[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 921
Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:35:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà :
“ xếp cho cô thêm một chút, gọi là chút tấm lòng của .”
Trần Thanh Dư:
“Cảm ơn nhé.”
Cô thể xuyên thì cũng thể tin huyền học .
Hơn nữa, loại chuyện cũng là để cầu một sự an tâm.
Dù năm nào cô cũng như .
Trước đây là do bà đại thẩm họ Triệu giới thiệu cô đến, nhưng bây giờ còn nhận bà Triệu nữa , thấy Trần Thanh Dư thì tươi hớn hở:
“Tiểu Trần, uống chén nóng cho ấm hãy , trời mưa to thế cũng lo, là đồ giấy cả, nên l.ồ.ng cho cô mấy lớp túi, lúc nào về nhớ trả đấy.”
Trần Thanh Dư:
“Được.”
Trần Thanh Dư thanh toán nốt tiền còn .
Bà chủ nụ càng rạng rỡ hơn, gọi với trong:
“Con trai, mau mang đồ của chị Trần lên xe .
Mấy thỏi vàng thỏi bạc cho bao tải .
Những thứ khác cũng cố gắng che chắn hết mức, ở đây cái bạt chống mưa, lát nữa con phủ thêm một lớp, trời mưa to thế e là cũng khó đốt, bình dầu nhỏ cô cầm lấy, nếu cháy thì thêm chút mồi cho nó bắt lửa.”
Trần Thanh Dư:
“...”
là cúng bái khuất, chứ đốt núi.
Bà còn đưa cho hẳn một thùng dầu nhỏ?
Tuy nhiên, là ý , cô hiểu.
“Được , .”
“Dầu ăn nhé, cô giữ dùng trong nhà đấy.”
Trần Thanh Dư cạn lời:
“...
Bà tưởng ngốc chắc?”
“Được, cô tự là , cầm thêm hộp diêm , tặng đấy.”
Bà Triệu bĩu môi.
Năm đó bà đến đây, thái độ như thế .
điều cũng lên rằng, bà thức thời là sai, cô xem, ngoài ai mà chẳng ?
Mọi đều vì kiếm tiền mà hạ đấy thôi, kiếm tiền tuyệt đối gì là hổ cả.
Trần Thanh Dư nán lâu, nhanh ch.óng rời , họ còn ngoại ô nữa.
Bà Triệu:
“Để đạp xe cho.”
Trần Thanh Dư:
“Để con đạp , lúc nào mệt thì đổi.”
“Được!”
Nếu chỉ đơn thuần là bốn thì đạp hai chiếc xe đạp là , nhưng họ còn chở theo bao nhiêu là “đồ đạc", nên nhất định một chiếc xe ba gác mới thuận tiện.
Trần Thanh Dư:
“Bao giờ mới kiếm cái mô tô mà chạy nhỉ.”
Những khác:
“Mơ đấy!”
Trần Thanh Dư sức dài vai rộng, đạp xe vù vù, loáng một cái hướng về phía ngoại ô, nhưng cũng may nhờ trời mưa, họ che chắn đồ xe nên mấy gây chú ý.
Nếu mưa mà cứ che đậy như thì quá lộ liễu.
Mấy năm Trần Thanh Dư hành động lúc nửa đêm, lên núi tiện nên tìm ngã ba đường ở ngoại ô mà đốt.
năm nay phong khí nới lỏng hơn, cô mới dự định lên núi.
Và thực , cô xem mộ của ông bà ngoại.
Trần Thanh Dư đạp xe hướng ngoại ô, là tuy trời mưa nhưng đường ít.
Có điều những thẳng ngoại ô như đám Trần Thanh Dư thì nhiều.
Mọi phần lớn vẫn giống như năm, tìm một ngã rẽ khuất để lén lút đốt giấy tiền.
Thấy đám Trần Thanh Dư đạp xe ba gác, cũng nghĩ ngợi nhiều.
Bởi vì bình thường chỉ đốt ít giấy, hầu như thấy ai giống như Trần Thanh Dư.
Nên ai mà ngờ chứ, xe là những thứ đó.
Trần Thanh Dư đạp xe ngoài, Tiểu Viên hỏi:
“Mẹ ơi, bố chôn ở đây ạ?”
Trần Thanh Dư gật đầu, cô :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-921.html.]
“Lúc nhỏ các con từng đến đây , nhưng khi đó các con mới ba tuổi, nhớ rõ nữa.”
Tiểu Giai:
“Con nhớ mà.”
Cậu bé nghiêm túc:
“Con thật sự nhớ mà.”
Tiểu Giai và Tiểu Viên tuy là em sinh đôi nhưng vẫn những điểm khác biệt, trí nhớ của Tiểu Giai thực sự , giống như bé từng chính thức gặp mặt Trần Dịch Quân nhưng chỉ cần ảnh là thể nhận ông .
Những chuyện thường ngày cũng nhớ rõ ràng.
Tiểu Viên trí nhớ bằng Tiểu Giai, nhưng Tiểu Viên giống Trần Thanh Dư hơn, sức lực lớn.
Tiểu Giai sức cũng lớn nhưng so với em gái thì kém hơn một chút.
Trần Thanh Dư cảm thấy như , con gái sức lớn một chút ngoài sợ bắt nạt.
Tiểu Giai nhớ hơn Tiểu Viên, Tiểu Viên sức lớn hơn Tiểu Giai.
Mỗi một ưu điểm.
Trần Thanh Dư:
“Mẹ con nhớ , Tiểu Giai của chúng trí nhớ tuyệt.”
“Con nhớ nữa.”
Tiểu Viên thì chẳng hề buồn bã, :
“Anh nhớ thì sẽ dẫn con , nổi thì con thể kéo , sức con lớn lắm.”
Người tính cách như Trần Thanh Dư thì bao giờ nuôi dạy những đứa trẻ rụt rè, sợ sệt.
Cả Tiểu Giai và Tiểu Viên đều siêu tự tin.
Trần Thanh Dư bật :
“Hai đứa đều giỏi cả.”
“Đó là đương nhiên ạ.”
Trần Thanh Dư đạp xe đến ngoại ô, càng càng xa, thực sự là còn bóng nào nữa.
Cả nhà đến chân núi, bà Triệu lo lắng:
“Nhiều đồ thế thì tính đây.”
Trần Thanh Dư:
“Không , cũng nặng lắm.”
Cô tìm một chỗ khóa xe một gốc cây lớn, dùng cỏ che đậy qua một chút.
“Mỗi cầm một ít, thôi.”
“Lên nào!”
Loại đồ mã quả thực nặng, đừng là nhà Trần Thanh Dư di truyền sức khỏe , ngay cả bà Triệu cũng chẳng coi là chuyện gì to tát.
Đám Trần Thanh Dư một lúc lâu, trong núi trời đang mưa, sương mù bao phủ, thỉnh thoảng thấy vài nấm mồ hiện đầy vẻ hoang tàn.
Nói thật, thời tiết thế mà lên núi cũng khá là đáng sợ.
Bà Triệu nuốt nước miếng, lẩm bẩm:
“Cái ... cái chắc tinh quái gì chứ?”
Trần Thanh Dư:
“Bà mơ quá đấy, bà tưởng mấy thứ đó là thấy là thấy chắc?
Phải cơ duyên lớn lắm mới gặp tinh quái, đừng tinh quái, ma bà còn chẳng gặp nổi .”
Bà Triệu:
“...”
Được , nỗi lo lắng nãy tan biến trong một giây.
Tiểu Giai và Tiểu Viên cũng lập tức yên tâm.
Trần Thanh Dư:
“Đi thôi.”
Cuối cùng cả nhà cũng đến mộ của Lâm Tuấn Văn.
Dù mấy năm nay hầu như đến, cỏ dại mọc đầy, nhưng ở đây giống như những nấm mộ hoang tàn thấy đường.
Chỗ vẫn còn khá .
Bà Triệu chút đắc ý :
“Xem , đây đều là công lao của , kiên quyết yêu cầu xưởng cho t.ử tế một chút.
Con trai mất vì bảo vệ tài sản của xưởng, họ cho nó đàng hoàng.
Muốn qua loa với ?
Không đời nào, ngay cả b-ia mộ cũng đòi loại nhất.
Người khác lập b-ia là việc của , con trai nhất định !
chẳng quan tâm mê tín , dù con trai cũng vì cái xưởng đó!
Hồi đó xưởng cãi , đành đồng ý hết.”