[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 901

Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:26:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lý Linh Linh:

 

“Thế thì bố kệ con, Hạo Phong hứa với con là sẽ ly hôn ."

 

“Cái gì!"

 

“Con gì cơ?

 

Viên Hạo Phong định ly hôn á?

 

Chuyện là thật giả thế!

 

Không lừa con đấy chứ?

 

Con kỹ cho xem nào, nếu mà ly hôn thì nhà đúng là một gia đình khá giả đấy."

 

.

 

Có điều con trai , thể dễ dàng ly hôn ?"

 

Lý Linh Linh đắc ý hẳn lên :

 

“Phía Quản Đình Đình thì chỉ cần tiền thôi, Hạo Phong bàn bạc xong với con , gom đủ tiền đưa cho Quản Đình Đình là thể thuận lợi kết hôn, lúc đó bọn con sẽ cưới .

 

Mẹ , con mong con sớm lấy chồng.

 

điều kiện thì trúng con, điều kiện kém thì con cũng chẳng thèm.

 

Con với Hạo Phong cũng tình cảm, con vẫn gả cho Hạo Phong.

 

Nhà điều kiện cũng mà.

 

Còn về đứa trẻ, ai mà chẳng đẻ chứ?

 

Quản Đình Đình đẻ thì con cũng đẻ !"

 

“Cái đó thì cũng đúng..."

 

“Nếu con thật sự gả nhà họ Viên, cho dù là lấy chồng hai thì thật cũng thiệt.

 

con cũng còn nhỏ nữa."

 

Lý Trường Xuyên cảm thấy điều kiện của con gái cũng bình thường, gả chỗ đương nhiên là hơn, còn thể giúp đỡ em trai nữa.

 

“Thế Viên Hạo Phong thời gian ly hôn cụ thể ?"

 

Hai vội vàng truy hỏi.

 

Lý Linh Linh đắc ý:

 

“Cái thì , nhưng chúng con chắc chắn sẽ chuẩn sớm nhất thể."

 

Nhắc đến những chuyện , Lý Linh Linh cũng còn thấy sợ hãi đến thế nữa.

 

:

 

“Bố cứ yên tâm, con sẽ ..."

 

“Rầm!"

 

Bên ngoài vang lên tiếng đ-ập cửa lớn.

 

Theo đó là tiếng tranh cãi xôn xao, ồn ào vô cùng.

 

Cả nhà vội vàng chạy ngoài.

 

Động tĩnh hề nhỏ .

 

Đến cả Trần Thanh Dư về nhà cũng khoác áo chạy xem.

 

Họ tới nơi thì thấy bên ngoài náo nhiệt thể tả, đội quân hóng hớt của đại viện cuối cùng cũng về.

 

cũng đến lúc về !

 

Đã quá nửa đêm .

 

Thật là hành hạ mà.

 

Mọi xem náo nhiệt cũng chẳng màng đến việc ngày mai , ai nấy mắt cũng thao láo như đèn pha.

 

“Vào , khiêng hết đồ của con gái cho !"

 

Dẫn đầu là một ông bác lạ mặt, ông dẫn theo mấy nữa, cái tiếng đ-ập cửa nãy chính là do họ .

 

Những khác xem đều ngăn cản.

 

Trần Thanh Dư cảm thấy quen mắt, ừm, trông khá giống Vương Mỹ Lan, chắc là nhà của chị .

 

“Ông , các thể thế , thể... con gái gả như bát nước hắt , các ..."

 

Bà Vương vẫn ngăn cản.

 

Có điều phía bên cũng chẳng hạng , một tay gạt bà !

 

“Cái đồ mụ già cút xéo cho !

 

cho bà , hôm nay con gái nhất định ly hôn với con trai bà!

 

Nhổ !

 

Đồ hạ lưu!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-901.html.]

Đồ vô liêm sỉ!

 

Thằng khốn!"

 

Vương Mỹ Lan lưng ông cụ, mặt cảm xúc, đôi mắt sưng húp nhưng giọng vô cùng kiên định:

 

“Khiêng !

 

ly hôn!"

 

Chương 142 Ly hôn

 

ly hôn!"

 

Vương Mỹ Lan chắc như đinh đóng cột.

 

Trần Thanh Dư vội vàng lách lên phía , thật, cô cũng ngờ Vương Mỹ Lan quyết đoán đến thế.

 

Nói thế nào nhỉ.

 

Thời buổi , ly hôn cực kỳ ít, một khu phố chắc cũng chỉ đếm đầu ngón tay cái tỷ lệ ly hôn thôi.

 

Lúc tỷ lệ ly hôn thật sự cao, lúc nào cao thì cũng chia theo giai đoạn, đến giai đoạn ruồng bỏ vợ tào khang thì mười mấy hai mươi năm nay lúc ly hôn nhiều nhất chính là đợt thanh niên trí thức về thành phố.

 

Còn kiểu cả hai vợ chồng đều là hộ khẩu thành phố như thì hiếm khi thấy ly hôn.

 

Vương Mỹ Lan lúc kiên định vô cùng, chị :

 

“Vương Mỹ Lan từ khi kết hôn đến nay, trong nhà lụng vất vả, việc trong việc ngoài lo toan hết thảy, từng điểm nào với nhà họ Vương các , nhưng các đối xử với thế nào?

 

Mâu thuẫn chồng nàng dâu trong nhà thể chấp nhặt, nhưng Vương Kiến Quốc ngoài thể loại chuyện .

 

May mà ở nhà còn lo lắng cho .

 

Anh thật sự quá thất vọng ."

 

Vương Kiến Quốc cũng về, trong đám đông, đau khổ Vương Mỹ Lan :

 

“Mỹ Lan, em thật sự hiểu lầm , hạng đó, Xa Vĩnh Cường là cố ý hãm hại mà, chẳng lẽ em còn tâm địa hiểm độc của ?

 

Vả chuyện , cũng là hại mà, cũng .

 

Em tưởng thích gì đó với ?

 

Anh rõ ràng cũng .

 

Anh cứ nghĩ, cứ nghĩ gặp chuyện thì vợ chồng thể cùng đối mặt, ngờ em rời bỏ .

 

Mỹ Lan, em đau lòng quá."

 

Vương Kiến Quốc:

 

“Anh thật sự ngờ chuyện đến nước , nhưng vợ chồng mười mấy năm , tâm ý của chẳng lẽ em còn ?

 

Đời mấy cái mười mấy năm?

 

Em còn hiểu ?

 

Anh thật sự là em nhà họ Xa gài bẫy mà.

 

Em đừng rời bỏ ?

 

Cầu xin em, cầu xin em cùng vượt qua khó khăn , ?"

 

Anh đương nhiên là ly hôn, tình hình hiện tại vốn dĩ bất lợi cho , cái danh tiếng chẳng ho gì, nếu mà ly hôn thì danh tiếng còn thối hơn nữa.

 

Vả tìm khác cũng chắc điều kiện bằng Vương Mỹ Lan.

 

Tuy Vương Mỹ Lan chỉ là một phụ nữ lao động bình thường ở thành phố nhưng chị công việc, nhà đẻ cũng ở trong thành phố, trong nhà nhiều em cũng cần bọn họ bận tâm, việc gì còn thể giúp đỡ.

 

Với cái danh tiếng xảy chuyện như hiện giờ, e là tìm ai hơn .

 

Cho nên thà chịu mất mặt cũng hạ cầu xin.

 

Chuyện tính .

 

“Mỹ Lan, tình cảm của chúng chịu nổi thử thách đến ?"

 

Vương Mỹ Lan nước mắt sắp cạn khô, ông cụ bên cạnh chị thì hài lòng :

 

“Nhổ !

 

Mày tính là cái thá gì mà còn chuyện chịu nổi thử thách với chả , nếu mày việc đàng hoàng thì các đến mức ?

 

Bây giờ mày bêu rếu mất mặt , nghĩ đến chuyện con gái tao mặt.

 

Con gái , con đừng cái thằng khốn , con mà ly hôn thì con thế nào?

 

Con thấy ghê tởm ?

 

Cái thứ như cùng bao nhiêu mụ già quấy rối , đau ngắn còn hơn đau dài con ạ."

 

“Chị cả, em thấy bố đúng đấy, đau ngắn còn hơn đau dài."

 

“Em gái, ly hôn !"

 

Người nhà của Vương Mỹ Lan thì đều tỉnh táo, lúc Lâm Tam Hạnh mà thèm đến nổ đốm mắt.

 

Các xem, bà bảo , nhà đẻ nhiều em mới chỗ dựa, đúng là như thật mà.

 

Có một nhà đẻ cậy nhờ thì bất kể gặp chuyện gì cũng thể giúp đỡ.

 

 

Loading...