[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 899

Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:26:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bọn họ là những kẻ thù táng tận lương tâm từng mưu đồ tố cáo ông bà ngoại của cô.”

 

Dù Trần Thanh Dư , lão tố cáo thì cũng sẽ khác tố cáo, ông bà ngoại cô từng du học là giảng viên đại học, đó đúng là vấn đề chồng chất vấn đề.

 

Thế nhưng, khác là khác, còn lão với tư cách là con rể hưởng hết lợi lộc mà loại chuyện đó thì đúng là táng tận lương tâm.

 

Cái loại tiểu nhân hèn hạ ích kỷ , thời đại thiếu.

 

Những năm kẻ bán cũng thật sự ít, thế nhưng Trần Thanh Dư thể tha thứ cho bố .

 

Cô vì quan hệ huyết thống mà miễn cưỡng tay với họ, nhưng nếu họ dám cô chướng mắt, cô cũng sẽ khách khí.

 

hơn cả, Trần Thanh Dư hy vọng họ biến mất khỏi tầm mắt , nước sông phạm nước giếng, ai cũng đừng gặp ai, tránh cho cô kiềm chế nổi cơn hỏa giận.

 

Vậy mà ngờ, Lý Linh Linh còn dám tính kế đến đây.

 

Trần Thanh Dư sa sầm mặt mày, mặt đen chịu nổi, trực tiếp dậy, thẳng về trung viện.

 

Tiểu Giai, Tiểu Viên lúc đều ngủ say.

 

Trần Thanh Dư cũng buồn ngủ, xách một cái ghế đẩu ở cửa.

 

Cứ như là môn thần .

 

Lý Linh Linh qua nhị viện để tiền viện thì chắc chắn đụng mặt cô .

 

Lý Linh Linh vẫn còn đang “vỗ tay vì tình yêu" ở nhà họ Viên, Trần Thanh Dư cũng vội, cô thể tránh khỏi việc nghĩ về nhà đẻ.

 

Trần Dịch Quân nếu điều thì nhất đừng đến tìm chuyện, nếu , cô sẽ cho lão thế nào là lễ độ.

 

Nói cũng , cô đúng là cả hai đời đều duyên với cha .

 

Trần Thanh Dư khổ một cái, nhưng nhanh trở nên dịu dàng.

 

Tuy duyên phận với cha mỏng manh nhưng ông bà ngoại thì thật sự thương cô.

 

Đã mưu tính cho cô bao nhiêu là thứ.

 

Nhìn theo hướng , cô thật cũng là một cô gái hạnh phúc, cô ông bà ngoại, , cũng Lâm Tuấn Văn.

 

Dù những cuối cùng đều rời bỏ cô mà .

 

cô chí ít cũng từng cảm nhận nhiều ấm.

 

Hồi nhỏ cô ông bà ngoại bảo bọc, ông bà ngoại mất , Lâm Tuấn Văn che mưa chắn gió cho cô, Lâm Tuấn Văn , cô cũng khôi phục ký ức của tiền kiếp...

 

Tóm , bản Trần Thanh Dư cảm thấy như .

 

nghĩ khi Lâm Tuấn Văn ch-ết mới xuyên tới, cô cảm thấy hẳn là xuyên từ sớm .

 

Bởi vì những dấu vết của cuộc sống dối.

 

Những chi tiết trong cuộc sống của cô tràn đầy dấu vết hiện đại, ngay cả chỗ giấu tiền mà ông bà ngoại để cho cô cũng đều là nơi mà chính bản cô sẽ giấu.

 

Chỉ là hiểu nhớ những chuyện khi xuyên thôi.

 

Cô chống cằm, bầu trời trầm tư.

 

Trần Thanh Dư suy nghĩ vẩn vơ đủ thứ chuyện đời, nhưng rằng Lý Linh Linh đang lâm cảnh dở dở .

 

ở ranh giới giữa nhị viện và trung viện, động cũng dám động đậy.

 

hẹn hò với Viên Hạo Phong xong đang định về nhà thì thấy Trần Thanh Dư lù lù ở đó như môn thần.

 

Chỉ cần cô qua, chắc chắn sẽ Trần Thanh Dư thấy rõ mồn một.

 

Nếu là bình thường thì thôi, nhưng hôm nay ai .

 

Cái đột nhiên khiến cô chẳng giải thích thế nào cho .

 

Chuyện đây!

 

Lý Linh Linh vô cùng ưu sầu, cô đang đắn đo xem nên gồng qua , hoặc giả, tùy tiện đại một cái cớ nào đó cũng ?

 

thì Trần Thanh Dư cũng khá yếu đuối.

 

trông cũng giống loại thích lo chuyện bao đồng.

 

Phải , đúng là như .

 

Lý Linh Linh thấy thế , cô càng lúc càng đắn đo, chẳng mấy chốc mồ hôi , nhỡ trong đại viện về thì càng khó ăn .

 

Lý Linh Linh c.ắ.n môi.

 

định gọi Viên Hạo Phong giúp nhưng Viên Hạo Phong qua gì với Trần Thanh Dư.

 

Trần Thanh Dư xinh như , cô vẫn cảnh giác.

 

Trần Thanh Dư nhận Lý Linh Linh đang đó, phụt một tiếng , cô thẳng qua :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-899.html.]

 

“Lý Linh Linh."

 

Lý Linh Linh giật b-ắn , trong khoảnh khắc định né tránh nhưng nhanh thấy cần thiết, trong lúc đắn đo, cô gượng gạo bước :

 

“Thật... thật trùng hợp, ở đây thế?

 

Hì hì, hì hì hì, hậu viện tìm lấy ít đồ..."

 

Trần Thanh Dư nhướn mày:

 

“Ồ!"

 

Lý Linh Linh:

 

“Cô đừng hiểu lầm nhé, cô đừng nghĩ nhiều nha..."

 

Trần Thanh Dư như :

 

nghĩ nhiều cái gì?"

 

Cô nhướng mày, ngước mắt Lý Linh Linh hỏi:

 

“Cô thấy thể nghĩ nhiều cái gì?"

 

Lý Linh Linh:

 

“Ờ..."

 

cảm thấy Trần Thanh Dư hôm nay chút khác thường.

 

Trần Thanh Dư đương nhiên là khác , từ khi bắt đầu bày hàng, Trần Thanh Dư thiết lập nhân vật của thể từ từ đổi .

 

cũng thể cứ dựa bà Triệu xông pha mãi , là cô chú ý thôi.

 

bây giờ, cô chẳng lo lắng gì nữa.

 

Cô sợ ai chứ!

 

Trần Thanh Dư tiếng, dậy, đến bên cạnh Lý Linh Linh.

 

Lý Linh Linh thật sự thấy Trần Thanh Dư hôm nay quái lạ lắm, cô lắp bắp :

 

“Muộn thế cô còn ngủ?

 

Cô định gì đấy!

 

Cô...

 

á!"

 

hét lên một tiếng!

 

Bởi vì, Trần Thanh Dư túm c.h.ặ.t lấy tóc Lý Linh Linh, kéo giật về phía , cô nhẹ nhàng thỏ thẻ:

 

“Lý Linh Linh, nhất cô đừng gây rối cho , nếu cô còn dám lẳng lơ quá trớn, sẽ cho cô Trần Thanh Dư đây cũng hạng dễ bắt nạt ."

 

Chát!

 

Một cái tát nảy lửa giáng xuống mặt Lý Linh Linh, cô ngã bệt xuống đất.

 

Lý Linh Linh thể tin nổi ngẩng đầu lên:

 

“Cô điên ."

 

Trần Thanh Dư nhẹ nhàng:

 

“Bố cô ở bên ngoài con với Liễu Tinh, cô ở bên ngoài vụng trộm với vợ là Viên Hạo Phong, các loại chuyện còn điên thì điên cái gì?"

 

Cô tiến lên một bước, cúi :

 

“Mấy cái chuyện thối nát đó của các nắm rõ như lòng bàn tay, cũng lười giả vờ hòa nhã với cô gì, nếu cô điều thì cút cho xa , nếu cô mà gây rối cho .

 

sẽ tống cô đồn!

 

Tội lưu manh, cô đoán xem cô đấy ."

 

“Cô!"

 

Lý Linh Linh Trần Thanh Dư với vẻ thể tin nổi, đơn giản là dám tin đây là Trần Thanh Dư mà quen .

 

nhất thời chẳng gì, hồi lâu mới đột nhiên thốt lên:

 

“Cô trộm ?"

 

Trần Thanh Dư mỉa:

 

“Các bắt chước bán đồ, thể cảnh giác với cô một chút chứ?"

 

 

Loading...