[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 880

Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:03:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hai đứa nhỏ ở nhà , Trần Thanh Dư và Triệu lão thái thì rón rén khỏi cửa.”

 

Mẹ chồng nàng dâu khỏi cửa lâu, thấy Lý Trường Xuyên phía , Lý Trường Xuyên xách cặp l.ồ.ng cơm, rẽ một con ngõ phía .

 

Triệu lão thái:

 

“Nó chắc chắn là gặp Liễu Tinh , Liễu Tinh bầu mà.”

 

Trần Thanh Dư chân thành cảm thán:

 

“Người nhà họ, ai nấy đều bận rộn thật đấy.”

 

là thế thật, mỗi đều chương trình riêng.

 

Triệu lão thái:

 

“Chẳng thế thì .”

 

Ngày xưa bà cứ tưởng quậy nhất, nhưng giờ thì , chẳng qua chỉ là quậy thôi, so với khác thì chẳng thấm .

 

Người đạo mạo đàng hoàng mà nhiều việc hơn cơ.

 

Thế thì hóa là một bà già đơn thuần .

 

Triệu lão thái:

 

“Kệ nó , kịch của nó chẳng ho gì, chúng công viên thôi.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Vâng ạ.”

 

Triệu lão thái:

 

“Mười tệ mười tệ!”

 

Trần Thanh Dư:

 

“...”

 

Cái giọng điệu của , giống hệt cái kiểu “búa lớn tám mươi" nhỉ.

 

Mẹ chồng nàng dâu vù một cái đến công viên, khu họ ở chỉ mỗi một cái công viên , công viên lớn lắm, những năm chính sách khác biệt, cũng chẳng ai phá hoại gì, nên cây cối um tùm xanh .

 

Trần Thanh Dư:

 

“Người ạ?”

 

Triệu lão thái:

 

“Họ chắc cũng ăn xong chứ nhỉ, chỉ hai , chẳng lẽ ăn từ nãy đến giờ vẫn xong?”

 

Chiều tối hôm nay trời âm u, công viên cũng chẳng ai, chồng nàng dâu dáo dác tìm kiếm khắp nơi.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Liệu họ thấy thời tiết nên về nhà ạ?”

 

Triệu lão thái liếc Trần Thanh Dư một cái, :

 

“Con đúng là chẳng hiểu tí gì về mấy cái chuyện nam nữ đó cả, mấy cái trò vụng trộm mà, đều là càng khó khăn gian khổ thì càng thấy thú vị.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“...”

 

Triệu lão thái:

 

“Muối ăn còn nhiều hơn cơm con ăn, con vẫn hiểu .

 

Chúng tìm tiếp...

 

Ch-ết tiệt!

 

Con kìa, ở đằng !”

 

Triệu lão thái đó đắc ý đầu , hất cằm Trần Thanh Dư, :

 

“Mẹ bảo mà, bảo là họ chắc chắn ở đây mà?

 

Mẹ đúng chứ?

 

Mẹ bảo mà!

 

Mười tệ mười tệ!”

 

Trần Thanh Dư:

 

“...”

 

Khóe miệng cô giật giật, quả nhiên là Triệu lão thái đúng .

 

Họ chỉ ở đây, mà còn...

 

Hai ôm lấy , chiếc ghế dài ven sông mà gặm nhấm .

 

là bốn chữ:

 

nhiệt tình như lửa!

 

Lúc thời tiết bình thường, căn bản ai, hai họ hết sức tự nhiên như ai xung quanh.

 

Triệu lão thái càng thêm đắc ý, kéo Trần Thanh Dư trốn cái cây.

 

“Xem trộm dù sốc đến cũng ló đầu nhé.

 

Nếu lời tiếng , tưởng chúng chuyện gì.

 

Cho nên mới bảo con hiểu mà, cái hạng như họ , gọi là củi khô lửa bốc.

 

Họ căn bản chẳng thèm quan tâm đây là công viên ...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-880.html.]

Vì đằng nào cũng định thế thế nọ, mà vẫn chịu tìm cái nhà nghỉ nhỏ, quả nhiên vẫn là keo kiệt.”

 

Trần Thanh Dư vội vàng gật đầu.

 

, xem trộm cũng cẩn thận.

 

chẳng mấy chốc, Trần Thanh Dư nhịn mà bật , cô hờn dỗi :

 

“Mẹ bảo chúng vì cái gì cơ chứ, trời lạnh thế chạy xem kịch của , còn hăng hái thế nữa.”

 

Triệu lão thái:

 

“Cái bình thường mà!

 

Đây là chuyện lớn mười tệ đấy nhé.

 

Ôi ơi, thực sự ngờ , họ còn thể đóng góp cho mười tệ thu nhập nữa.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“...”

 

Thôi !

 

Mười tệ!

 

Chương 139 Người kỳ lạ

 

Trần Thanh Dư và Triệu lão thái thuần túy là thích xem kịch .

 

thật là gừng càng già càng cay, ngoa, con trải nghiệm thì mới nhiều .

 

Trần Thanh Dư và Triệu lão thái trốn gốc cây, cách xa lắm, cứ thế hai ôm lấy .

 

Trần Thanh Dư nhỏ giọng lầm bầm:

 

“Gặm xương ống cũng chẳng gặm đến mức như thế .”

 

Triệu lão thái:

 

“Ờ...”

 

Cái cách ví von của con, còn kém văn hóa hơn cả bà già nữa.

 

Gió càng lúc càng lớn, cũng chẳng gì lạ, mùa xuân ở Tứ Cửu Thành vốn dĩ là thế , Trần Thanh Dư khoanh tay, âm thầm lắc đầu, cảm thấy Lý Linh Linh đúng là một con ngốc.

 

Không phong thủy của đại viện họ khắc , mà lắm kẻ lụy tình thế .

 

Triệu lão thái khoanh tay, xem một cách hăng hái vô cùng.

 

Viên Hạo Phong và Lý Linh Linh cuối cùng cũng lưu luyến rời mà tách , Viên Hạo Phong ôm lấy Lý Linh Linh, :

 

“Linh Linh, nếu thể sớm thấu tâm ý của thì mấy, nếu thể sớm thấu tâm ý của , chúng thể ở bên từ sớm , chứ đến mức gian nan như ngày hôm nay.

 

Anh thật với em.”

 

“Anh Hạo Phong, lời gì , chỉ cần thật lòng với em, dù khó khăn đến chúng cũng thể vượt qua , em nghĩ, lẽ là ông trời tình cảm của chúng thêm sâu đậm, nên mới ban cho chúng thử thách lớn như .”

 

Lý Linh Linh kiên định và sâu đậm:

 

“Chính vì những điều , em mới càng thấu lòng hơn, rằng yêu .”

 

Viên Hạo Phong:

 

“Linh Linh.”

 

“Anh Hạo Phong.”

 

Hai tiếp tục gặm nhấm .

 

Trần Thanh Dư đảo mắt:

 

“...”

 

Triệu lão thái lắc đầu, lắc đầu, cái đầu đó lắc cứ như cái đồ chơi b.úp bê lắc đầu , bà nhỏ giọng lầm bầm:

 

“Cái não úng nước !

 

là úng nước thật !

 

Bị lừa mà còn giúp đếm tiền.”

 

Trần Thanh Dư gật đầu.

 

Cả hai đều hiểu nổi rốt cuộc Lý Linh Linh thích Viên Hạo Phong ở điểm nào.

 

Lý Linh Linh lúc đang say mê vô cùng, cô ôm lấy Viên Hạo Phong, cũng hết sức nhiệt tình.

 

Hai chẳng mấy chốc cởi cúc áo ...

 

Trần Thanh Dư:

 

“!!!!”

 

Mắt cô sắp lồi ngoài luôn .

 

Mẹ ơi!

 

Mẹ ơi ơi!

 

Hai đang cái gì !

 

Hai điên !

 

Hai đang .

 

Dù hai tình nồng ý đượm kìm nén nổi, thì cũng tìm một nơi thích hợp chứ, đây là công viên, công viên đó!

 

Trần Thanh Dư lời nào, nhưng ánh mắt và biểu cảm đó lên vô điều .

 

Cô chỉ cảm thấy thế giới quá đỗi ảo ma.

 

Quay đầu , thì thấy Triệu lão thái vẻ mặt kiểu “ đoán ”, “ ngay là họ chẳng t.ử tế gì mà”, “ đây thấy bao nhiêu sự đời ”.

Loading...