[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 868

Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:02:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

, ..."

 

“Có trong lòng bà tự rõ nhất đấy, bà đừng mà bảo sơ ý rõ.

 

Bao nhiêu đây như thế, bà rõ mà túm ai cứ nhằm thẳng mà túm hả.

 

chọn hồng mềm mà nắn đấy."

 

..."

 

cái gì mà , còn giả bộ .

 

Đều là lũ hồ ly nghìn năm cả còn diễn cái gì chứ, còn ?

 

Cái con bà chính là lòng ghen ghét, hừ.

 

Thật chẳng thứ gì."

 

Bà Triệu nhổ một bãi nước bọt, :

 

“Cái loại gì ."

 

Lâm Tam Hạnh hai chồng nàng dâu mắng mỏ một trận, uất ức đến mức sắp đến nơi .

 

là hạng tâm địa xa như thế chứ?

 

chẳng qua là chướng mắt với cái điệu bộ xem náo nhiệt của hai họ thôi mà!

 

Còn về phần ghen tị...

 

Rõ ràng nhà họ chỉ hai góa phụ, đáng lẽ sống t.h.ả.m hại, bi đát lắm mới đúng chứ!

 

đằng cứ phất lên như diều gặp gió, bà chút vui, lẽ nào phát tiết ?

 

Lâm Tam Hạnh cảm thấy , đây bà cũng đồng tình với hai chồng nàng dâu bà Triệu và Trần Thanh Dư mà.

 

Bây giờ, bây giờ việc bà cũng gì sai cả, bà thế thực chất cũng là cho họ một bài học, nếu họ sẽ hỏng hết phong khí trong đại viện mất.

 

Cái việc bày sạp hàng đó là lũ lưu manh mới , t.ử tế ai việc đó chứ?

 

dạy dỗ một chút, gì mà ?

 

Lâm Tam Hạnh đảo mắt liên tục, nhưng dám , bà cũng nếu như , chắc chắn bà Triệu sẽ động tay động chân ngay.

 

Cái đồ đàn bà chanh chua chính là như đấy.

 

Lại Trần Thanh Dư, càng thấy cô bây giờ càng học càng .

 

Thật là, cái hạng .

 

Trước đây cứ ngoan ngoãn ?

 

Bây giờ sắc sảo y hệt bà Triệu, đúng là đáng thương ắt chỗ đáng hận.

 

Trước đây cô bắt nạt đều là đáng đời cả.

 

Lâm Tam Hạnh khinh bỉ liếc Trần Thanh Dư một cái.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Bà lườm cái gì mà lườm!

 

Quả nhiên là bà ghen tị với nhà , nếu cứ luôn nhằm nhà thế hả?

 

Thật là nực , bản lười biếng việc, thấy khác dựa đôi bàn tay lao động cần cù để giàu, những nghĩ đến chuyện học hỏi theo, mà còn phá đám, đúng là tâm địa thâm độc mà."

 

“Bà chẳng loại như thế ."

 

Hai chồng nàng dâu kẻ tung hứng, việc mỉa mai khác đúng là nhanh thoăn thoắt.

 

“Mọi !"

 

Lâm Tam Hạnh tức đến đỏ hoe mắt:

 

“Linh Linh, về với ."

 

Lý Linh Linh:

 

“Con về!"

 

“Cái đồ hổ , ở đây việc gì của cô chứ?

 

Người đàn ông của mà đến lượt cái hạng như cô dòm ngó ?

 

Coi như ch-ết ?

 

Dám đây tranh hả?

 

Xem đ-ánh ch-ết con hồ ly tinh nhà cô ."

 

Quản Đình Đình cũng thật sự nổi giận .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-868.html.]

Trong lòng cô hề ngại việc đàn ông khác bên ngoài, nhà cô là đàn ông bao giờ chịu thiệt mà.

 

, cái đó lợi lộc gì mới .

 

Không lợi lộc gì, dựa cái gì mà cô chịu cái uất ức chứ?

 

Cái cô Lý Linh Linh những mang lợi lộc gì, mà còn dám loạn ngay mặt mất mặt cô , thật đúng là “nhẫn nại hạn" mà.

 

“Đồ hồ ly tinh!"

 

“Á!"

 

“Cái đồ con hồ ly tinh nhà cô cũng chẳng hạng lành gì."

 

“Mọi lừa con trai cùng miền Nam, kết quả là cố ý đối xử tệ bạc với nó, cái nhà đúng là lũ độc ác táng tận lương tâm mà..."

 

“Vừa nãy là cái thằng cha ch-ết tiệt nào giẫm chân đấy..."

 

Hiện trường hỗn loạn y như hiện trường bán hạ giá sập sàn , tóm là một mớ hỗn độn, đ-ánh nh-au loạn xạ cả lên.

 

là, cái đại viện của họ hổ danh là đại viện xưởng cơ khí nha, nào nấy cứng như sắt thép .

 

Lần nào đ-ánh nh-au cũng sưng mặt sưng mũi, nhưng cũng chẳng thấy ai bệnh viện cả.

 

Ồ, trừ Trương Hưng Phát .

 

Những khác đều cứ ráng chịu một chút là qua thôi.

 

Cũng thật là thần kỳ.

 

cho dù sưng mặt sưng mũi, cũng chẳng ý định đình chiến, ai nấy vẫn cứ gào thét xông lên phía , thật đúng là chẳng hề nể nang gì mà!

 

Đại viện cứ thế náo loạn lên, nhưng họ rằng, hai tên trộm một b-éo một g-ầy đang phục mái nhà, run rẩy dám động đậy.

 

Hoàn dám động đậy.

 

Nói về hai tên trộm cũng chẳng lạ gì, hơn năm năm , bọn chúng từng đến đại viện .

 

, chính là bộ đôi một cao g-ầy một lùn b-éo .

 

Cái tên ném trúng Vương Kiến Quốc trẹo lưng ;

 

Cái tên dòm ngó mấy tờ phiếu bồi thường của nhà Trần Thanh Dư ;

 

Cái tên bắt giải lên đồn công an ;

 

Lúc đó cả hai đều trong, tù suốt ba năm trời, đây mới tù thì phát hiện , ôi chu choa mạ ơi, bên ngoài đổi nha, các chính sách đổi xoành xoạch, cả hai chẳng dám động đậy lung tung nữa.

 

bọn chúng cũng chẳng tài cán gì, nên vẫn con đường cũ.

 

Gần đây cái đại viện bày sạp hàng kiếm tiền, cả hai liền nảy sinh ý định.

 

Hay lắm, ngờ vẫn là cái đại viện , nghĩ hồi đó, bọn chúng chính là sa lưới ở chính cái đại viện đây, coi như là thăm chốn xưa.

 

Tuy nhiên cả hai tính toán kỹ, sở dĩ thất bại là vì muộn quá .

 

Đêm hôm khuya khoắt tĩnh mịch, chỉ cần một chút động tĩnh thôi là thể cảnh giác, sơ ý một chút là phát hiện ngay.

 

Cho nên bọn chúng chọn khung giờ bảy tám giờ tối , giờ nha.

 

Trời tối , đồng thời, nhà nhà đều ngủ, nên chút động tĩnh cũng là chuyện thường tình.

 

Chẳng ai ngờ trộm tay sớm như thế cả.

 

Cái gọi là gì?

 

Cái gọi là ngược quy luật thông thường.

 

Bọn chúng nhân lúc tìm mục tiêu, đến lúc muộn hơn một chút là thể nhảy xuống lẻn cửa .

 

Kế hoạch , đúng là hảo hết chỗ .

 

Cả hai đang hí hửng, một nữa lẻn đại viện , ừm... thì thấy , thấy trong đại viện đều tập trung ở sân đ-ánh nh-au, đầu sắp đ-ánh thành đầu ch.ó đến nơi !

 

Cả hai chẳng hiểu bò lên mái nhà họ Vương, bẹp đó dám động đậy.

 

Bọn chúng sợ thấy nha.

 

Mấy cái đ-ánh nh-au liều mạng quá mất!

 

Thật là đáng sợ.

 

Người t.ử tế ai đ-ánh nh-au kiểu đó chứ!

 

“Đại ca, , bây giờ?"

 

“Im mồm!"

 

mà..."

 

“Không nhưng nhị gì hết..."

 

 

Loading...