[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 864
Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:02:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bây giờ vẫn còn tội lưu manh đấy, cho nên Triệu Dung thận trọng.”
Bà đắc ý vì sức hút của con trai , chút lo lắng cái đồ ngu ngốc Lý Linh Linh sẽ chuyện bé xé to.
Thực bà cũng lo lắng cho con trai lắm.
Đã bao nhiêu ngày , rõ ràng là theo dõi Trần Thanh Dư mà, Trần Thanh Dư về bốn năm ngày , vẫn thấy tăm .
Bà về phía Trần Thanh Dư, cân nhắc một chút lên tiếng:
“Tiểu Trần , lúc cháu miền Nam thấy Hạo Phong nhà bác ?
Các cháu chắc là cùng một chuyến xe đấy.”
Trần Thanh Dư cũng thấy thắc mắc, rõ ràng là cô cùng với Thái Minh Minh mà, nhưng tại tìm Thái Minh Minh để hỏi thăm, ngược cứ tìm cô nhỉ.
Chẳng lẽ trông cô vẻ thật thà dễ chuyện ?
Thế thì đúng là quá mù quáng .
Trần Thanh Dư , :
“Dương Thành lớn như , cháu mà gặp chứ?”
Triệu Dung nhíu mày.
Không gặp ?
Chẳng lẽ Trần Thanh Dư phát hiện con trai bà theo dõi cô ?
Có thể lắm, thể là , bởi vì con trai bà năng lực mà.
“ mà...”
Mọi đồng loạt về phía Trần Thanh Dư.
Trần Thanh Dư:
“Ngày chúng cháu về, cháu thấy ở bên đường hai trông giống Viên Hạo Phong và Thạch Hiểu Vĩ, cháu còn vẫy tay chào hỏi nữa.
Tuy nhiên bọn họ phản ứng gì, hơn nữa còn một con đường chắn ngang nữa, cho nên cháu dám chắc nhầm .”
“A?
Là bọn họ, chắc chắn là bọn họ , bọn họ thế nào cháu?”
Trần Thanh Dư xòe tay:
“Lúc đó chúng cháu đang ở xe mà, vẫy tay bọn họ cũng đáp , căn bản chẳng cơ hội chuyện với , cho nên cũng chắc bọn họ thế nào .
Chắc là , qua thì thấy vẫn khá là bình thường.”
“A!
Vậy bọn họ lâu như vẫn về chứ?”
Trần Thanh Dư hỏi ngược :
“Làm mà cháu ?”
Triệu Dung còn hỏi thêm gì đó, Viên Hạo Tuyết ở bên cạnh bà bỗng nhiên kéo tay một cái, :
“Mẹ ơi, đừng lo cho trai nữa, trai lẽ là vì việc gì đó nên mới về muộn thôi.
Anh đều là lớn , hơn nữa bao nhiêu năm nay cũng đây đó nhiều, sẽ chuyện gì ạ.”
Không thể , Viên Hạo Tuyết đúng là giống , tâm cơ.
Cô bé :
“Mẹ đừng lo.”
Triệu Dung ừ một tiếng.
Viên Hạo Tuyết nhỏ giọng :
“Anh trai lẽ là lúc theo Trần Thanh Dư thì lạc mất, cho nên việc lấy hàng trễ nải thời gian thôi.”
Triệu Dung nghĩ thấy cũng đúng, chắc là chuyện như .
Bà thở dài một tiếng, oán hận liếc Trần Thanh Dư một cái, oán trách cô dẫn đường cho con trai bà.
Trần Thanh Dư nhướng mày, nhạo một tiếng.
Bác gái Vương lúc cũng như vớ cọng rơm cứu mạng mà hỏi:
“Vậy còn con trai thì ?”
Trần Thanh Dư xòe tay:
“Thế thì cháu chịu , cháu ?
Con trai bác cũng .
Hừ, từng một các bác đều coi thường việc bày sạp, nhưng cái việc tự tay thì nhanh thật đấy.”
Cô lời mỉa mai châm chọc.
Bác gái Vương:
“Cô cái gì thế, cô...”
“Cháu cứ như thế đấy, cháu hình như cũng chẳng sai cái gì cả ?
Bác chắc vì cái chuyện mà định nổi giận đấy chứ?
Không lẽ là thật ?
Thế thì bác cũng nóng tính quá đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-864.html.]
Bác gái Vương ơi, cháu vẫn còn nhớ bác lưng là cái việc bày sạp là hồn dáng gì cơ mà.
Ồ đúng , bác còn bảo sớm muộn gì cũng ngày chính sách đổi, những kẻ đầu cơ trục lợi đều sẽ tù hết.
Bác đây quả thực là bình thường nha, ngay cả chính sách mà bác cũng phán đoán cơ đấy.
Sao nào?
Đổi là con trai bác cái việc thì nữa ?
Không bác cảm thấy cái việc đều sẽ tù ?
Tại bác còn để con trai bác chứ?
Lúc sợ chính sách đổi tù nữa ?
Ồ~ Cháu , bác chắc là thấy cái việc kiếm tiền nên cố ý lời dọa dẫm để đều dám tranh giành với nhà bác đấy chứ?
Mọi đều dám nữa thì chỉ nhà bác thôi, là chỉ nhà bác kiếm tiền thôi.
Thế thì bác đúng là quá tâm cơ .”
“Cô cô cô.
Cô đừng bậy bạ.”
Trần Thanh Dư mỉm :
“Cháu chỉ bừa thế thôi.”
Cô vô tội :
“Bác xem, cái việc bác chính là cái ý đó mà.
Bác gái Vương ơi, ngờ bác tâm cơ đến thế, thật sự là bái phục bái phục nha.”
“Cô cô cô...”
Bác gái Vương trong chốc lát còn giải thích thế nào cho nữa.
Bởi vì những lời đó bà quả thực thường xuyên , nhưng thật sự là để ngăn cản khác, mà đơn thuần là chịu khi thấy khác sống thôi.
Lúc bà những lời đó bà còn nghĩ đến việc con trai cũng cái nghề , theo cách của bà thì con trai bà công việc chính thức, cho nên căn bản tính là kinh doanh cá thể đầu cơ trục lợi.
Trần Thanh Dư mỉa mai châm chọc một hồi như , qua thì đúng là thật sự giống như cố ý mang tâm địa bất lương .
Bác gái Vương:
“Không , căn bản cái ý đó!”
“Ồ~”
Mọi đồng thanh kéo dài một tiếng “ồ", xem chừng cũng chẳng mấy ai tin lời bà.
Bác gái Vương lập tức bật dậy, :
“ nhà chính là .
Về nhà thôi về nhà thôi, còn ăn cơm nữa đây .
Đây là đang cái gì thế .”
Bác gái Vương thấy ngượng ngùng, lảng tránh sang chuyện khác trực tiếp chuồn mất.
Cháu còn hết cơ mà, là cuộc chiến kết thúc .
Bạch Phượng Tiên:
“Không đ-ánh nữa ?
Ây , nếu sớm như tác dụng thì nãy chúng khuyên can cái gì nữa?”
Trần Thanh Dư nhún vai, bật .
Trần Thanh Dư đảo mắt quanh một vòng, :
“Ây.
Minh Minh ở nhà bác?”
Mặt hàng bọn họ bán giống , nhu cầu của khách hàng cũng khác , cho nên cũng cùng bày sạp, đều là việc ai nấy .
Gần đây đều bận tối mắt tối mũi, cũng mấy khi gặp mặt nữa .
Tuy là ở cùng trong một đại viện nhưng cũng mấy ngày thấy mặt .
Bạch Phượng Tiên:
“Cái con bé đó cùng với đứa cả nhà về nông thôn .”
Trần Thanh Dư:
“Ơ?”
“Đứa cả nhà một đồng nghiệp ở trường là ở một cái thôn ngoại thành, con gái của bí thư chi bộ thôn.
Chẳng thấy mấy thứ đồ rẻ mà cần tem phiếu , cho nên bàn bạc với vợ chồng đứa cả nhà về thôn bọn họ bán một chuyến, cũng là để thuận tiện cho bà con nông dân trong thôn luôn.
Vợ chồng đứa cả nhà thế là cùng sang đó .”
Chủ yếu nhất chính là cần tem phiếu.
Bởi vì cách gần Tứ Cửu Thành nên các làng quê lân cận thực cũng là đặc biệt nghèo, nhưng mà tem phiếu ở trong thôn thì ít lắm!
Hiếm khi những thứ đồ cần tem phiếu như thế , giá cả bằng với hợp tác xã mua bán, mua nhiều còn thể rẻ hơn một chút.
Cô gái tự nhiên là lập tức nghĩ ngay đến bà con lối xóm trong thôn .
Khăn mặt, áo lót, tất chân sợ hỏng, mua nhiều một chút rẻ cần tem phiếu, bọn họ đúng lúc cũng tem phiếu, đây chẳng là quá thích hợp ?