[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 862

Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:02:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Thanh Dư con gái chạy đến mồ hôi đầm đìa, tuy rằng vóc dáng khá cao nhưng vẫn là một đứa trẻ chín tuổi thôi.

 

:

 

“Con lau mồ hôi , chúng ngoài ăn cơm tối thôi.”

 

Tiểu Giai và Tiểu Viên lập tức đáp:

 

“Vâng ạ.”

 

Hai đứa nhỏ gần đây ngày nào cũng ăn tiệm, sự nhiệt tình vẫn hề giảm bớt.

 

Ai mà chẳng thích ăn tiệm chứ.

 

Hai đứa nhỏ tạm biệt các bạn nhỏ khác, những khác hâm mộ :

 

“Nhà bạn ngoài ăn nữa ?”

 

“Mẹ tớ , nhà bạn cứ như chính là cách sống.”

 

“Mẹ tớ cũng bảo như cách sống, sẽ tiêu tùng cho mà xem.”

 

Trương Manh Manh hâm mộ :

 

“Sau tiêu tùng thì tiêu tùng thôi?

 

Bây giờ thể ăn đồ ngon, tớ cũng ăn tiệm.”

 

Cô bé nuốt nước miếng, cảm thấy đặc biệt con của nhà bọn họ, cái ăn uống quá mất.

 

“Thật hâm mộ Tiểu Giai và Tiểu Viên quá .”

 

“Chứ còn gì nữa, nhà các bạn còn cả xe đạp nữa.”

 

Mặc dù lớn đều bác gái Triệu và Trần Thanh Dư cách sống, nhưng đám trẻ con thì đều hâm mộ Tiểu Giai và Tiểu Viên.

 

Nhà bọn họ xe đạp, còn cả đài radio, còn thường xuyên ngoài ăn cơm, như thật là mấy!

 

“Dây buộc tóc của Tiểu Viên cũng nữa...”

 

Đây là Nhị Na, Nhị Na thích dây buộc tóc của Tiểu Viên.

 

“Làm thật thà, cần cù chăm chỉ lụng thì tương lai mới thể sống , mới thể gả nhà t.ử tế .

 

Nhà bọn họ cứ thích hưởng thụ như , tơ hào cũng thèm cân nhắc đến cuộc sống , tương lai chắc chắn là bằng chúng .

 

Chúng cần hâm mộ, con về phía , những ngày của chúng còn ở phía cơ.”

 

Một cô bé lớn tuổi một chút lên tiếng, bộ dạng cứ như lớn .

 

Tuy nhiên lời chẳng an ủi ai cả.

 

Trương Manh Manh :

 

“Tớ cần thế nào, bây giờ tớ chỉ ăn đồ ngon thôi.”

 

“Tớ cũng ăn...

 

Tớ ăn thịt .”

 

“A, tớ cũng ...”

 

“Tớ vẫn còn ăn tiệm bao giờ...”

 

“Tớ cũng từng , bố tớ chỉ dắt trai tớ thôi, tớ ...”

 

“Tiểu Viên thật , bạn hề thiên vị.”

 

“Bà Chằn Lửa cũng thiên vị mà.”

 

Bà Chằn Lửa, đó là cách đám trẻ con gọi bác gái Triệu.

 

Một bà già hung dữ như thể bà Chằn Lửa ăn thịt , chính là bác gái Triệu chứ ai khác.

 

, bà như mà thế mà thiên vị nhé.”

 

“Tiểu Viên thật may mắn...”

 

Tiểu Viên may mắn , chẳng đều là nhờ Trần Thanh Dư .

 

Hồi lúc Lâm Tuấn Văn còn ở đây, bác gái Triệu chỉ mong Trần Thanh Dư đuổi , cũng chẳng thích cháu trai cháu gái gì cả.

 

Tóm con trai vẫn thể sinh thêm , cho nên bà chán ghét hai đứa trẻ như .

 

Sau Lâm Tuấn Văn mất , bà tuy rằng trọng nam khinh nữ, nhưng Trần Thanh Dư thì .

 

Chỉ cần bà chút đối xử khác biệt thôi là Trần Thanh Dư thật sự sẽ nổi điên ngay.

 

Bạn v-ĩnh vi-ễn thể tưởng tượng nổi một phụ nữ điên rồ thì lợi hại đến mức nào .

 

Bác gái Triệu quả thực từng chứng kiến , cô thật sự cầm đế giày mà tẩn bà đấy.

 

Cho nên bác gái Triệu đối xử công bằng, nhất định công bằng.

 

Vẫn là bản quan trọng nhất, cần thiết vì mấy cái chuyện mà đắc tội với Trần Thanh Dư.

 

Về , thời gian lâu dần cũng thành thói quen.

 

đúng là cháu trai cháu gái cũng như thôi, bà cũng quen với việc đối xử công bằng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-862.html.]

Chỉ cần trong nhà một thì cái việc trọng nam khinh nữ cũng chắc thể khoa trương đến mức nào.

 

bác gái Triệu cũng Trần Thanh Dư dạy dỗ bao lâu là còn khái niệm trọng nam khinh nữ nữa .

 

Thời gian lâu dần càng như thế.

 

Giống , tất cả đều giống hết.

 

cũng đều là huyết mạch của nhà bọn họ cả.

 

Cả bác gái Triệu và Trần Thanh Dư đều trọng nam khinh nữ, Tiểu Giai và Tiểu Viên từ đến nay đều hưởng đãi ngộ như .

 

Thứ mà con thì cũng .

 

Cho nên Tiểu Viên là cô bé tự tin nhất trong đám con gái đấy.

 

Chuyện tự tin cho chứ?

 

Gia đình đối xử công bằng với bọn trẻ, cô bé ăn ngon mặc , bầu khí gia đình cũng tệ, trẻ nhỏ tự nhiên sẽ trở nên tươi tắn và cởi mở .

 

Mặc dù là gia đình đơn , mặc dù kinh doanh cá thể bày sạp hàng, nhưng cũng chẳng ai dám nửa lời.

 

Trẻ con căn bản ảnh hưởng gì cả.

 

Nói cũng , bất kể là hàng xóm giáo viên và học sinh cùng trường, kể từ khi bác gái Triệu vang danh một trận chiến ở nhà trẻ, thật sự là còn nửa bóng nào dám bàn tán xôn xao nữa.

 

Đại danh của bà lan truyền khắp Tứ Cửu Thành.

 

Có lẽ mặt bà, nhưng chắc chắn từng qua về .

 

Bà là thật sự sẽ đến tận cơ quan của phụ mà quậy phá đấy.

 

Đến tận nhà quậy thì thôi , bà còn đến tận cơ quan nữa cơ.

 

Người bình thường thật sự là dây nổi!

 

Bà già phát điên thật đấy!

 

Có nhà ai vì mấy chuyện nhỏ nhặt của con trẻ mà đến mức đó , nhà bà thì đấy!

 

Theo lời của bác gái Triệu thì là thế :

 

“Các vài câu mặt thì cũng , bà già cũng chẳng thèm để tâm đến mấy cái chuyện đó gì.

 

nhà chỉ còn hai đứa mầm non thôi, trẻ con còn nhỏ dại, nếu các mà dám bắt nạt trẻ con là sẽ cầm d.a.o c.h.é.m ngay.”

 

Nhờ cái màn thao tác mà môi trường học tập của Tiểu Giai và Tiểu Viên cực kỳ “ thiện".

 

Cái , kiếp, dám thiện chứ?

 

Cho dù là giả vờ thì cũng chẳng dám buông lời ác ý.

 

Phụ của bọn họ đều là những học thức, thể nào đối phó nổi với một mụ già chanh chua !

 

Đừng đám trẻ con lưng cũng chút lời tiếng , nhưng thực chất trong lòng đều hâm mộ Tiểu Giai và Tiểu Viên, đặc biệt là Tiểu Viên, rõ ràng là một đứa con gái, nhưng bao giờ gia đình ghét bỏ.

 

Không ít bé gái càng hâm mộ để cho hết.

 

Cùng là con gái như , mà thật sự khác biệt, quá khác biệt luôn .

 

Hâm mộ, đặc biệt hâm mộ.

 

“Các con đang gì đấy?

 

Nhị Na, về nhà ăn cơm thôi.”

 

Na Na thấy đám trẻ con từng đứa một đều đang về phía đầu ngõ, :

 

“Các em gì thế?

 

Có ai .”

 

“Tiểu Giai và Tiểu Viên theo nhà ăn tiệm chị ạ.”

 

Nhị Na mong đợi chị gái:

 

“Chị ơi, bao giờ nhà mới thế ạ?”

 

Na Na mím mím môi, :

 

“Đừng linh tinh nữa, ăn tiệm cái gì mà ăn tiệm, ở nhà nấu xong cơm , mau về nhà ăn cơm .”

 

“Chị cả ơi, bao giờ bố mới về ạ?

 

Bố về thể dắt chúng ăn tiệm chị?”

 

Bác gái Vương thấy liền :

 

“Các con gì thế?

 

Sao mà thèm ăn thế hả, chỉ đến ăn tiệm thôi.

 

Đứa con gái như các con cho ăn no cơm là lắm .

 

Nếu cái chuyện mà đặt thời còn trẻ , đừng đến ăn no cơm, càng đừng mơ tưởng đến chuyện học, việc nhà nhiều vô kể luôn.

 

Đâu giống như bây giờ, các con xem đang sống những ngày như thế nào .

 

Từng đứa một cứ thế mà điều.”

 

 

Loading...