[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 850

Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:02:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Triệu lão thái Trần Thanh Dư về, vội vàng lao , kêu lên:

 

“Con dâu , cuối cùng con cũng về , chuyến thế nào!

 

Con bà già lo lắng thế nào ."

 

Hàng xóm láng giềng thấy thế đều bĩu môi, chẳng ai tin bà già bụng như , giả vờ cái gì chứ.

 

Chẳng lẽ họ còn ?

 

Trần Thanh Dư miền Nam là để mua đài radio, bà chắc là nhắm cái đài đó chứ gì, hừ hừ.

 

Triệu lão thái:

 

“Ối chà, đồ đạc nhiều thật đấy, mau mau, Vương Đại Chùy đừng xem náo nhiệt nữa, cả lão Từ nữa, mau giúp khiêng đồ .

 

Đều là hàng xóm láng giềng, cứ thế ."

 

“Nhanh lên."

 

Hôm nay là Chủ nhật, đều ở nhà, Triệu lão thái bắt phu, đều cạn lời tiến lên, từng một giúp khuân vác đồ đạc trong sân.

 

Lý Linh Linh thì ngừng ngó nghiêng phía , c.ắ.n môi :

 

“Chỉ hai các chị về thôi ?"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Hả?

 

Thế nếu thì còn ai nữa?

 

Lúc chúng cũng chỉ hai mà."

 

Lý Linh Linh nhỏ giọng:

 

“Các chị... các chị thấy..."

 

Ngừng một chút, cô tiếp nữa.

 

Trần Thanh Dư chẳng thèm quan tâm cô đang diễn trò gì, cô hào hứng :

 

“Mẹ, con mua đài radio , cái chợ bán buôn ở trong đó quả nhiên là cần tem phiếu.

 

À đúng , Tiểu Giai, Tiểu Viên ?

 

Hai đứa nhỏ đó nhà?"

 

Triệu lão thái:

 

“Chúng nó cung văn hóa ."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Ồ."

 

:

 

“Mau, xem cái đài radio con mua ?

 

Còn thể chạy cả băng nữa, là loại dùng cả hai chức năng đấy."

 

“Ối chà, còn thể chạy băng cơ ?

 

Chỗ thấy nhà ai dùng cả."

 

“Kiểu dáng miền Nam mới nhỉ, bên chắc cập nhật kịp?"

 

“Chúng đây là thủ đô cơ mà, cái gì mà chẳng ?"

 

“Thế chắc là lượng ít, về đến nơi là đặt hết ."

 

“Có khả năng."

 

Mọi đều hiếu kỳ vô cùng.

 

Lý Linh Linh quanh quất, quả thực thấy Viên Hạo Phong, bắt đầu thấy sốt ruột.

 

Tuy Viên Hạo Phong vội vàng, nhưng cô đều Hạo Tuyết , Hạo Phong là miền Nam nhập hàng, bí mật bám theo bọn Trần Thanh Dư.

 

Thực họ cùng , nhưng Trần Thanh Dư bọn họ chỉ lo kiếm tiền cho riêng , chuyện cứ giấu giấu diếm diếm, sợ họ .

 

Thế nên chỉ thể âm thầm theo.

 

Thế đúng là ích kỷ quá .

 

Lý Linh Linh Trần Thanh Dư với vẻ mặt ưa, Trần Thanh Dư cũng chẳng thèm để ý đến hạng .

 

Dù nhận ánh mắt oán hận của Lý Linh Linh, cô cũng coi như thấy, thần kinh!

 

“Tiểu Trần , đồ đạc của cô nhiều quá, nhà cô sắp chứa nổi nữa ."

 

Bao tải của Trần Thanh Dư nhiều, chất đống khắp nơi.

 

“Ơ đúng, cô nhập bao nhiêu hàng thế , là cái gì ?"

 

thế, đúng thế."

 

Mọi đều tò mò tột độ, tò mò , nhưng uy thế của Triệu lão thái, từng một cũng chỉ dám ngoài hóng hớt.

 

Nếu là chuyện của nhà khác, chắc họ xông tận nơi mà bới móc .

 

Lần quả thực là nhịn nữa.

 

Hơn nữa... nhiều đồ thế , tốn bao nhiêu vốn liếng chứ?

 

Thực cũng ít, nhưng so với thì chẳng thấm tháp .

 

Nhìn thế , chắc là kiếm tiền ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-850.html.]

Đừng Trần Thanh Dư ngày nào cũng ngoài bày sạp, nhưng nhiều vẫn cứ nghĩ rằng Trần Thanh Dư kiếm tiền.

 

Kiếm tiền dễ dàng như ?

 

Mặc dù đó chứng minh, họ thực sự kiếm tiền.

 

thực cũng một cảm nhận rõ ràng lắm.

 

Thế nhưng thì rõ ràng .

 

Kiếm tiền, chắc chắn là kiếm tiền, nếu nhập thêm nhiều như ?

 

nhiều vốn như thế.

 

Mọi giá nhập bán , nhưng chỉ cảm thấy nhiều đồ thế thì cũng đáng tiền lắm đấy.

 

“Tiểu Trần , cô nhập hàng tốn ít tiền nhỉ?

 

Nhập nhiều thế bán hết ?

 

Nếu lỗ thì xong đời đấy."

 

Đây là Sử Trân Hương, Sử Trân Hương là ghen tị đấy, thực sự ghen tị, nhưng bà dám gây sự.

 

Vì lý do gì ư, sợ gặp ma!

 

Một bệnh nhân mê tín dị đoan nặng.

 

Không dám, nên chỉ thể bóng gió như .

 

“Phải đấy, thì nên thực tế một chút, cô thế là hăng quá , nhập hàng như , tiêu sạch cả vốn liếng, nhỡ mà bán thì !

 

Cô bé thể hồ đồ như thế .

 

Phụ nữ thì vẫn nên ở nhà chăm sóc gia đình, lo toan mấy cái , mà cô xem, nhiều thế , thấy lo ."

 

Đây là Vương đại thẩm ở viện .

 

vẻ lo lắng cho bạn, nhưng ngoài thì ai cũng rõ nhất.

 

Trong các bà già ở đại viện, bà thích so bì nhất.

 

Ngược , Hoàng đại thẩm đảo mắt liên tục, :

 

“Cô nhập cái gì đây?

 

Quần áo ?

 

Tặng một bộ , mặc quảng cáo cho cô thật nhiều.

 

Đến lúc đó đều đến chỗ cô mua.

 

Cô sẽ lỗ nữa."

 

Mọi kinh ngạc , bà đúng là sư t.ử ngoạm.

 

Nhìn thấy bàn tính của từng gõ vang tận mặt, Triệu lão thái chống nạnh, lông mày dựng ngược, mắng:

 

“Cái đồ mụ già thối tha , bà tính là cái thứ gì chứ, bà cũng soi gương xem là cái hạng gì, mà dám tính toán đến đầu nhà ?

 

Định leo lên đầu lên cổ nhà đấy ?

 

Sao nào, bà sống nổi sắp ch-ết nghèo ?

 

Sắp ch-ết nghèo thì bà ngoài mà nhặt r-ác, bà chạy đến đây sủa cái gì!

 

Còn dám đòi đồ của , cái miệng bà mở .

 

Bà đúng là hổ là gì mà.

 

Mẹ nó chứ, cũng xem là cái thá gì mà cũng đòi lên tiếng?

 

tin bà già vả ch-ết bà ?

 

Thật là điều, sống đến từng tuổi mà sống uổng công, sống ch.ó ?

 

Còn đòi đồ?

 

Trong ngân hàng bà vẫn còn tiền đấy, mà đòi?

 

Bà mà còn bước tới đây nữa là khách sáo !"

 

Bà quét mắt một vòng, tiếp tục mắng :

 

“Còn cả các nữa, ở đây giả vờ cái gì, thấy các là chỉ mong nhà lụn bại thôi, là hạng gì , mà dám những lời đó.

 

Vương đại thẩm, con dâu đến lượt bà giáo huấn ?

 

Bà thực sự coi là cái đĩa rau đấy.

 

Ngay cả chuyện nhà bà còn đ-âm chọc ly gián, còn chạy đây trò cho thiên hạ.

 

mà là Vương Mỹ Lan thì tống cổ bà ngoài .

 

Nhìn thấy bà là nôn.

 

cứ chống mắt lên mà đợi, đợi xem lúc bà già ai phụng dưỡng thì tính !"

 

“Bà!"

 

“Bà cái gì mà bà, đây giống bà, lương hưu đấy, bà cái thá gì?

 

Bà trông chờ con trai con dâu mà còn đ-âm chọc nữa.

 

Chưa thấy ai hèn hạ như bà!

 

Chuyện nhà đ-âm chọc đủ còn ngoài trò con , nào, tưởng chúng coi trọng bà chắc?

 

bảo cho bà , việc gì thì biến cho xa, Triệu Đại Nha đây hạng dễ bắt nạt ."

 

 

Loading...