[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 849
Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:02:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mấy họ thậm chí còn mò đến một vài xưởng may.
Tuy nhiên, dù họ lấy bao nhiêu hàng chăng nữa, thì trong mắt các xưởng may đó vẫn chỉ là mối ăn nhỏ, căn bản thèm tiếp đón.
Còn về một xưởng may nhỏ, tức là những xưởng tư nhân mới mở trong vài tháng gần đây, thì những nơi , nhưng chờ công trình, giá cả cũng chẳng rẻ hơn bao nhiêu.”
Hổ ca và mấy em lượn lờ cả ngày, dự định ngày mai sẽ tiếp tục vòng quanh.
Đàn em của Hổ ca :
“Chà, mấy con góa phụ xem xét thế nào nhỉ."
Hổ ca:
“Phụ nữ mà, tóc dài kiến thức ngắn, họ cái đầu óc như chúng .
đoán là dù họ nhập hàng thì cũng chẳng lấy giá .
thế thì vẫn lời, cái món lợi nhuận vẫn khá lớn."
“Hổ ca đúng, nhưng Hổ ca , khi nào lấy hàng?
Nếu họ về , chẳng sẽ bán chúng ?"
Hổ ca:
“Không , cũng chẳng chênh lệch một hai ngày đó , chừng lúc về còn chung một chuyến xe chứ.
Phụ nữ mà các chú còn lạ gì?
Làm việc nhanh nhẹn dứt khoát ."
“Cũng đúng ạ."
Hổ ca là một kiên định coi thường các đồng chí nữ.
“Đàn bà con gái , thì cứ nên ở nhà trông con, giặt giũ nấu cơm cho t.ử tế, ngoài phô trương thanh thế thì trò trống gì, thật là quá coi trọng bản ."
“Phải đấy, đấy."
“Ngày mai tiếp tục xem!"
“Được!"
“Hổ ca, thấy mấy cái quần bò , lấy giá bao nhiêu thì ?"
Hổ ca trầm ngâm một lát :
“Hôm nay nhà đòi sáu tệ rưỡi, đoán mặc cả xuống sáu tệ hoặc năm tệ rưỡi là cùng, thấp hơn nữa thì khó lắm.
Cái giá bán buôn vốn dĩ sát giá .
Các chú xem, lấy hàng tại xưởng cũng tầm giá năm tệ rưỡi .
Họ chắc chịu đưa cho chúng bằng giá xưởng ."
“Vậy mai xem tiếp."
“Được."
“Bọn lấy nhiều hàng như mới giá đó, đám góa phụ chắc vốn liếng bảy tám tệ, chừng còn cao hơn."
“Hừ, thế mới bảo đàn bà việc mà."
“!"
Mấy gã đàn ông đều coi thường phụ nữ, nhưng rằng, đầu tiên Trần Thanh Dư lấy hàng tới năm tệ, giá còn thấp hơn nhiều.
Điều vì Hổ ca tìm đúng chỗ, khứu giác của họ về phương diện vẫn nhạy bén, nhưng lượng hàng họ lấy lớn bằng Trần Thanh Dư.
Đã là bán buôn thì chắc chắn là nhập càng nhiều, giá càng rẻ.
Đây chỉ là chuyện mặc cả, mà còn xem lượng nhập hàng.
Trần Thanh Dư nhập hàng trị giá sáu mươi nghìn tệ, riêng quần bò chiếm bốn mươi nghìn tệ, kiểu nhập hàng mạnh tay đến cả các xưởng lớn cũng hiếm thấy.
Tự nhiên cô thể lấy mức giá cực kỳ thấp.
Lần cũng , đó là đầu tiên Trần Thanh Dư nhập hàng, nhưng cô cũng nhập hơn mười nghìn tệ .
Thế nên đương nhiên là khác hẳn với những khác.
So với đám Hổ ca tuy đến nhưng dám lấy quá nhiều, chỉ lấy năm sáu nghìn tệ tiền hàng để thử nước, nên thể nào lấy mức giá như Trần Thanh Dư.
Thế nhưng họ cảm thấy nhất định giỏi hơn đám Trần Thanh Dư, lấy tự đắc lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-849.html.]
“Giá vốn của chúng chắc chắn thấp hơn khác, đến lúc đó dù giảm giá để tranh giành thị trường, chúng vẫn chiếm ưu thế."
“!"
“ chẳng lo chuyện của mấy con góa phụ đó , chỉ lo là cái nghề đông quá thôi.
Đến lúc đó giá cả xuống, đám đàn bà đó cái gì, đáng nhắc tới."
“Thế ai mà dám tranh với chúng , cứ dằn mặt cho một trận?"
“Đến lúc đó tính ."
“Được!"
Mấy gã kiêu ngạo đắc ý, Hổ ca bảo:
“Lão Tam, chú gọi một em gái qua đây..."
Mấy gã nháy mắt hiệu:
“Rõ."
Đừng lúc nhập hàng họ vì vài xu vài hào mà liều mạng mặc cả, nhưng tiền tìm gái thì hào phóng.
Một mười tệ, chẳng hề do dự chút nào.
Phía Hổ ca đang hưởng lạc, thực tế thì nhóm Vương Kiến Quốc cũng đang “hưởng lạc" đấy.
đúng là so với thì chỉ nước tức ch-ết.
So với việc Hổ ca là tự tìm niềm vui, thì phía Vương Kiến Quốc là mấy bà già vây quanh.
Khu vực là những nhà trọ lụp xụp, tuy cũng nơi ăn chân chính, nhưng những nơi trò bất lương, l.ừ.a đ.ả.o “tiên nhân nhảy" cũng ít.
Vì hầu như nhà nào cũng chút tiền.
Cho dù là đàn ông đàn bà, cho dù già trẻ, hễ tiền là ít nhiều cũng tìm chút thú vui.
Vương Kiến Quốc và hai em nhà họ Xa thực sự ngờ rơi cảnh ngộ .
Cái nhà trọ đen tối chỉ dàn cảnh cướp tiền đ-ánh , mà thậm chí còn cho bọn họ .
Mấy họ từ sáng sớm hôm nay bắt đầu “bận rộn", bận từ sáng tới tối.
Đám đó còn làu bàu mắng gia đình mụ già “ điều", dám đ-ánh mặt.
Vương Kiến Quốc luôn nung nấu ý định tìm một cô gái bên ngoài để sinh con trai, chẳng qua là e ngại chuyện bức tường nào lọt gió nên mãi dám.
Thế nhưng, thế nhưng!
Ai mà ngờ rơi nông nỗi .
Hắn từ sáng sớm đến giờ tiếp sáu bà già , còn một lão già nữa, may mà thà ch-ết chịu, nếu lão già chiếm tiện nghi .
Mẹ nó chứ, Vương Kiến Quốc tức đến mức rống lên.
Hắn là một gã đàn ông đại thụ, bao giờ chịu cái khổ chứ.
Mấy bà già đó tuổi tác ngang hàng , thế mà còn ham cái món , thực sự sắp tức ch-ết .
Vương Kiến Quốc tức giận đến phát điên, nhưng còn phát điên hơn là em nhà họ Xa.
Xa Vĩnh Phong tướng mạo , Xa Vĩnh Cường thì hình cường tráng trẻ tuổi, hai họ còn “đắt khách" hơn nhiều!
Cả ba đều ép uống thu-ốc, nếu cũng chẳng trụ nổi cả ngày.
Vương Kiến Quốc:
“Mẹ nó chứ, đều là các liên lụy đến , đều là của các ..."
Nếu bọn họ đòi ở nhà trọ đen thì ngày hôm nay.
Lời tuy cả vạn , nhưng Vương Kiến Quốc vẫn cứ tức nổ phổi.
Hắn cứ lải nhải suốt như bà thím Tường Lâm .
Cũng trong cảnh lục đục nội bộ còn Viên Hạo Dân và Thạch Hiểu Vĩ, chính sự chẳng bao nhiêu mà dọc đường chỉ cãi vã...
So với họ, Trần Thanh Dư và Thái Minh Minh trở về Tứ Cửu Thành một cách suôn sẻ.
Dù việc chuyển hàng, bốc dỡ dọc đường mệt mỏi, nhưng tinh thần của hai vẫn .
Hai xuống xe thuê xe về nhà, quả nhiên đến con ngõ thu hút sự chú ý của .