[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 848

Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:02:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mã Kiện tuy rằng đối xử với chị , nhưng chị là một cô gái nông thôn thành phố, một công việc, cũng vô tâm đến mức chẳng cảm giác gì.”

 

“Các cô đây là đến Dương Thành lấy hàng ?”

 

Lúc một đàn ông trung niên bên cạnh lên tiếng, ông lên xe muộn hơn một chút, cũng là bao lớn bao nhỏ, nhưng ông tốn tiền gửi hàng mà tự vác theo, nhét đầy cả cái giá đầu và cả đất đều là đồ đạc.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Vâng, lấy hàng ạ, bác cũng đúng ?”

 

, cũng thế , chẳng chính sách khác ?

 

Nhà ở bên , dứt khoát qua đây bôn ba một chút.

 

Cũng kiếm chút tiền, nếu ngày tháng ở nhà khó khăn quá.”

 

Mọi đều là ngoài ăn, giống như mấy cán bộ công tác , lúc ông đến thì đối diện là một cán bộ già, cái vẻ khinh bỉ ông .

 

Lúc gặp đồng nghiệp thì tâm trạng liền .

 

Ít nhất là suốt chặng đường sẽ sắc mặt khác nha.

 

“Đồ của các cô để ở đây ?”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Hai đồng chí nữ chúng cháu thuận tiện cho nên gửi hàng ạ.”

 

“Hóa , nhưng lời cũng đúng, các cô là đồng chí nữ sức lực nhỏ, thực sự thuận tiện cho lắm.

 

Hì hì, một gã đàn ông như thì chính là chút sức lực, sợ mệt.

 

Tự vác theo cũng tiết kiệm một khoản tiền.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Thế thì cũng ạ.”

 

Thái Minh Minh:

 

“Bác một thì ngoài cũng thuận tiện lắm nhỉ.”

 

Người đàn ông trung niên:

 

“Một ngoài thì tiết kiệm tiền xe nha, là từ bên Phụng Thiên qua đây, đường xá xa xôi, tiền xe thực sự hề rẻ chút nào.

 

Cũng may là ở bên thể giúp đỡ cho nên việc cũng coi như .”

 

Ông do dự một chút, :

 

“Đại t.ử, giọng cô chút quen quen, cô cũng là Đông Bắc đúng ?”

 

Thái Minh Minh:

 

“Chứ còn gì nữa, cũng là vùng Phụng Thiên bên đó đấy, nhưng mà lấy chồng ở Tứ Cửu Thành .”

 

Người đàn ông trung niên kinh ngạc:

 

“Cái mối lái của cô rộng thật đấy, lấy chồng xa như .”

 

Cái việc tìm đối tượng nha, bao nhiêu chỉ tìm cùng làng thôi, xa hơn một chút là trong trấn trong huyện, vị thật, một mạch xa tít tắp.

 

Thái Minh Minh:

 

“Nhà là thanh niên tri thức xuống nông thôn, cùng về thành phố.”

 

Người đàn ông trung niên bừng tỉnh đại ngộ, :

 

“Hèn gì hèn gì, thế thì đàn ông nhà cô nhân phẩm là cái .”

 

Ông giơ ngón tay cái lên:

 

“Người là thực sự , ở làng chúng cái đám thanh niên tri thức đó nha, mấy đứa chạy mất là bỏ bê gia đình luôn.

 

Đối tượng cần nữa, con cái cũng cần nữa.

 

là cái lũ gì mà.”

 

Một bà thím đối diện ông cũng :

 

“Vùng chỗ chúng cũng thiếu hạng như .”

 

Mấy thế mà nhanh ch.óng trở nên thiết, trò chuyện rôm rả với .

 

Họ cũng mấy chuyến xe , gặp “hàng xóm” là chuyện hợp ý nhất, bốn thế mà nhanh ch.óng đều bắt chuyện với .

 

Cái chuyện cho cái lũ phụ phụ bạc với bỏ bê chồng con nha, đều bàn tán về chính sách hiện tại, lẽ là do từ hướng Dương Thành cho nên xe ít đều là lấy hàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-848.html.]

 

Ngay cả bà thím cũng .

 

Người đàn ông trung niên:

 

khéo ăn , cũng bán đồ, nhưng vợ thì giỏi lắm, hai chúng bàn bạc kỹ , về về lấy hàng, còn lúc bán đồ thì bà là chủ lực.

 

Vợ chồng đồng lòng thì lo gì ngày tháng chứ?

 

Nói cũng , nhà đó nha thực sự là nghèo rớt mùng tơi, cũng may là nhà .

 

Năm đó cũng loạn, cả nhà liền chuyển đến phương nam, vốn dĩ bao nhiêu năm liên lạc , mấy năm mới liên lạc , vẫn còn nhớ cái của đối với ông cho nên cũng giúp đỡ nhà .

 

Cái vốn ăn của đều là mượn của đấy.

 

Anh họ con nhà bơi qua Cảng Thành , lương ở Cảng Thành cao lắm nha.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“...”

 

Đại ca , cái gì cũng hết .

 

Ngược bà thím tò mò hỏi:

 

“Này.

 

Nghe vùng Bành Thành bên đó, nhiều lén lút bơi qua bên đó để phát tài, là thật giả ạ...”

 

Người đàn ông trung niên:

 

“Là thật đấy, nhưng thấy thì cứ nên thực tế một chút, thể qua đó thì nhất đừng qua, đừng bên đó, từ nơi khác đến bơi qua phát tài cũng ít nha.

 

Cái đám ch-ết đuối đó là từng đám từng đám một luôn đấy.

 

Bà tưởng chuyện đó dễ dàng , thực sự đáng sợ.

 

Hơn nữa bây giờ qua đó cũng là hộ khẩu lậu, lúc họ qua đó thì còn lấy chứng minh thư nữa cơ.”

 

“Hả.

 

Trước đây còn lấy chứng minh thư ?”

 

“Trước đây là đấy, gọi là chính sách gì mà chạm bờ , cũng hiểu lắm, tóm chỉ cần thể khu đô thị là thể lấy chứng minh thư, nhưng ở những nơi khác mà bắt là sẽ trục xuất, nhưng cũng mấy cái hội nhóm xã hội gì đó sẽ bắt ở ven bờ, bắt là tống tiền đòi tiền.

 

Có kẻ còn bán nữa.

 

bên đó cũng như bên .

 

Bên cũng thật thà, bên đó kiếm nhiều tiền nhưng cũng loạn lắm.

 

Cậu sống ở cái làng bên đó đấy, theo lời ông thì đôi khi buổi tối bộ ven bờ đều thể thấy ma trơi, ch-ết mặt biển nhiều lắm.

 

Phần lớn căn bản là kiên trì nổi để qua đó...

 

Muốn phát tài thì cũng mạng chứ.”

 

“Thế còn họ bác...”

 

“Anh họ thì khác, họ là l.ồ.ng lốp xe, hơn nữa bọn họ từ nhỏ lớn lên ở đó ... quen thuộc lắm.”

 

Mọi bàn tán về chuyện qua Cảng Thành phát tài.

 

So với mấy chục năm , hiện tại quả thực chênh lệch lớn, Trần Thanh Dư cũng chăm chú lắng .

 

Chặng đường khô khan, chút chuyện phiếm cũng là một cách g-iết thời gian nha.

 

Trần Thanh Dư cô đối với Cảng Thành hề cái hào nhoáng, dù những năm tháng cô trưởng thành thì Cảng Thành và nội địa cũng sự chênh lệch quá lớn, những năm phát triển cũng nhanh bằng bên .

 

ở những thời đại khác thì cảm giác thực sự đặc biệt.

 

Trần Thanh Dư đến rôm rả, trong lòng cũng cảm thán.

 

Nói thế nào nhỉ, cái chuyến xe từ Dương Thành lấy hàng nhiều, gan cũng lớn, hình như cũng mấy để tâm khi bàn luận về những chuyện phát tài , ai nấy đều rôm rả.

 

Lúc Trần Thanh Dư cũng một tin tức, may mà bọn họ chọn Bành Thành, hóa Bành Thành còn thêm một cái giấy phép biên giới nữa cơ.

 

Bọn họ chọn Dương Thành, chung quy cũng bớt một khâu thủ tục.

 

Tin tức của Trần Thanh Dư và Thái Minh Minh nhạy bén bằng những , chuyện cũng thấy khá thú vị, suốt chặng đường đều vểnh tai lên nha...

 

Trần Thanh Dư bắt đầu về .

 

ba cái đuôi theo bọn họ lúc đầu thì vẫn về.

 

Khác với sự dứt khoát của Trần Thanh Dư, nhóm Hổ ca của chợ đen ăn lâu, ngược càng thêm thận trọng, chỉ so sánh hàng của ba nhà mà còn khắp nơi ngóng cái giá thấp nhất.

 

Người ăn chính là như , chung quy vẫn dùng cái giá phù hợp nhất để lấy hàng.

 

Loading...