[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 846

Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:02:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Thanh Dư gật đầu:

 

“Vâng, em .”

 

Thái Minh Minh giúp trông coi bốc hàng, bản Trần Thanh Dư thì chạy bước nhỏ nhanh nhẹn qua đó, chị đừng , chị Xảo thật sự lừa , ông chủ trực tiếp cho cô giá bán buôn.

 

Trần Thanh Dư nhắm trúng một chiếc máy ghi âm hai chức năng.

 

Cái còn khá cao cấp, thể bỏ băng nhạc, cũng thể dùng radio, vô cùng thực dụng.

 

Kiểu dáng như thế , ở Tứ Cửu Thành thường thấy .

 

Thông thường các cửa hàng bách hóa chỉ bán radio đơn thuần hoặc máy ghi âm đơn thuần thôi.

 

Trần Thanh Dư đối với đồ điện gia dụng am hiểu lắm, nhưng cũng mẫu mã mới luôn hơn mẫu mã cũ một chút, cô thà đắt hơn một chút cũng chọn loại mới nhất, còn lẳng lặng mua thêm mấy cuộn băng nhạc nữa.

 

Trong đó một cuộn của Đặng Lệ Quân.

 

Ờm...

 

Thời đại nhạc Đặng Lệ Quân cũng lén lút đấy.

 

Đây gọi là âm nhạc ủy mị.

 

Trần Thanh Dư mua xong, xách đồ .

 

Thái Minh Minh kinh ngạc ngưỡng mộ:

 

“Cô thật sự mua ?”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Thì chắc chắn ạ, hồi ở Tứ Cửu Thành em mua , chẳng là vì phiếu ?

 

Bên thuận tiện ở chỗ, tiền là mua , cần phiếu nọ phiếu .”

 

Thái Minh Minh gật đầu, tán đồng.

 

Chị bảo:

 

“Có một cái cũng lắm, bố chồng mỗi ngày buổi chiều đều radio, bảo là xem đại sự quốc gia thế nào.

 

Có xu hướng gì là thể ngay lập tức.”

 

Trần Thanh Dư gật đầu:

 

“Vâng ạ.”

 

Hai bên bận rộn xong, nhanh ch.óng về phía nhà ga.

 

Thái Minh Minh:

 

“Ôi chu choa mạ ơi, cũng là đầu tiên loại xe đấy.”

 

Trần Thanh Dư khanh khách, :

 

“Em cũng .”

 

Thật sự là cũng mà, kiếp cô cũng từng loại .

 

Hai suốt chặng đường phong trần mệt mỏi, may mà thời tiết khá , cái mà giống như mùa xuân ở Tứ Cửu Thành thì e là ăn một miệng đầy cát .

 

Mùa xuân ở Tứ Cửu Thành đôi khi sẽ bão cát.

 

Ồ, bão cát thì quá, nhưng thỉnh thoảng cái gió cát đó thổi qua, hây, đầy một miệng.

 

Trần Thanh Dư hai xe nổ máy tạch tạch, cái xe tuy theo kịp tốc độ của ô tô con nhưng cũng khá .

 

“Á á á á!”

 

Một tiếng hét ch.ói tai vang lên.

 

Trần Thanh Dư ngạc nhiên nương theo âm thanh qua.

 

“Ây dà~ thật đúng là, chị xem xem, đúng là trùng hợp thật đấy.”

 

Trần Thanh Dư cảm thán tiếng.

 

Ai mà ngờ cơ chứ, bọn họ thế mà gặp Viên Hạo Phong và Thạch Hiểu Vĩ.

 

Tiếng hét chính là của Thạch Hiểu Vĩ, Thạch Hiểu Vĩ và Viên Hạo Phong suốt chặng đường khắp nơi tìm nguồn hàng, bất thình lình liền thấy Trần Thanh Dư và Thái Minh Minh ở phía đối diện mặt đường, hai chiếc xe ba bánh, vô cùng nổi bật.

 

“Anh xem kìa xem kìa, xem đó là đám tiểu quả phụ ?

 

Bọn họ ở đằng !”

 

Thạch Hiểu Vĩ hét lên.

 

Viên Hạo Phong cũng vội vàng qua, nháy mắt tròng mắt sắp lồi ngoài luôn , bọn họ nhiều hàng như , á á á, bọn họ nhập hàng ?

 

, là ở chứ?

 

Viên Hạo Phong nháy mắt cấp thiết thôi, đúng là một bước chậm, từng bước đều chậm mà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-846.html.]

Trần Thanh Dư cũng ngờ tới nha, Dương Thành lớn như , nhiều như , cô thế mà còn thể gặp hai tên .

 

Vốn dĩ lúc cắt đuôi mấy ở nhà ga, cô tưởng ở Dương Thành thể gặp nữa, nhưng mà ai ngờ cơ chứ, mới hai ngày công phu mà mỗi một nhóm đều gặp qua một .

 

Cái duyên phận như phân ch.ó nha.

 

mà, gặp thì gặp thôi.

 

bọn họ cũng sắp , Trần Thanh Dư vô cùng hoạt bát vẫy vẫy tay với hai , xa nhà dù gặp cũng thể giả vờ như quen .

 

mà dừng xe thì cũng cần thiết nha, Trần Thanh Dư mang theo vài phần nhiệt tình hoạt bát mà vẫy vẫy cánh tay với hai , coi như chào hỏi qua, xe dừng cũng thèm dừng, tiếp tục tiến về phía .

 

Thạch Hiểu Vĩ:

 

“Cô vẫy tay với chúng kìa, ơ chứ, bọn họ lấy xe .”

 

Viên Hạo Phong âm trầm mặt mày, đố kỵ bọn họ, :

 

“Đáng ch-ết, bọn họ bắt đầu về .”

 

Thạch Hiểu Vĩ:

 

“Thì chẳng bình thường ?

 

Bọn họ đều đến một , quen cửa quen nẻo, chúng đầu tiên đến, chung quy cũng sẽ chậm hơn một chút.”

 

Viên Hạo Phong gì.

 

Thạch Hiểu Vĩ thấy Viên Hạo Phong thật là kỳ quái, :

 

“Sao vui ?

 

Tối qua ngóng mấy cái chợ bán buôn từ ?

 

Chúng trực tiếp qua đó thôi.

 

Cái chuyện mua đồ bán đồ cũng nhanh mà.”

 

Viên Hạo Phong:

 

“Ngu xuẩn, ngốc thế, cũng nghĩ xem, cũng gì của chúng , thể thật tâm thật ý cho chúng chứ.

 

Chúng xa nhà, nhất là nên cẩn thận thận trọng, nếu chúng lừa qua đó, cướp bóc thì tính ?”

 

“Hả.

 

Không đến mức đó chứ, nghĩ nhiều quá đấy?”

 

Thạch Hiểu Vĩ cảm thấy Viên Hạo Phong càng thần kinh hơn , :

 

“Anh nếu cảm thấy lời bọn họ là giả là lừa , còn hỏi cái gì?

 

Anh tin thì còn hỏi thừa chi?”

 

“Hỏi một chút.

 

Đến lúc đó tìm khác đối chiếu , trong lòng chúng sẽ tính toán.”

 

Viên Hạo Phong là quá mức thận trọng .

 

Cái cũng còn cách nào khác, đây nhân viên đường sắt, xe lửa cũng là một xã hội thu nhỏ, cho nên những chuyện từng qua qua cũng thực sự nhiều, chính vì qua quá nhiều cho nên mới đặc biệt thận trọng.

 

Viên Hạo Phong:

 

“Anh đừng hỏi nhiều tại như thế nữa, suốt ngày hỏi hỏi hỏi, ngoài hỏi thì chính là ăn, một chuyến lẽ nào chỉ để cái đó?

 

Thật là tiền đồ, hèn gì tìm việc , xem như thế thì tìm việc!

 

Chẳng chút khí phách đàn ông nào cả.”

 

“Anh ý gì hả, đang yên đang lành kiếm chuyện gì, đắc tội với , cần như ?

 

Viên Hạo Phong, ơn cho rõ ràng, là nể mặt Hạo Tuyết mới cùng khỏi cửa, đừng điều.”

 

Viên Hạo Phong ngờ Thạch Hiểu Vĩ còn dám lớn tiếng với , lạnh một tiếng, :

 

“Anh nể mặt Hạo Tuyết nhà ?

 

Anh đến cũng chẳng ai ép cả, cùng lắm thì tìm khác là , cái chuyện ngoài mở mang tầm mắt như thế , khối sẵn lòng .

 

Anh đừng cái bộ dạng mang ơn huệ lớn lắm, diễn cho ai xem?

 

Chẳng nịnh bợ Hạo Tuyết nên mới sẵn lòng theo .

 

Thật là nực .”

 

“Hả, cái như , trở mặt vô tình thế.”

 

“Là do quá coi trọng bản , nếu xe lửa gây chuyện thì đám Trần Thanh Dư sẽ cắt đuôi chúng ?

 

Anh hại khổ thế nào ?

 

Tất cả chuyện đều là của , hối cải còn tự cảm thấy , đúng là gì cả.”

 

 

Loading...