[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 840

Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:53:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hai nóc nhà nên giọng khẽ.”

 

Trần Thanh Dư thấy nhưng đáp .

 

Thái Minh Minh cũng chẳng trông chờ Trần Thanh Dư đáp lời, cái bình thường mà hiểu chứ!

 

Quá là vô lý!

 

Vô lý đùng đùng!

 

Thái Minh Minh thật sự quá sốc cái kiểu tư duy giấu tiền khắp nơi của bọn họ.

 

Chuyện thế nào cũng chẳng giống như bình thường .

 

Thật sự ngờ Vương Kiến Quốc là hạng như thế.

 

Vương Kiến Quốc:

 

“Á á á!

 

hãm hại , , thật sự mà..."

 

Hắn căn bản hề giấu tiền, , chuyện cũng chẳng ý nghĩa gì cả!

 

Hắn mưu cầu cái gì chứ!

 

Lúc Vương Kiến Quốc đang nghi ngờ là do em nhà họ Xa bỏ , dù bọn họ trông cũng giống hạng não tàn.

 

“Hai cái gì thế hả, não hỏng !

 

Bản sống thì cũng đừng liên lụy đến chứ!"

 

“Mày còn dám ngậm m-áu phun , rõ ràng là do mày giấu, tiền đều ở trong giày mày cả, đều là do mày liên lụy nên bọn tao mới đ-ánh, tao đ-ánh ch-ết mày..."

 

“Á!"

 

Xa Vĩnh Phong càng nghĩ càng tức, một tay túm c.h.ặ.t lấy tóc Vương Kiến Quốc, Vương Kiến Quốc phản đòn bằng cách đ-á chỗ hiểm của .

 

Đàn ông là hiểu rõ nhất cách tổn thương đàn ông.

 

“Á.

 

Cái thằng khốn khiếp nhà mày!"

 

“Mày tay ..."

 

“Mày dám bắt nạt tao , xem đây..."

 

Ba gã đàn ông lập tức lao đ-ánh nh-au túi bụi.

 

“Trời đất ơi!"

 

“Cái đậu mợ..."

 

Ngay cả nhóm chuyên dàn cảnh bắt ghen lúc cũng bọn họ cho ngớ .

 

Ba gã đàn ông cứ thế mà giằng co xâu xé lẫn ?

 

Các tự lục đục nội bộ !

 

“Tao đ-ánh ch-ết mày..."

 

“Xem chiêu của tao...

 

Á á á!

 

Mẹ kiếp, mày đ-á chỗ đó của tao gì, cái thằng khốn , mày định triệt sản tao ..."

 

“Mẹ kiếp tao đ-ánh ch-ết mày, tao đúng là nên cùng mày khỏi cửa..."

 

Mấy kẻ đó lao đ-ánh nh-au loạn xạ, chẳng theo bài bản gì cả, tay của Xa Vĩnh Cường thọc thẳng lỗ mũi Vương Kiến Quốc, tay thì bóp méo mặt , da mặt như xoắn như cái quẩy .

 

Vương Kiến Quốc cũng , cào cấu điên cuồng.

 

Chân cũng hề nhàn rỗi, tung những cú đ-á loạn xạ như Phật Sơn Vô Ảnh Cước.

 

“Tao đ-ánh ch-ết mày."

 

“Tao tha cho mày ."

 

Mấy gã đ-ánh buông lời hăm dọa, ai cũng cảm thấy đối phương thật .

 

Vương Kiến Quốc cảm thấy em nhà họ Xa đúng là hạng não tàn, cứ nhất định đòi nhà nghỉ lậu ở nên bọn họ mới sa cái bẫy giăng sẵn.

 

Tất cả đều là của bọn họ!

 

Nếu thể thoát thì bọn họ cảm tạ trời đất lắm .

 

Không ngờ bọn họ còn chịu yên phận, giấu tiền khắp nơi khiến bọn họ đ-ánh thêm mấy trận nữa.

 

Vương Kiến Quốc đổ hết tội lên đầu hai cái kẻ vướng chân vướng tay , hận thể bóp ch-ết bọn họ.

 

Mắt đỏ ngầu, hận đến nghiến răng nghiến lợi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-840.html.]

“Hai mà...

 

Hai cái đồ chổi xể , đúng là nên dắt hai theo..."

 

“Mày bớt sủa , là mày dụ dỗ bọn tao theo đấy chứ, nếu mày tưởng bọn tao chắc?

 

Cái thằng ích kỷ nhà mày, mày liên lụy đến bọn tao..."

 

Hai em Xa Vĩnh Phong và Xa Vĩnh Cường cũng vô cùng giận dữ, bọn họ cảm thấy đều là của Vương Kiến Quốc, tuy rằng bọn họ quả thực trúng kế nhưng đưa tiền ngay thì thường cũng đến mức g-iết đoạt của , nhưng cái gã Vương Kiến Quốc thì , thà bỏ mạng chứ bỏ của, tiền giấu khắp nơi.

 

Hắn chẳng bệnh ?

 

Hắn bệnh thì thôi , còn hại bọn họ cũng đ-ánh theo, trong lòng bọn họ mà vui vẻ cho ?

 

Thật sự là quá bực bội .

 

Mấy gã đàn ông cũng chẳng mặc quần áo, cứ thế trần như nhộng mà lao đ-ánh nh-au, tiếng đ-ánh đ-ập vang lên bôm bốp!

 

“Xem chiêu đây!"

 

Xa Vĩnh Cường dùng sức đ-á một cái, Vương Kiến Quốc ngã ngửa , chộp lấy Xa Vĩnh Phong, Xa Vĩnh Phong đ-âm sầm cánh cửa, phát tiếng răng rắc.

 

Cánh cửa suýt chút nữa thì hỏng luôn!

 

Một cục giấy lăn lóc rơi xuống...

 

Đám bà già bọn họ c.ắ.n xé lẫn , vốn đang lấy đắc ý thì lúc tức đến bốc khói.

 

“Mẹ kiếp, vẫn còn nữa !"

 

“Cái rơi từ thế?"

 

“Trên bọn họ vẫn còn giấu tiền ?"

 

“Mày hâm , bọn nó mặc quần áo mà giấu?"

 

bất kể là giấu ở thì hành động cũng vô cùng, vô cùng mang tính khiêu khích .

 

“Anh em ơi, đ-ánh cho tao!"

 

Bép bép bép bép!

 

Trong phòng một nữa diễn cảnh tượng hỗn chiến.

 

Thái Minh Minh và Trần Thanh Dư đều từng thấy đ-ánh nh-au, những vụ náo loạn ở khu tập thể nhà bọn họ cũng ít, ba bữa một trận động thủ, nhưng dân thường đ-ánh nh-au và mấy cái hạng đ-ánh nh-au thì khác.

 

Ra tay thực sự tàn độc.

 

Dưới cái “chuyên nghiệp" của Trần Thanh Dư, lúc đầu bọn họ thực sự cố tình chọn những chỗ dễ xảy vấn đề để đ-ánh, nhưng bây giờ thì chẳng cần nữa , lẽ là tức quá nên chẳng màng đến gì nữa, cứ thế mà quất thôi.

 

Trần Thanh Dư chẳng mảy may thương xót cho ba cái gã , lúc bọn chúng định tính kế cô thì lành gì .

 

Bây giờ chỉ thể là đáng đời!

 

Lúc Trần Thanh Dư thầm cảm thán một câu, lẽ đúng là trong bóng tối sự sắp xếp của trời xanh thật, xem, mà trùng hợp thế, bọn họ buổi tối qua đây mua vé xe về mà gặp đúng chuyện , đúng là để tận mắt cho cô chứng kiến cái kết cục của mấy cái thằng khốn mà.

 

Cảnh tượng mắt gọi là gì nhỉ?

 

Chó c.ắ.n ch.ó!

 

Tóm Trần Thanh Dư thấy đáng đời, tất cả đều là đáng đời hết!

 

Hạng như Vương Kiến Quốc ở phòng thu mua, đừng thấy cũng thường xuyên công tác nhưng thực cũng chẳng bao giờ bỏ sức lực gì lớn lao cả, tương tự em nhà họ Xa cũng , Xa Vĩnh Phong thể ăn cơm mềm là nhờ vẻ ngoài cũng khá khẩm.

 

Sau khi kết hôn là hưởng cuộc sống sung sướng .

 

Xa Vĩnh Cường thì khá hơn bọn họ một chút, nhưng lúc cũng đ-ánh cho thể lết dậy nổi nữa .

 

Ba gã đàn ông đều bẹp đất như cá ch-ết, khổ sở vô cùng.

 

Trần Thanh Dư lạnh.

 

Thấy mấy đ-ánh xong bắt đầu lục tung thứ lên nữa, Trần Thanh Dư nhỏ:

 

“Chị ."

 

Thái Minh Minh yên tâm, lắc đầu:

 

“Cậu cùng tớ , đừng quản bọn họ nữa.

 

Để phát hiện rơi tay bọn họ thì chẳng kết cục , mấy cái đều là lũ điên cả đấy, xem tay độc ác nhường nào."

 

Thái Minh Minh vẫn chút sợ hãi, cũng để Trần Thanh Dư mạo hiểm.

 

Trần Thanh Dư thì kiên quyết, cô :

 

“Em bọn họ hạng hiền lành gì, em cũng ghét cay ghét đắng mấy cái thằng , nhưng cứ đ-ánh thế thì đ-ánh ch-ết mất.

 

Liên quan đến mạng , dù cũng suy tính thêm một chút.

 

Chị em , chị , em đ-ập vỡ kính, bọn họ chắc chắn sẽ chạy đuổi.

 

Vương Kiến Quốc bọn họ phàm là chút đầu óc thì sẽ đường mà chạy.

 

Đây cũng là chiêu điệu hổ ly sơn, nếu thực sự tác dụng thì em cũng chẳng còn cách nào khác, dù chúng cũng giúp hết sức ."

Loading...