[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 833
Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:53:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thanh Dư:
“Người thì mặc cái gì cũng ."
Thái Minh Minh:
“Hả?
À!"
Cô nàng ngẩn một lúc mới phản ứng là Trần Thanh Dư đang đùa, nhịn mà phì , :
“Cậu thật là..."
Cô hạ thấp giọng:
“Cậu mà cũng đùa cơ đấy."
Trần Thanh Dư càng ngạc nhiên hơn, hỏi ngược :
“Sao tớ đùa chứ?
Với , ban nãy cũng chẳng đùa .
Tớ thật mà.
Đó chẳng là sự thật ?"
Thái Minh Minh:
“..."
là sự thật, nhưng cô nàng chút ngượng ngùng .
Dù thì thời buổi cũng chẳng ai tự khen như thế, bây giờ đang thịnh hành cái gì cơ chứ?
Là khiêm tốn!
cô nàng nhanh ch.óng tiếp:
“Sao mua bộ màu xanh da trời ?
Bộ đó mặc chắc chắn sẽ thanh tân hơn."
Trần Thanh Dư:
“Màu đen bền màu, đỡ bẩn, tớ còn bốc hàng nữa mà, thời gian mà quan tâm thanh tân .
Bộ , tiện sợ bẩn."
“Cũng đúng, , tớ thấy cứ cái đài thu thanh mãi, mua ?"
Trần Thanh Dư gật đầu:
“Phải, tớ mua một cái, vốn dĩ ở nhà định mua nhưng phiếu, tớ thấy bên hình như cần phiếu.
Định bụng mua một cái mang về, nhưng mà cứ xem thêm , tớ thấy loại tích hợp cả hai chức năng, đài thu thanh là máy ghi âm, thể chạy bằng băng từ."
“Loại đó , loại đó thật đấy."
Thái Minh Minh hào hứng:
“Nếu thể dùng cả hai chức năng thì quá hợp lý ."
Trần Thanh Dư gật đầu tán đồng.
“Ê, xem, đằng kìa, cái đó ?
Cái theo chúng tàu hỏa ?"
Thái Minh Minh ngoài cửa sổ, đột nhiên thốt lên một câu, Trần Thanh Dư thuận theo tầm mắt của cô sang, hây, đừng nhé, đúng là thật, là cái gã ở chợ đen.
Bọn họ cùng mấy , bên cạnh còn mấy đồng chí nữ, cả bọn băng qua đường, về phía con hẻm ở phía đối diện.
Trần Thanh Dư vội vàng áp sát cửa sổ theo, thấy mấy đó một quán ăn trong hẻm.
Trần Thanh Dư:
“Chà."
Thái Minh Minh:
“Bọn họ thế nhỉ."
Trần Thanh Dư nhướng mày:
“Sao cơ!"
Thái Minh Minh khinh bỉ :
“Nhìn tuổi tác của bọn họ là chắc chắn kết hôn từ lâu , thế mà khỏi cửa dẫn theo các đồng chí nữ dạo loanh quanh, là hạng t.ử tế gì, thật chẳng gì."
Trần Thanh Dư vô cùng tán đồng.
Cô :
“Loại là thế đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-833.html.]
Cô liếc thêm một cái :
“Chắc là bọn họ đang ở trọ trong mấy cái nhà nghỉ lậu gần đây."
Thái Minh Minh:
“Hả?
Chẳng bảo mấy chỗ đó đa phần là lừa tiền ?
Với còn mấy chuyện đàng hoàng nữa?"
Trần Thanh Dư gật đầu:
“Phải đấy, nếu tưởng mấy cô gái bên cạnh họ từ ?"
Thái Minh Minh:
“..."
Trần Thanh Dư bĩu môi, dĩ nhiên thể tất cả các nhà nghỉ lậu đều như , chắc chắn cũng chỗ ăn đàng hoàng, nhưng đó ít đến t.h.ả.m thương.
“ bọn họ bốn , dù cũng khí thế hơn khác một chút."
Trần Thanh Dư chỉ thêm một cái thu hồi tầm mắt, :
“Trạm là đến , chuẩn xuống xe thôi."
“Được!"
Thái Minh Minh dậy bám tay vịn, :
“Cậu bám c.h.ặ.t lấy tớ, kẻo xe lắc ngã."
Trần Thanh Dư mỉm :
“Được."
Chuyện về mấy cái nhà nghỉ lậu đó, bọn họ hiểu lắm, cũng định ở, dù cũng chẳng liên quan gì đến , chỉ nghĩ thoáng qua một cái thôi, ai việc nấy.
Ngược , đám Hổ ca ngoài ăn cơm, tinh thần vẻ khá .
Bọn họ ghế tàu hỏa nên cũng mệt mỏi, buổi chiều tranh thủ “ngủ một giấc thật sâu" “ngủ tiếp một giấc nữa".
Cho nên bây giờ tinh thần khá phấn chấn, cũng , bọn họ theo gã “ô nhỏ" về cái nhà nghỉ lậu của nhà gã, đường xá lắt léo vòng vèo mãi, cuối cùng rẽ một ngôi nhà dân, đây chính là một căn nhà dân bình thường cơi nới thêm nhiều, trong sân nhà các phòng san sát còn dày đặc hơn cả những khu tập thể cũ nát nhất ở Tứ Cửu Thành, sân bãi cũng vô cùng chật hẹp.
Cái nơi rách nát , đúng là một cái thôi ... thấy ưng !
Hổ ca lập tức bỏ , nhưng gã “ô nhỏ" khôn khéo, vội vàng gọi hai cô “cháu gái" của , bất kể là cháu gái thật cháu gái giả, tóm là ăn diện cũng tệ chút nào.
Nhóm của họ bốn , gã “ô nhỏ" còn sang hàng xóm gọi thêm hai qua “giúp đỡ", tóm là dẻo mồm dẻo miệng mãi cũng giữ ở .
Tiền phòng ... vốn dĩ đến đây là vì ham rẻ, nhưng lúc tiền phòng cao ngất ngưởng, nhưng dù , bọn họ cũng bằng lòng.
Đàn ông mà!
Đa đều là cái đức hạnh cả.
Bọn họ hưởng ứng cái kiểu , nhóm Hổ ca dứt khoát quyết định ở .
dù bọn họ cũng là dân lăn lộn chợ đen ăn quanh năm, tính cảnh giác vẫn .
Mặc dù bốn đàn ông tìm bốn em gái nhưng vẫn quyết định ở chung một phòng bốn .
Bọn họ mà tách ở riêng.
Gã “ô nhỏ" chút thoải mái, nhưng cũng gì.
Thực tế bọn họ ăn kiểu chính là như , nếu gặp lẻ loi một , bọn họ sẽ dọa dẫm lừa gạt, trong ngày thể lột sạch vốn liếng đuổi .
Gặp nhóm hai ba thì từ từ tiến tới, tùy tình hình mà xử lý, nào là mỹ nhân kế, nào là dàn cảnh bắt ghen, thiếu .
bọn họ nghề cũng , như nhóm Hổ ca đây, qua hạng lương thiện gì.
Tính cảnh giác cao, đông thế mạnh, tướng mạo vạm vỡ vẻ cũng đ-ánh nh-au, bọn họ thường sẽ dám dùng chiêu lừa lọc, dù thì ăn bình thường bọn họ cũng thể .
Dù thì cũng thể gặp “gà b-éo" .
Tuy là ăn bình thường cũng , nhưng kiểu cũng chỉ kiếm mỗi tiền phòng.
Bọn họ ngoài, mà kiềm chế bản , kiểu gì chẳng chi tiền cho phụ nữ.
Mấy cô gái đều khéo mồm khéo miệng, dịu dàng hiểu chuyện, thể vòi chút lợi lộc nào là vòi ngay.
Thế nên mấy bọn họ cứ quấn quýt lấy nhóm Hổ ca, đúng là dịu dàng như nước!
Chẳng thế mà buổi chiều cùng ngủ một giấc, xong ngủ thêm một lát nữa, bây giờ mới cùng ngoài ăn tối, cũng Trần Thanh Dư bọn họ thấy.
Trần Thanh Dư thực sự để những trong lòng, việc ai nấy .
Lúc cô xem xong bảng giờ tàu, ghi nhớ thời gian của mấy chuyến xe.
Thái Minh Minh:
“Ban nãy chúng thẳng từ chợ bán buôn qua đây, giữa đường bắt thêm một chuyến xe nữa, thời gian chờ xe khá lâu, tính từ lúc ở chợ đến giờ cũng mất gần hai tiếng đồng hồ .
Vậy nếu chúng định thẳng luôn thì dự trù thời gian dài như thế nhỉ."