Ánh mắt Trần Thanh Dư lóe lên, rút một tờ mười tệ, nhét tay cô gái phục vụ, :
“Cảm ơn cô nhé, cô là nghĩa khí nhất mà."
Cô gái nụ càng thêm chân thành, miệng :
“Cái mà ngại quá."
Trần Thanh Dư nghiêm túc:
“Đây đều là việc nên , cô cho chúng chuyện lớn như , chúng cảm ơn thế nào cũng quá .
Vậy cô , đó nghề gì ?"
“ cách ăn mặc của ông , chắc cũng là đạp xe ba gác, đại khái tầm bốn mươi mấy gần năm mươi, mặt ngựa, còn ..."
Cô miêu tả một chút, trong lòng Trần Thanh Dư rõ .
Là cái mà cửa hàng tìm để giao hàng.
Cô chân thành :
“Cảm ơn cô."
Chương 132 Bẫy mỹ nhân
Trần Thanh Dư thực sự là ngờ tới, tới đây thế mà nhắm thật.
Cái cũng may là hai bọn họ kịp lúc, nếu thì chừng sẽ rước lấy rắc rối.
Nghĩ quả thực thấy rùng !
Đất khách quê , tóm nên thận trọng hơn nhiều, Trần Thanh Dư cảm ơn cô gái phục vụ ở quầy, lúc mới cùng Thái Minh Minh ngoài, sắc mặt Thái Minh Minh cũng , chị :
“Người cô là đang nhắm chúng hả?
Muốn cướp bóc?"
Trần Thanh Dư gật đầu, cô nhỏ:
“Dù ở , tóm cũng những kẻ mà hưởng gan lớn."
May mà cô gái đó cho bọn họ , bọn họ cũng thêm vài phần phòng .
Thái Minh Minh cũng cảm thán:
“Cô quả thực là ."
Dừng một chút, nghĩ đến một chuyện, vội vàng :
“Em đưa cho cô mười tệ ?
Chị với em mỗi chịu một nửa."
Trần Thanh Dư cũng từ chối, hai bọn họ cùng ngoài, cái gì nên chia đều thì tự nhiên chẳng nể nang gì.
“Được!"
“Cô tính tình cũng khá ."
Trần Thanh Dư:
“ ."
Cô :
“Tóm chúng ngoài tóm vẫn nên thận trọng một chút, những chuyện khác cần nghĩ nhiều.
Chị cũng đừng quá sợ hãi, bọn họ tóm là dám cái việc giữa thanh thiên bạch nhật ."
“Chị mà, hầy, em xem kiếm chút tiền thật chẳng dễ dàng gì.
Sao lắm chuyện thế ."
Trần Thanh Dư phì :
“Thì ai bảo chẳng thế."
Suốt quãng đường theo dõi thì cũng thôi , thế mà ở địa phương còn kẻ thèm bọn họ, thật là mạng mà.
Trần Thanh Dư:
“Đi thôi, chúng trực tiếp đến chợ bán buôn nhé, mặc dù những phiền phức như ruồi nhặng , nhưng chúng việc kiếm tiền cứ kiếm, việc chính của là quan trọng nhất.
Có chút cảnh giác là ."
“Lời cũng đúng."
“Lần chị vẫn lấy những món nhỏ chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-832.html.]
Trần Thanh Dư hỏi.
Thái Minh Minh gật đầu:
“Chị thấy những món nhỏ khá , lợi nhuận của chị cũng khá cao.
Hơn nữa chị chút quen , bảo chị bán cái khác, chị cũng quen."
Trần Thanh Dư , :
“Đi thôi."
Dương Thành chỉ riêng chợ bán buôn thôi mấy cái , cảm giác như bỗng chốc mọc lên , phát triển cực kỳ nhanh, bầu khí của cả thành phố so với thành phố Tứ Cửu của bọn họ cũng khác biệt.
Tuy nhiên vì là thứ hai tới đây, hai đều coi là quá tò mò.
Bọn họ đến vẫn là cái chợ bán buôn lớn , đừng hiện giờ nơi là một dãy nhà cấp bốn, nhưng nhanh sẽ phát triển lên thôi.
Lần Trần Thanh Dư hai vội lấy hàng, ngược dạo qua các cửa hàng.
Nhìn ngó khắp nơi.
Tính , bọn họ tới đây quyết định dứt khoát ngay lập tức cũng đúng .
Cái cửa hàng bọn họ chọn quả thực coi là rẻ .
Trần Thanh Dư đại khái cũng hiểu, cô thể lấy hàng rẻ, chủ yếu vẫn là vì lượng hàng cô nhập lớn.
Nhập hàng nhiều thì thể lấy giá thấp.
Lần cách thời gian của bọn họ lâu, cho nên kiểu dáng các thứ đổi lớn.
Hai dùng thời gian cả buổi chiều, dạo một vòng qua các cửa hàng, giá cả cũng nắm rõ trong lòng .
Cả hai đều vội vàng tay, Trần Thanh Dư là tỉ mỉ, :
“Đi thôi, chúng qua ga tàu một chuyến."
“Ơ?"
Thái Minh Minh hiểu Trần Thanh Dư, Trần Thanh Dư:
“Em xem bảng giờ tàu, chiều nay mấy giờ chuyến, nếu chúng thực sự lấy hàng thì thể chậm trễ, ngay lập tức.
Lần đều nhắm , nếu chúng lấy lượng hàng nhiều, chừng cũng gặp chuyện như , dù chúng cũng là hai phụ nữ.
Trong mắt nhiều chính là quả hồng mềm."
Thái Minh Minh:
“Được, thôi."
Chị cũng là phong phong hỏa hỏa.
Lúc Trần Thanh Dư bỗng cảm thán, nếu là mấy chục năm thì , tùy tiện dùng điện thoại là thể tra bảng giờ tàu , nhưng lúc thì , ngoài ga tàu thì những nơi khác căn bản .
Bọn họ nhất định đến tận nơi.
Trần Thanh Dư nhớ đây cũng từng xem một tiểu thuyết, những năm tám mươi còn chín mươi còn một điểm đại lý bán vé, những nơi đều thể đặt vé, tự nhiên cũng bảng giờ tàu như .
Chỉ là hiện giờ mới cải cách mở cửa, vì thứ vẫn đổi mấy.
Cho nên thuận tiện như .
Hai cùng lên xe buýt, lúc là buổi tối , mặc dù là giờ tan tầm, nhưng về phía ga tàu nhiều, vẫn mấy quen với việc tàu hỏa buổi tối, nên về phía ga tàu tự nhiên ít.
Hai ở hàng ghế cuối cùng.
Trần Thanh Dư mặc một chiếc áo khoác thể thao màu đen, quần cùng bộ, đây là lúc nãy dạo chợ bán buôn mua .
Tuy chỉ mua một bộ thì giá bán buôn, nhưng tóm vẫn hơn nhiều so với những cửa hàng nhỏ ven đường.
Trần Thanh Dư nóng chịu , vẫn dứt khoát mua lấy.
Cô mặc áo bông, quả thực cũng quá nóng , mà.
Thái Minh Minh mua, chị :
“Chị nghĩ kỹ , chúng chỉ ở hai ba ngày , hà tất tốn cái tiền đó.
Ở nhà chị cũng quần áo mà, mấy ngày thôi mà, nóng thì nóng một chút, chị nhịn ."
Trần Thanh Dư cũng khuyên Thái Minh Minh.
Ưu điểm lớn nhất của con cô chính là can thiệp quá nhiều quyết định của khác, mỗi đều suy nghĩ của riêng , đem suy nghĩ của áp đặt lên khác là thỏa đáng.
Trần Thanh Dư loại đó.
Thái Minh Minh hai bọn họ xe buýt, chị lẩm bẩm:
“Em mặc bộ trông cứ như sinh viên , em là một sinh viên đại học, tuyệt đối ai nghi ngờ ."