[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 823

Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:53:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ồ ~~~"

 

“Ôi ơi, khai trừ thế?"

 

thế đúng thế.

 

Sao , bạn nhỏ kể cho xem nào."

 

Thạch Hiểu Vĩ thì đắc ý lắm, lập tức vọt , tự hào :

 

“Chuyện thì rõ nè, để kể cho , là vì tư lợi, tham ô hủ bại gì đó, tóm là mấy chuyện đó đó.

 

Thế là khai trừ luôn.

 

Ồ ồ ồ, chính là gã , gã nhớ .

 

Gã tên là Xa Vĩnh Cường!

 

Ha ha ha ha, nhớ .

 

Gã là Xa Vĩnh Cường, gã một trai tên là Xa Vĩnh Phong, là con rể của Bí thư Trịnh.

 

Công nhân và nhà trong nhà máy chúng chẳng ai là cả.

 

Anh trai gã cũng chẳng gì, sinh con.

 

Ồ đúng đúng , trai gã là Xa Vĩnh Phong còn tư tình với vợ của cái gã nữa, chuyện đồn khắp cả nhà máy , chúng ai cũng tuốt!"

 

Thạch Hiểu Vĩ vui sướng, Thạch Hiểu Vĩ tự hào, Thạch Hiểu Vĩ cảm thấy chính là ngôi sáng nhất chuyến tàu !

 

Nhìn xem!

 

Hắn cái gì cũng cả!

 

“Trời đất quỷ thần ơi, còn chuyện như nữa cơ ."

 

“Mẹ ơi, nhà đúng là loạn thật đấy."

 

“Hả?

 

Gia đình như thế mà còn dám đây cáo mượn oai hùm ?

 

Cái hạng gì ."

 

Viên Hạo Phong sức kéo Thạch Hiểu Vĩ, rùm beng cái gì thế hả, chúng đang theo dõi con nhỏ góa phụ mà.

 

Đáng lẽ im lặng, thật kín tiếng chứ!

 

Cậu cái gì thế !

 

nhận tình hình, Viên Hạo Phong kéo thế nào cũng , Thạch Hiểu Vĩ:

 

“Gã vốn chẳng , bao nhiêu chuyện , để thăng chức còn cố ý hại nữa cơ.

 

Lúc đó chuyện vỡ lở rùm beng lắm.

 

Anh trai gã cũng chẳng loại chim , giáng từ chủ nhiệm phân xưởng xuống tận đáy luôn.

 

Trực tiếp biến thành công nhân học việc!"

 

Xa Vĩnh Cường ngờ rằng, chuyến tàu đường dài kẻ phá bĩnh , tức phát điên, gào lên một tiếng định lao lên phía :

 

“Tao đ-ánh ch-ết cái thằng ranh con .

 

Tao cho mày cái tội mồm mép, tao cho mày...

 

Á!"

 

Hắn lập tức cảnh sát đường sắt đè c.h.ặ.t xuống.

 

“Thả , mau thả , đ-ánh ch-ết cái thằng , để nó bớt cái mồm !"

 

Thạch Hiểu Vĩ thấy cảnh đó thì, hì hì, , sợ!

 

“Lêu lêu.

 

Anh đ-ánh !

 

Anh chính là một đống r-ác r-ưởi lớn, đ-ánh , hả?

 

Anh tưởng là ai cơ chứ!

 

Đừng nhà lãnh đạo, kể cả thì cũng chẳng sợ, nào, còn định bảo trai trù dập chắc?

 

còn chẳng của nhà máy cơ khí nhé.

 

Bản trai cũng chỉ là một công nhân phân xưởng thôi, mà còn tưởng vẫn là chủ nhiệm phân xưởng ?

 

Còn tưởng thể nhắm khác ?

 

Đồ thất đức khói đen đầy đầu, ở nhà máy cơ khí ai mà chẳng nhà là hạng gì chứ.

 

Nhổ !"

 

Thạch Hiểu Vĩ lúc cảm thấy sảng khoái vô cùng.

 

Kể từ khi thanh niên xung phong, cuộc sống của khổ cực, mãi mới về thành phố thì cũng chẳng chuyện gì suôn sẻ cả.

 

Tính tính chẳng việc gì khiến thấy thỏa mãn, ngay cả tìm vợ tìm việc cũng xong, ngày nào cũng thấy uất ức đến ch-ết , ngờ chuyến xa thể giải tỏa .

 

Thấy đều hướng ánh mắt tò mò về phía , Thạch Hiểu Vĩ càng thêm đắc ý.

 

“Cái gã còn vì chợ đen mà bắt nữa cơ, xem nào mà tù như thế ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-823.html.]

“Ôi ơi, cái thằng quả nhiên hạng lành gì, bảo cái tướng mạo loại t.ử tế mà."

 

“Nói cũng , đúng là ông trời mắt, thật là trùng hợp tàu rõ gốc gác nhà gã thế ."

 

“Thì đúng là còn gì nữa."

 

Thạch Hiểu Vĩ:

 

“Mọi , nè, chuyện nhà gã nhiều lắm, gã trong nhà máy nên quá nhiều, nhưng trai gã là nổi tiếng trong nhà máy đấy.

 

Nghe một gặp rắn trong nhà vệ sinh, kịp mặc cả quần chạy tọt ngoài, còn dọa cho ngất xỉu nữa cơ.

 

Ôi trời ơi cái chỗ đó nhỏ xíu , lúc đó mới vỡ lẽ, hèn gì vợ mãi chẳng bầu."

 

“Ồ hố!"

 

Thạch Hiểu Vĩ:

 

“Sau đó , với cái , chính là vợ của cái gã tư tình với đó, chính em họ tự đấy, nhiều luôn.

 

Chuyện đồn khắp cả nhà máy .

 

Thế mà cả nhà vẫn cứ tương tương ái với , thấy giỏi ?"

 

“Ồ hố!"

 

Xa Vĩnh Cường:

 

“A a a, tao g-iết mày, cái thằng ranh con , tao g-iết ch-ết mày."

 

“Xì.

 

Anh dọa ai cơ chứ."

 

Thạch Hiểu Vĩ chống nạnh, kiêu ngạo hếch cằm, cái gì mà chẳng ?

 

Trần Thanh Dư và Thái Minh Minh đều quỳ ghế , tì cằm lên lưng ghế xem náo nhiệt.

 

Thái Minh Minh cảm thán:

 

“Thạch Hiểu Vĩ cái thằng cũng bản lĩnh đấy chứ.

 

cái gã tức ch-ết ?"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Chuyện đó thể, chị mới đến khu tập thể nên một chuyện rõ.

 

Những gì Thạch Hiểu Vĩ bộ là sự thật đấy.

 

Có điều nó là đàn ông mà cũng hóng hớt thật."

 

“Thì đúng là cực kỳ hóng hớt luôn."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Nói cũng , nó cứ múa may cuồng thế , chẳng lẽ sợ chúng phát hiện nó đang theo dõi ?"

 

Thái Minh Minh:

 

“..."

 

Lại một nữa cạn lời.

 

Cái đầu óc của Thạch Hiểu Vĩ thật sự bằng nổi một phụ nữ nội trợ như chị .

 

Người bảo m.a.n.g t.h.a.i thì ngu ba năm, chị sinh hai đứa mà còn thấy phản ứng của chậm chạp kinh khủng.

 

Hoàn theo kịp Trần Thanh Dư, nhưng sang Thạch Hiểu Vĩ, chị một loại ảo giác rằng thông minh tuyệt đỉnh.

 

Mọi xem xem!

 

“Anh bạn nhỏ, nhiều thật đấy nha?"

 

, kể thêm cho chúng , các nhà của nhà máy cơ khí ở thủ đô ?"

 

Thạch Hiểu Vĩ hất đầu một cái:

 

“Chính xác."

 

Hắn :

 

“Cái nhà á..."

 

Luyên tha luyên thuyên!

 

Hắn :

 

“Họ còn..."

 

Thạch Hiểu Vĩ đến mức nước miếng văng tứ tung.

 

Viên Hạo Phong tuyệt vọng đỡ trán, hối hận , thật sự hối hận , lẽ nên dắt Thạch Hiểu Vĩ theo, vốn định thêm một giúp việc, ngờ cái thằng là hạng ham vui, còn bù loa bù loa lên nữa.

 

Hối hận kịp.

 

Viên Hạo Phong cố gắng thu ghế, dám thò mặt , sợ Trần Thanh Dư thấy.

 

Thạch Hiểu Vĩ lộ mặt thì cản nổi nữa, bản vẫn thận trọng.

 

Viên Hạo Phong co như một quả cầu, vùi mặt xuống cái bàn nhỏ giả vờ ngủ, đúng kiểu “giấu đầu hở đuôi".

 

Xa Vĩnh Cường mãi thấy về, Xa Vĩnh Phong ở bên toa càng chờ càng yên tâm, tình cảm em họ vẫn , em trai cũng luôn là cái đuôi nịnh hót của , Xa Vĩnh Phong thấy về liền yên tâm mà dậy tìm .

 

 

Loading...