[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 821

Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:53:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thật sự là quá đáng ch-ết.”

 

Chuyện nhỏ nhặt như , cứ cam chịu là xong ?

 

Rõ ràng là hai phụ nữ mà còn loạn lên to tát thế.

 

Trước đây họ dám bừa, nhưng nghĩa là trong lòng hận, cơ hội, họ tuyệt đối thể lơ là.

 

Chắc chắn cho cô nếm mùi lợi hại!

 

xinh thế ... hì hì hì!

 

Xa Vĩnh Cường nghĩ đến những chuyện bậy bạ, trong lòng càng thêm rạo rực, ánh mắt trở nên nhớp nhúa và dâm tà.

 

Một phụ nữ yếu đuối mà cũng dám xa, nào?

 

Tưởng mang theo một đàn bà thô kệch là thể vạn sự bình yên ?

 

Có to khỏe đến mấy thì cũng chỉ là phụ nữ, thể là đối thủ của đàn ông chứ?

 

Đến lúc đó nếu cô dám giúp đỡ, cũng sẽ khách khí.

 

Đến lúc tới nơi đất khách quê , họ sẽ kêu trời thấu, gọi đất chẳng thưa.

 

Xa Vĩnh Cường đắc ý một tiếng, tiếp tục bước tới.

 

Lúc tàu thời điểm để tay, đợi đến Dương Thành, họ mới thu xếp cô !

 

Cứ chờ đấy!

 

Con khốn nhỏ!

 

Hắn xác định toa tàu của Trần Thanh Dư, trong lòng nắm chắc.

 

Ba bọn họ cùng ngoài, theo dõi Trần Thanh Dư, đương nhiên là họ ở .

 

Tuy nhiên Vương Kiến Quốc và Trần Thanh Dư là hàng xóm, cũng sợ cô nhận mà đề phòng.

 

Cho nên mới để Xa Vĩnh Cường tìm .

 

, Xa Vĩnh Cường và Trần Thanh Dư một là hàng xóm, hai là của nhà máy cơ khí, cho nên chắc chắn là quen .

 

Cho dù hồi náo loạn đó gặp qua một , nhưng đó là chuyện của mấy năm , ai mà ngờ tình cờ gặp tàu nhận cơ chứ.

 

Vương Kiến Quốc và Xa Vĩnh Phong đều yên tâm.

 

Thật họ cũng chẳng sai, Trần Thanh Dư thật sự ấn tượng sâu sắc về Xa Vĩnh Cường.

 

mà, cô thấy mấy bọn họ ở cùng trong phòng chờ !

 

Cô nhận Xa Vĩnh Phong, nên lập tức phản ứng đây là Xa Vĩnh Cường.

 

Nếu tình cờ gặp tàu thì lẽ thật sự chắc nhớ , nhưng vì đó sự chuẩn tâm lý, cô còn thể nhận ?

 

Trần Thanh Dư thầm lạnh trong lòng, tay vê viên đ-á nhỏ, mắt thấy Xa Vĩnh Cường đến bên cạnh tên trộm .

 

Trần Thanh Dư đầu một cái, bàn tay đang buông thõng vạt áo b.úng nhẹ một cái... viên đ-á nhỏ trực tiếp xuyên qua khe hở giữa đám đông, b-ắn thẳng đầu gối của tên trộm.

 

“Á!"

 

Tên trộm đột nhiên cảm thấy đầu gối đau nhói, cả đổ ập về phía , đ-âm sầm Xa Vĩnh Cường, hai vang lên một tiếng “rầm", ngã lăn đất.

 

Quả thật là... một cú ngã nhớ đời.

 

Rầm!

 

“Á á á đau quá, mày cái quái gì thế!"

 

“Trời đất ơi."

 

“Đù."

 

“Mẹ ơi, bọn họ hôn kìa."

 

“Oẹ, hai gã đàn ông, thật sự là nỡ ..."

 

Tên trộm trực tiếp mặt đối mặt với Xa Vĩnh Cường!

 

Hiện trường ngay lập tức sôi sục.

 

Hai họ cứ thế ngã nhào, xung quanh vội vàng tản , những đang cũng nhanh ch.óng dậy dòm ngó.

 

Chuyến hành trình tẻ nhạt đột nhiên thêm chút náo nhiệt.

 

Từng một hớn hở ngó, bàn tán xôn xao.

 

“Sao thế, thế?

 

Sao ngã ?"

 

“Ai mà chuyện gì chứ!"

 

“Cái gã đàn ông ngã thì cũng đến mức hôn luôn chứ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-821.html.]

“Ai mà , khi là tranh thủ một nháy?

 

Thích cái kiểu chăng?"

 

“Đù, kìa!"

 

“Á á á!

 

Cái thằng khốn kiếp , đó là ví tiền của mà!"

 

“Có trộm!

 

Có trộm!"

 

Tên trộm ngã đè nặng lên Xa Vĩnh Cường, thẳng cẳng sàn, hai cái mặt va .

 

Chuyện đó thì, chuyện đó thì chẳng gì...

 

Tuy nhiên, chiếc ví trong túi tên trộm vì cú ngã mạnh mà trực tiếp văng ngoài.

 

Một ông chú mặc bộ đồ Trung Sơn xung quanh lập tức nhận chiếc ví đó chính là của .

 

Ông bước nhanh tới, vội vàng chộp lấy chiếc ví, ngay đó nộ hỏa xung thiên.

 

Mẹ kiếp, đúng là của ông thật.

 

Ông chẳng chẳng rằng, túm lấy tên trộm, tát bốp bốp bốp ba cái nảy lửa.

 

“Cái thằng ăn trộm , mày dám trộm đồ đầu ông đây hả, ông cho mày trộm , cho mày trộm !"

 

Bốp bốp bốp!

 

Những cái tát nảy lửa vang lên!

 

Những khác cũng phản ứng , vội vàng sờ túi ...

 

“May quá, may quá, của vẫn còn."

 

“May mà giấu kỹ."

 

Thái Minh Minh vội vàng định sờ túi, Trần Thanh Dư liền nắm lấy tay chị , ngăn .

 

Ai trong toa tàu đồng bọn của tên trộm , đều sờ túi, nếu thật sự còn tên trộm khác thì chúng sẽ nắm tiền của để ở .

 

Trần Thanh Dư nhíu mày, :

 

“Đừng động đậy, ai đồng bọn đồng nghiệp nào đang dòm ngó ."

 

đúng đúng."

 

Mấy xung quanh Trần Thanh Dư thấy lời cũng động đậy nữa, trở nên thận trọng hơn.

 

“Á!

 

Ví tiền của cũng biến mất !"

 

“Của cũng mất , cái tên trộm ch-ết tiệt !"

 

Lại một trai trẻ và một phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi hét lên.

 

Hai trực tiếp chen lên , túm lấy tên trộm bắt đầu sờ soạng tìm kiếm.

 

“Á á, các gì thế!"

 

“Cái , cái bọc trong khăn tay hoa là của chị ?"

 

Ông chú mặc đồ Trung Sơn mới túm tên trộm đ-ánh cũng giúp tìm kiếm, từ trong túi quần bông của gã móc một cái khăn tay hoa, bên trong bọc tiền.

 

“Là của , đúng là của !

 

Cảm ơn trai nhé, quá, cái thằng ranh con , mày còn dám tay với bà đây, tao thấy mày đúng là trời cao đất dày là gì.

 

Hôm nay bà đ-ánh ch-ết mày!"

 

xông lên cào cấu, tên trộm phát tiếng thét t.h.ả.m thiết:

 

“Á!"

 

“Cái của , cái ví da là của , quả nhiên là !"

 

Chàng trai trẻ cũng tìm thấy , cả ba đều vô cùng tức giận, nghiến răng nghiến lợi quây đ-ánh tên trộm khốn khiếp .

 

Chẳng thèm khách khí chút nào.

 

Thời đại chính là như , bắt trộm thì chắc chắn đ-ánh cho một trận tơi bời.

 

Không trút giận thì thật là quá uất ức.

 

Còn những ưa trộm cắp cũng xông lên giúp một tay, tên trộm đ-ánh cho kêu cha gọi .

 

Trần Thanh Dư cảnh náo nhiệt , thầm cảm thán kỹ thuật của tên trộm thời nay vẫn nâng cao.

 

Không những kỹ thuật tiến bộ mà lòng tham còn quá lớn.

 

 

Loading...