[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 807

Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:50:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Na Na đối với Vương Kiến Quốc thì cãi , cô bé c.ắ.n môi, :

 

mà, nhưng mà điều kiện nhà Tiểu Giai Tiểu Viên còn bằng nhà mà, thế mà một lúc mua tận hai chiếc xe đạp.”

 

Vương Kiến Quốc im lặng, nhưng nhanh đó :

 

“Nhà họ là bao nhiêu tiền là tiêu bấy nhiêu, tính đến chuyện , nhà nếu học theo họ thì ?”

 

Vương Mỹ Lan:

 

thế, nhà đó kiếm bao nhiêu tiêu bấy nhiêu, bây giờ còn đỡ, đợi bọn trẻ lớn lên chỗ nào cũng cần đến tiền thì lúc đó mới khổ.

 

Cái nhất thời hiện giờ thì đáng gì chứ.

 

Sống qua ngày tính chuyện dài lâu, tóm thể hôm nay sống mà ngày mai sống nữa chứ?

 

Cái xe đạp đó mua về chính là vô dụng, nhà đó là đang khoe mẽ đấy.

 

Con chính là quá hư vinh nên mới mua.”

 

Na Na c.ắ.n môi.

 

“Con hãy học cho giỏi, như thế là hơn hết thảy thứ .”

 

Na Na trong lòng phục, nhưng cô bé sợ bố , đừng cô bé dám cãi , đó là vì bà nội hậu thuẫn.

 

cô bé dám cãi bố, nếu thực sự bố vui thì chẳng ai bảo vệ cô bé cả.

 

Trong lòng cô bé vô cùng khó chịu.

 

Rất xe đạp ngay bây giờ, nhưng cũng bố là chủ trong nhà, bố đồng ý thì thể mua .

 

Na Na trong lòng buồn phiền vô cùng, :

 

“Thôi bỏ bỏ bỏ !

 

Con ngay là bố căn bản chẳng quan tâm gì đến con mà.”

 

Nói xong, cô bé chạy huỳnh huỵch ngoài, phòng của bà Vương.

 

Phòng mà bà Vương đổi ở bên lớn.

 

ngăn thành hai gian, ba chị em đều ở bên .

 

Căn phòng của họ bây giờ để trống để đồ đạc, cũng , nhà họ coi là nhà chỗ ở ít chật chội nhất trong đại viện .

 

Na Na chạy về phòng, Vương Mỹ Lan thở dài một tiếng :

 

“Đứa trẻ càng ngày càng điều .”

 

“Cứ từ từ dạy, ai mà chẳng từng qua cái tuổi .”

 

Vương Kiến Quốc an ủi một câu.

 

Vương Mỹ Lan thấy , lập tức “bạch” một cái ném cái giẻ lau rách trong tay xuống, :

 

“Còn chẳng là do , suốt ngày chiều chuộng con cái, mấy lời chẳng , xem, xem Na Na bà dạy thành cái dạng gì , con gái ngoan của bây giờ điều như .

 

Ngoài việc ganh đua ăn mặc thì chỉ đòi cái đòi cái nọ, cũng chẳng thèm nghĩ xem rốt cuộc cần thiết , coi tiền gì cả!

 

Trong nhà cái gì mà chẳng cần đến tiền chứ?

 

Nhà mua xe thì nó cũng đòi mua xe, thế nhà mua tivi chắc nó cũng đòi tivi luôn quá?”

 

Vương Mỹ Lan cũng đang nén giận, bà thực sự phát ngán chồng nhà , đúng là một kẻ gậy chọc bánh xe mà.

 

Gặp chuyện thì xông lên, chỉ giỏi ở nhà quậy phá, đúng là hạng khôn nhà dại chợ.

 

“Anh em gì chứ, cũng chẳng , bà là lão bà lớn lên ở xã hội cũ, hiện giờ dù sống nhưng tư tưởng vẫn bảo thủ, em còn trông mong bà thể hiểu chuyện đến mức nào chứ?

 

Làm con cái như chúng chỉ thể nhẫn nhịn nhiều hơn thôi, nếu thì nào?

 

Em còn thể đ-ánh bà một trận đuổi về quê chắc?

 

Trên đời cha nào là sai cả, chúng hãy nhường nhịn bà vài phần .

 

Anh cũng sẽ khuyên bảo bà thêm.”

 

Ông chân thành :

 

“Mẹ cũng dễ dàng gì, bố là cái hạng chẳng thèm quản bất cứ chuyện gì, nhà từ đến nay đều do lo liệu, là nuôi khôn lớn, bà cũng chẳng dễ dàng gì.

 

Em hãy giúp đỡ một tay, đừng cãi cọ với bà, ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-807.html.]

“Không em cãi cọ với bà, mấy chuyện bà xem.”

 

“Anh hiểu, , nhưng đó dù cũng là bề , đ-ánh mắng xong, chỉ thể khuyên bảo nhiều hơn thôi.

 

Để chuyện với bà.”

 

Vương Kiến Quốc dỗ dành vợ, thái độ của Vương Mỹ Lan hơn hẳn.

 

Tuy nhiên vẫn lẩm bẩm:

 

“Tai bà bên tai bên mà, cũng chẳng ích gì .”

 

“Thế thì cũng vẫn chứ, để bà thái độ của .

 

Bà tóm cũng thu vài phần.”

 

Vương Kiến Quốc nay đều về “phía” Vương Mỹ Lan, cho nên Vương Mỹ Lan những lời , cuối cùng cũng “ừ” một tiếng, vài phần mãn nguyện, nhưng cũng :

 

là tre già măng mọc, chẳng giống chút nào cả.”

 

Vương Kiến Quốc bật :

 

“Nói bậy bạ gì đó.”

 

Cười xong, mắt ông đảo vài vòng, :

 

“Để nhé, chuyện nhà cô Trần cũng , tự dưng mua xe đạp, chẳng là trực chờ khác chạnh lòng .

 

Chẳng thèm xem nhà tình cảnh thế nào mà vung tay quá trán, đúng là gây rắc rối cho hàng xóm.”

 

Vương Mỹ Lan ngược thật thà, :

 

“Người mua của , tiêu tiền của nhà , mấy lời đó gì.”

 

Bà lẩm bẩm:

 

em thấy cô Trần bày sạp hàng là kiếm tiền , chắc chắn kiếm tiền, nếu nhà cô lấy tiền mà mua thứ .”

 

Vương Kiến Quốc:

 

“Thế thì chắc chắn , điều kiện gia đình nhà cô ở đại viện chỉ ở mức trung bình thôi, đột nhiên bỏ tiền lớn như , tóm sẽ là từ trời rơi xuống .”

 

“Trung bình?

 

Em cứ tưởng nhà cô thuộc diện hạng bét ở đại viện chứ.”

 

Vương Mỹ Lan lẩm bẩm một câu.

 

Vương Kiến Quốc là nhân viên thu mua nên về phương diện ông vẫn kinh nghiệm, ông lắc đầu, :

 

“Nhà cô thuộc hạng trung bình, tuyệt đối hạng bét , em xem, bà Triệu còn bao hai bữa cơm, thế là tiết kiệm bao nhiêu ?

 

Mấy còn , Trần Thanh Dư là một góa phụ trẻ yếu ớt, cô ăn bao nhiêu chứ?

 

Tiểu Giai Tiểu Viên tuy rằng sức ăn tăng lên nhưng cũng đột nhiên mà ăn khỏe thế , bọn trẻ còn nhỏ nên ăn cũng ít, nhà họ chính thức chỉ một bữa tối thôi.

 

Bà Triệu thỉnh thoảng còn mang cặp l.ồ.ng cơm về nữa.

 

Trần Thanh Dư câu cá giỏi, mấy năm nay nhà cô từng mua cá .

 

Không những thế, Trần Thanh Dư còn dùng cá câu đổi lấy ít thứ nữa.

 

Nhà họ về khoản ăn uống chi tiêu ít, ít đấy.”

 

Vương Kiến Quốc tự cho là thấu tất cả, nhưng hề rằng, gia đình những sức ăn khủng khiếp khoản chi lớn nhất chính là ăn uống.

 

Trần Thanh Dư càng là ăn khỏe nhất trong những ăn khỏe.

 

bọn họ rốt cuộc , theo cách tính của , gia đình chi tiêu cho ăn uống nhỏ đến mức thể nhỏ hơn nữa.

 

“Quần áo nhà họ cũng từng thấy mua đồ mới, cứ mấy bộ đó mặc mặc mãi, mùa đông cũng thấy nhà họ may áo bông mới.

 

Phương diện cũng tiêu tốn quá nhiều tiền .”

 

Vương Kiến Quốc tự cho là tính toán chuẩn xác.

 

rằng, Trần Thanh Dư là một bộ quần áo mua hẳn mấy chiếc giống hệt để đổi.

 

Tuy qua thì thấy vẫn là bộ đó, nhưng thực một bộ mặc mấy năm trời .

 

Trông giống nhưng thực tế cùng một chiếc quần áo nha.

 

Còn về áo bông, nhà cô năm nào cũng mới , chẳng qua là bông bên trong là mới, còn lớp vải bọc bên ngoài áo bông thì là mới mà thôi.

 

 

Loading...