[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 806
Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:50:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Việc mua xe cứ suông là ?”
Mọi ai nấy đều vẻ mặt khác , bà Triệu thì cứ như một con gà trống lớn.
Kiêu ngạo vô cùng.
Tiểu Giai Tiểu Viên cũng tự hào lắm, Tiểu Giai :
“Mẹ ơi, chúng con thể ngõ tập xe một lát ?”
Trần Thanh Dư:
“Đi .”
Tiểu Giai Tiểu Viên lập tức đầu.
Hai em ngoài lập tức đám bạn nhỏ trong ngõ vây quanh, ai nấy đều thèm thuồng chiếc xe đạp, cảm thán:
“Mẹ bạn đối xử với các bạn thật đấy, xe đạp thế mà cũng nỡ mua cho các bạn.”
“ , thật đó, xe thể cho mượn đạp một lát ?”
là cái đứa trẻ tự nhiên quá mức nha.
Đây là xe mới mà, Tiểu Giai Tiểu Viên nỡ cho mượn chứ.
hai đứa nhỏ cũng chẳng hề lo lắng, trực tiếp hỏi ngược :
“Bạn đoán xem nếu bà nội các bạn mượn xe, bà thể đến nhà bạn đ-ập kính cửa sổ ?”
Đám trẻ con , đứa nào cũng “ờ” một tiếng, quả quyết :
“Không mượn mượn nữa.”
là thời thế thật.
Bà Triệu, xứng danh là bà tiên hổ, bà rõ ràng cũng chẳng gì, nhưng cái danh tiếng vang xa nghìn dặm.
Đừng là trẻ con, lớn cũng dè chừng, quả nhiên là thể tùy tiện chọc bà.
“Mẹ bạn nỡ mua xe cho các bạn thế?
Xe đạp đắt lắm mà.”
“ thế, đắt , nhà bạn tiền ?”
Tiểu Giai:
“Mẹ thương tụi nhất, nên bằng lòng mua cho tụi mà.”
Tiểu Viên:
“Anh ơi, thôi, đạp một vòng .”
“Được.”
Hai đứa nhỏ lập tức leo lên xe.
Nhà bọn nhỏ xe đạp nên đương nhiên là đạp xe , nhưng xe đạp gióng ngang, bọn nhỏ chỉ thể ngoáy m-ông, nghiêng luồn chân qua trống ở giữa để đạp xe, trẻ con đạp xe đều như , mắt lắm.
bọn nhỏ với tới gióng ngang mà, chỉ thể thế thôi.
Bây giờ thì , bây giờ gióng ngang, xe là mẫu nhỏ nhắn thanh thoát, hai đứa nhỏ tuy mới chín tuổi nhưng lớn cao hơn bạn cùng lứa nên thể lên xe thuận lợi.
Hai đứa lập tức lên xe, ngay tức khắc trở nên vô cùng khoái chí.
“A, tuyệt quá!”
“Vẫn là chiếc xe hơn.”
“ thế đúng thế!”
Tiểu Viên nghịch ngợm bóp chuông xe, phát tiếng chuông trong trẻo...
Bên ngoài náo nhiệt vô cùng, Tiểu Giai Tiểu Viên đạp xe, những đứa trẻ khác xem náo nhiệt, nhưng Na Na khỏi cửa, cô bé còn là trẻ con nữa, giống như bọn nhỏ.
Cô bé mím môi, ngập ngừng phòng, lưỡng lự mở lời:
“Mẹ, con cũng một chiếc xe.”
Vương Mỹ Lan đang nhào bột định tối nay bánh ngô, thấy lời liền kinh ngạc con gái lớn.
Tuy nhiên nhanh đó bà :
“Con xe gì.
Trường học cũng xa.”
Lời sai, nhà máy cơ khí là nhà máy lớn, xung quanh nhà trẻ, trường tiểu học, trường trung học, chỉ trường cấp ba là chút cách.
Những trường khác đều gần, Na Na vẫn đang học trung học cơ sở, bộ căn bản xa.
Thế thì việc mua xe là cần thiết.
Mặc dù nhà bọn họ là gia đình cả hai vợ chồng đều , nhưng trong nhà ba đứa con đều đang học, còn một già phụng dưỡng.
Sống qua ngày tóm thể vung tay quá trán.
Vương Mỹ Lan:
“Con xong bài tập thì sách một lát , đại viện chúng vẫn ai thi đỗ đại học , con hãy học cho giỏi, thi một trường cấp ba , thi đỗ một trường đại học , như là giỏi hơn tất cả .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-806.html.]
Chúng cũng chẳng cần ganh đua chuyện ăn mặc gì, con còn nhỏ, đến lúc ganh đua mấy thứ .”
Phụ mà, đương nhiên là thích mấy lời nhất , nhưng bình thường trẻ con chẳng đứa nào thích cả.
Đặc biệt là thiếu nữ ở tuổi dậy thì, lúc nào cũng chút nổi loạn.
Na Na vui :
“Học học học, cả ngày chỉ đến học.
Còn lâu mới đến lúc thi đại học mà, vội vàng cái gì chứ.
Lại cái gì mà con còn nhỏ thì cần ganh đua mấy thứ ạ!
Thế Tiểu Giai Tiểu Viên còn nhỏ hơn ?
Bọn nó đều xe , mà con vẫn .
Mẹ, con cũng , con một chiếc giống y như của Tiểu Viên .
Chẳng lẽ nhà bọn nó mua mà nhà mua nổi ?
Nhà cũng là cả hai vợ chồng mà!”
Mắt Na Na ghen tị đến mức sắp nhỏ m-áu , cô bé ghen tị với Tiểu Viên, nhưng ghen tị vì xe!
“Mẹ, cũng mua cho con một chiếc , lúc đó con chở em gái học về, xem thể diện bao nhiêu.”
Vương Mỹ Lan:
“Nói bậy bạ gì đó, cái tuổi của con cái cần so bì là học tập, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến mấy thứ thế.
Đợi con lớn lên, thiếu gì quần áo đồ dùng , lúc đó con học hành trường công việc , cái gì mà chẳng mua ?
Bây giờ con đang là lúc học tập quan trọng nhất, đừng mải chơi mà nhụt chí.”
“Sao gọi là mải chơi nhụt chí chứ, thì tại con thể ?
Điều kiện nhà ?
Nhà bọn họ đến cả một đàn ông trụ cột cũng mà còn mua nổi, tại nhà ?
Con thấy chính là mua cho con.
Mẹ đúng là ích kỷ.”
Na Na gào lên.
Vương Mỹ Lan tức đến đỏ bừng mặt:
“Con nhảm cái gì thế, con chuyện với kiểu gì , điều thế !”
“Con chính là điều đấy, tìm đứa điều thì tìm con nhà !
Mẹ nhà cũng ai giống , đúng là keo kiệt ích kỷ.
Mẹ đừng tưởng con ?
Mẹ chính là dành tiền để sinh con trai, căn bản quan tâm đến chị em con.”
Vương Mỹ Lan ngờ con gái những lời như , tức giận giơ tay tát một cái:
“Cái con bé , con gì , rốt cuộc con mà điều thế !
Những lời như thế mà cũng thể .
Con thật sự định tức ch-ết , cái đồ điều !
Bình thường đối xử với chị em con thế nào, hễ là tâm đều thể .
Sao con thể những lời như đau lòng chứ.”
“Mẹ ích kỷ.
Mẹ chính là ích kỷ!”
Na Na đ-ánh nhưng phục, cãi bằng .
Vương Mỹ Lan tức đến run rẩy.
Vương Kiến Quốc cũng nổi nữa, từ trong phòng , quát:
“Na Na con nhảm gì thế, con xem con con tức thành thế kìa.
Bình thường bố dạy con thế ?
Mau xin con .”
Na Na đỏ hoe mắt, bướng bỉnh lên tiếng.
“Mẹ con chỗ nào thương chị em con chứ?
con nhà xem, nhà một nhà sáu miệng ăn, ba đứa đều đang học, gánh nặng hề nhẹ .
Cái xe đạp đó là mua là mua ngay ?
Không ăn uống nữa ?
Ăn mặc lượng sức , chúng thể vì một chút hư vinh mà sống thắt lưng buộc bụng .
Con cũng chẳng là trẻ con nữa , thể những lời như con đau lòng.”