[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 805
Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:50:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Viên:
“Con cũng ạ!”
Chương 128 Ghen tị
Trần Thanh Dư mua xe cho cả Tiểu Giai và Tiểu Viên.
Xe đạp hiệu Phượng Hoàng mẫu mới nhất, gióng ngang, nhưng qua là hàng xịn xò tinh tế.
Hai đứa nhỏ căn bản cần Trần Thanh Dư giúp đỡ, mỗi đứa tự đẩy một chiếc xe, hò reo inh ỏi, vui mừng khôn xiết.
Tiểu Giai lấy màu xanh lam, Tiểu Viên lấy màu hồng đậm, hai đứa nhỏ đều vô cùng mãn nguyện.
Hiện giờ còn là thời đại thịnh hành tông màu đen trắng xám nữa, ngược những màu sắc rực rỡ mới là phong cách mà yêu thích nhất.
Mấy cùng về nhà, bà Triệu lẩm bẩm:
“Lần hai đứa hời to nhé, đây là độc nhất vô nhị trong ngõ đấy, đừng trong ngõ, cứ tính cả khu , cũng thấy nhà ai cho con nít xe riêng cả.
Thế thì đúng là quá nở mày nở mặt .”
Tiểu Viên miệng ngọt xớt, nũng nịu :
“Mẹ thương chúng con nhất mà.”
Trần Thanh Dư:
“ , thương hai con, hai con cũng thương nhé.”
“Vâng ạ!”
Hai đứa nhỏ đồng thanh trả lời.
Trần Thanh Dư:
“Thế thì hôm nay hai con rửa bát nhé.”
“Vâng ạ!”
Trần Thanh Dư dẫn con về, suốt quãng đường đều vui vẻ hớn hở, trong nhà thêm đồ vật lớn, bà Triệu cũng như gió thổi chân, bà so với khác là giống .
Nhà bà là nhà ba chiếc xe đạp đấy.
Cái gọi là gì, gọi là giàu !
Bà Triệu ưỡn ng-ực ngẩng cao đầu, Tiểu Giai Tiểu Viên cũng hớn hở, trái Trần Thanh Dư vẫn khá giữ kẽ, điềm tĩnh vô cùng.
Cả nhà sân, màn cãi vã lúc trưa dường như chẳng hề ảnh hưởng đến cuộc sống của , dân lao động sống qua ngày là như , tranh cãi chẳng là gì cả.
Lâm Tam Hạnh đang trong sân nhặt rau, ngẩng đầu lên thấy Tiểu Giai Tiểu Viên mỗi đứa đẩy một chiếc xe, bà kinh ngạc :
“Các cháu lấy những thứ ở ?”
Mắt bà như dính c.h.ặ.t mấy chiếc xe, giọng điệu mang theo sự dồn dập:
“Đây là xe của ai?
Sao Tiểu Giai Tiểu Viên đẩy xe thế ?
Trẻ con mà hỏng xe của thì .”
Lời Trần Thanh Dư chỉ trợn trắng mắt.
Cô :
“Đây là xe nhà cháu mới mua, Tiểu Giai Tiểu Viên mỗi đứa một chiếc.”
“Cái gì!”
Lâm Tam Hạnh hét toáng lên, thể tin nổi Trần Thanh Dư, run rẩy như bệnh Parkinson.
“Mỗi đứa một chiếc?
Cô điên ?
Bọn trẻ còn nhỏ thế thể dùng đồ đắt tiền như , cô mất trí ?”
Trần Thanh Dư lúc cuối cùng cũng nhịn nữa, trợn trắng mắt một cái.
Bà Triệu khách khí cướp lời một bước, mắng:
“Lâm Tam Hạnh bà bệnh !
Bà mới mất trí , cả nhà bà đều mất trí , bà bệnh hả, nhà mua mua xe đạp thì liên quan gì đến bà, bà đúng là quản trời quản đất quản cả việc ỉa đái, bà thời gian đó thì mà quản lấy đứa con gái nhà bà , còn rảnh quản chúng , thật là chẳng điều.”
Bà Triệu cái giọng oanh vàng, bà cứ thế gào lên mà mắng, lập tức thò đầu xem náo nhiệt, điều cái màn xem náo nhiệt liếc một cái là mắt dính c.h.ặ.t mấy chiếc xe .
“Mấy chiếc xe quá mất?
Chưa thấy ai đạp bao giờ nha!”
“Ơ chiếc xe hình như nhỏ hơn xe đạp bình thường một chút thì ?”
“Lại còn thiếu một cái gióng ngang nữa kìa, ây, bà Triệu, đây là nhà bà mua đấy ?”
Bà Triệu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-805.html.]
“ , nhà tự mua đấy, tồi chứ?”
“Quá là tồi luôn chứ.”
“ thế, mẫu trông xịn quá, đồ đấy, rẻ nhỉ?”
Bà Triệu gật đầu:
“Cứ là hàng như chị mới đúng, chị đừng mẫu nhỏ, nhưng mà là mẫu mới nhất của hiệu Phượng Hoàng đấy, cùng một giá với loại to luôn, chứ nhỏ là rẻ .
Hơn nữa mẫu phiếu xe đạp Phượng Hoàng loại đặc biệt mới mua đấy.
Loại đ-ánh dấu thì mua mẫu .”
Bà Triệu chống nạnh, đắc ý vô cùng.
Nhìn xem, nhà bà đúng là thể diện.
“Để xem nào, cho sờ thử một cái...
Xe đạp thật đấy, hiệu Phượng Hoàng đúng là hơn hẳn mấy loại khác.”
“Chứ còn gì nữa.”
“ thì thấy hiệu Vĩnh Cửu hơn.”
“Phượng Hoàng .”
“Vẫn là Vĩnh Cửu...”
“Mọi đừng tranh cãi nữa, bà Triệu bà lấy phiếu xe đạp ở thế?
Bà gì phiếu nhỉ?”
Sử Trân Hương ướm lời hỏi.
Bà Triệu:
“ đổi với , , ?”
“Được chứ, cũng gì .”
Bây giờ cò phiếu nhiều lắm, mấy cái chợ nhỏ tự phát , chị cứ chằm chằm mà xem, mấy kẻ cứ tới lui, mắt la mày lén, liếc nhắm , kẻ trộm thì cũng là cò phiếu.
Đừng dân thường bọn họ mua đồ vất vả, thiếu phiếu hụt phiếu , nhưng tóm vẫn thiếu , mấy lãnh đạo quan hệ , phiếu trong tay họ căn bản dùng hết, đa đều đem ngoài bán hết .
Trước còn giấu giấu diếm diếm, nhưng hai năm nay chính sách khác .
Bây giờ cải cách mở cửa, thực cũng hiểu rõ những thứ lắm, nhưng chỉ hiện giờ đủ loại tiểu thương đều lộ diện , căn bản sợ ai cả.
Cũng chẳng ai quản những vụ giao dịch đó nữa.
Đến cả chợ đen cũng bày công khai, thế thì những thứ khác càng cần lo lắng.
Sử Trân Hương ghen tị bà Triệu, xe đạp.
“Xe là mua cho trẻ con ?”
“Chứ nữa!
Có chiếc xe thì bọn trẻ dù là học ngoài chơi cũng tiện hơn nhiều.”
Bà Triệu đầy kiêu hãnh.
Trong tình cảnh , Trần Thanh Dư căn bản chẳng chen lời nào .
Đây là sân khấu của bà Triệu.
“Tiểu Giai Tiểu Viên nhà ngoan ngoãn học giỏi, đừng mua xe, gì là bà nội cũng ủng hộ hết .”
“Chiếc xe bao nhiêu tiền thế?”
Bà Triệu:
“Một trăm chín mươi tám đồng, phiếu xe Phượng Hoàng.”
Suỵt!
Mấy đều hít một khí lạnh.
Trời đất ơi, chẳng lẽ điên ?
Gia đình kiểu gì mà dám mua xe đắt tiền như thế, còn là mua cho trẻ con, Tiểu Giai Tiểu Viên mới chín tuổi, đứa trẻ chín tuổi thì cái gì chứ.
Mọi ghen tị chằm chằm chiếc xe, Na Na chằm chằm chiếc xe của Tiểu Viên, đó đầu bố .
Vương Kiến Quốc và Vương Mỹ Lan tuy gì, nhưng Vương Kiến Quốc chút thất thần, trầm tư suy nghĩ.
Vương Mỹ Lan thì chiếc xe đạp với vẻ thèm thuồng.
Bà Triệu khoe khoang thêm một hồi, cho sướng mồm mới xua tay:
“Được , giải tán thôi, chúng cũng về nhà .
Các chị thích thì cứ đến cửa hàng bách hóa mà xem, còn màu trắng nữa kìa, trông sạch sẽ thanh thoát lắm.
Thích nữa thì cứ tự mua lấy một chiếc cho nhà , lỡ mất cơ hội là .”