[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 803
Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:50:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Những năm Viên Hạo Tuyết chút oán hận Triệu Dung, hàng xóm láng giềng đều .”
Chuyện thể hiểu, dù ruột chuyện đó còn đ-ánh tới tận cửa, cô con gái cũng vạ lây.
mà, Trần Thanh Dư rõ nội tình, Triệu Dung lúc đầu chuyện đó chính là vì công việc của cô mà.
Viên Hạo Tuyết cũng chẳng là , thể thấy cô chính là kẻ lòng lang sói, m-áu lạnh vô tình.
Trần Thanh Dư khinh bỉ Viên Hạo Tuyết, nhà cô thật đúng là cùng một khuôn đúc .
Có một kẻ tính một kẻ, đều sống chẳng hồn .
Trần Thanh Dư Viên Hạo Tuyết PUA Lý Linh Linh, Lý Linh Linh ngược còn coi Viên Hạo Tuyết là bạn , cô cũng chẳng gì hơn, đúng là... cạn lời.
Tuy nhiên Trần Thanh Dư lúc dừng bước, theo nữa.
Nếu để thấy thì .
Cô đầu về, đại viện thấy tiếng Lý Trường Xuyên đ-ánh , ông dường như đang cầm thắt lưng quất , Lâm Tam Hạnh la oai oái.
“Cô xem cái đứa con gái ngoan cô nuôi lớn kìa, mất mặt hổ, ngày thường cô thì dạy bảo nó cho hẳn hoi, cô xem, cô xem cái mặt già của Lý Trường Xuyên nó bôi tro trát trấu hết .
đ-ánh ch-ết cái đồ vô dụng cô!
Đàn ông đời ch-ết hết ?
Nó đ-âm đầu một thằng vợ, cái đồ ngu xuẩn , đều là do cô dạy cả!”
Lý Trường Xuyên gầm thét, Lâm Tam Hạnh thút thít .
Trần Thanh Dư coi như thấy, thẳng về nhà.
Chuyện đầu tiên, đầu Lý Trường Xuyên đ-ánh , Mã Chính Nghĩa với tư cách là quản sự đại viện tìm đến tận cửa.
Lúc đó Lâm Tam Hạnh gì nhỉ?
“Đây là chuyện riêng của nhà , từ xưa đến nay, bất kể lúc nào cũng đến lượt ngoài xía .”
Bà còn :
“Chồng trong lòng khổ cực, lẽ nào ?
Để ông trút giận một chút là , chuyện của vợ chồng chúng , ngoài can thiệp.”
Bà tiếp:
“Vợ chồng với , đ-ánh là thương mắng là yêu, mấy chuyện ngoài mà thể phân định đúng sai.
Ông lòng với , hiểu mà, là do , sinh con trai...”
Làm Mã Chính Nghĩa tức đến trợn trắng mắt.
Lần đừng là Mã Chính Nghĩa quản, những khác cũng chẳng thèm quản nữa.
Bản bà thấy cả, thì khác cũng chẳng rảnh rỗi mà lo chuyện bao đồng, chuyện tốn công vô ích.
Nghĩ kỹ bà ngay cả công việc của cũng giao cho chồng, tài sản cũng đưa cho chồng, rõ ràng là để Lý Trường Xuyên hưởng lợi đủ đường, cảm thấy phụ nữ cũng chẳng hạng não gì, thôi thì như cũng chẳng cần phân bua gì nữa.
Cứ để ăn đòn !
Dù đ-ánh cũng là hàng xóm láng giềng bọn họ.
Trần Thanh Dư về nhà liền thấy ba sáu con mắt đều chằm chằm , cô kinh ngạc:
“Gì thế?”
Cô vệ sinh một lúc, trận chiến bên ngoài kết thúc, cô thế ?
Tiểu Viên:
“Mẹ ơi, mua xe!”
Bà Triệu đắc ý rút một tờ phiếu xe đạp:
“Nhìn !”
Trần Thanh Dư cũng bật :
“Mẹ chợ đen ?”
Bà Triệu gật đầu:
“Mẹ xong việc bên là vù một cái chợ đen ngay, chứ đồ ở chợ đen đúng là nhiều thật, mua ngay lập tức, hai tờ, thấy ?
Trên đều ghi rõ , hiệu Phượng Hoàng nhé!”
Trần Thanh Dư:
“Thế thì còn đợi gì nữa, thôi.”
“Ô dê!”
“Tuyệt quá!”
Hai đứa nhỏ nhảy cẫng lên, xoay vòng vòng tại chỗ.
Bọn nhỏ sắp mua xe !
Sắp mua xe nha!
Bọn nhỏ đều là học sinh tiểu học, nhà cũng đều ở gần đây, cho nên vẫn đứa nào xe cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-803.html.]
Nếu bọn nhỏ xe, thì đúng là độc nhất vô nhị .
Tiểu Giai Tiểu Viên đều vui mừng khôn xiết, líu lo:
“Chúng con thật sự sắp mua xe ?
Là xe của riêng chúng con ạ?”
Trần Thanh Dư:
“Phải , là mua cho hai con, đương nhiên là của riêng hai con .”
“Thế thì quá !”
Trần Thanh Dư bật :
“Thế giờ luôn nhé?”
“Vâng ạ!”
Tiếng trả lời vang dội!
Gia đình bốn khóa cửa ngoài.
Bà Triệu:
“Ôi chu choa, nếu mà mua xe xong, một nhà bốn ba chiếc xe, thế thì nhà đúng là nở mày nở mặt nhất .”
Trần Thanh Dư sâu bà Triệu một cái, :
“Thời gian tới con định ăn, lẽ chăm sóc việc nhà, hãy để tâm nhiều hơn.
Cũng hãy để mắt trông nom Tiểu Giai Tiểu Viên giúp con.
Tuy bọn nhỏ trông cao lớn nhưng mới chín tuổi thôi, vẫn còn là trẻ con mà.
Chuyện trong chuyện ngoài cứ để tâm một chút, đợi nghỉ hưu, con cũng mua cho một chiếc xe đạp, thể đạp xe ngoài dạo chơi.”
Bà Triệu:
“Hả?”
Bà thể tin nổi Trần Thanh Dư, lắp bắp hỏi:
“Thật... thật... thật thật thật ?”
Trần Thanh Dư:
“Thật mà, bây giờ đang , căn bản cần dùng đến xe đạp, cho nên con mới bảo là lúc nghỉ hưu, nếu thì mua sớm một chút cũng .”
Bà Triệu xoa xoa tay:
“Ôi ơi!”
Mặc dù Trần Thanh Dư đang kiếm tiền, nhưng bà Triệu còn lạ gì Trần Thanh Dư nữa?
Cô căn bản sẽ đưa tiền cho bà .
Bà theo ăn ngon một chút uống một chút thì , nhưng đòi đồ đòi tiền thì Trần Thanh Dư sẽ chiều theo bà .
Năm đó bà đối xử với Trần Thanh Dư thế nào, Trần Thanh Dư mất trí nhớ.
Cho nên hiện giờ bà đành cụp đuôi , nỗ lực thể hiện giá trị của bản , một “đối tác” , như tóm là ăn ngon uống theo.
Còn chuyện đối đầu ư?
Bà Triệu cũng dám đối đầu với Trần Thanh Dư, cô mà phát điên lên thì đáng sợ lắm.
mà, thật ngờ, thật sự ngờ tới, Trần Thanh Dư bằng lòng mua xe cho bà, một chiếc xe cộng thêm tờ phiếu, cũng gần hai trăm đồng bạc đấy.
Trời đất ơi.
Bánh bao từ trời rơi xuống!
Bà Triệu xúc động:
“Con... con... con con con cứ yên tâm, nhất định sẽ chăm sóc hai đứa nhỏ thật , chuyện trong nhà cứ để lo hết, con cứ yên tâm lo việc của con .
Chuyện nhà cửa tuyệt đối để con bận tâm.”
Trần Thanh Dư:
“Chuyện thì con tin .”
Bà Triệu:
“Chứ còn gì nữa, con cứ yên tâm .”
Trần Thanh Dư:
“À đúng , thấy ai bán phiếu radio ?”
Bà Triệu lắc đầu:
“Cái cũng hỏi , thực sự .
Thứ đúng là hiếm đấy.”
Trần Thanh Dư bĩu môi.