“Trần Thanh Dư liến thoắng ngừng nghỉ!”
Viên Hạo Phong từ viện giữa sang, vặn thấy những lời , mắt tối sầm , vội vàng :
“Mau buông vợ , hiểu lầm, thực sự là hiểu lầm thôi..."
“Hiểu lầm cái gì mà hiểu lầm, đến đúng lúc lắm, hôm nay theo dõi , đừng tưởng thấy.
vốn nghĩ cái việc buôn bán ai cũng thể , cho nên cũng gì.
ngoắt một cái vợ đến tận cửa , cái kiểu hống hách ngang ngược đó!
Không chỉ c.h.ử.i bới , mà còn định động tay động chân nữa!
Làm ?
Cô còn tưởng bây giờ vẫn là lúc rể phó chủ nhiệm ủy ban cách mạng chắc?
Bây giờ giống như nữa .
Đã là một con chuột cống trong rãnh nước thì hãy cứ rúc trong nhà mà trốn cho kỹ, ?
Làm bạn với cô là vinh dự của , cô thực sự buồn ch-ết mất, thấy mà thấy buồn nôn !
Cô mà còn dám mắng một câu nữa, còn dám động tay động chân nữa, thì đừng trách khách sáo."
Trần Thanh Dư mà từng thấy đây luôn luôn yếu đuối nhu mì, chỉ cần liên quan đến chuyện của Lâm Tuấn Văn, là cô ít khi phát điên thô bạo.
Thế nhưng hôm nay cái tràng pháo mồm b-ắn thực sự khiến ai nấy đều kinh ngạc đến ngây .
Từng một im lặng Trần Thanh Dư, kịp phản ứng.
Quản Đình Đình:
“Cô cái gì, cô là đồ khốn, đ-ánh ch-ết..."
Cô giơ tay định cào , Trần Thanh Dư dùng lực một cái đẩy Quản Đình Đình về phía , Quản Đình Đình lập tức bay ngoài, đ-âm sầm Viên Hạo Phong, rầm một tiếng!
Hai ngã nhào thành một đống.
Trần Thanh Dư:
“Cô còn dám động tay với !
Thực sự coi là kẻ dễ bắt nạt chắc?"
“Ui da cái eo của ..."
“Ư..."
Hai ngã xuống kêu la t.h.ả.m thiết.
“Chuyện gì ?
Có chuyện gì xảy thế?"
Một giọng phụ nữ vang lên.
Mọi đầu , kiếp, Triệu lão thái về .
So với Trần Thanh Dư mấy sức uy h.i.ế.p , thì Triệu lão thái nổi danh ác độc bên ngoài.
Đám Sử Trân Hương, Vương đại thẩm, Hoàng đại thẩm đang xem náo nhiệt vội vàng mồm năm miệng mười kể , Triệu lão thái xong, chuyện còn nữa , dám bắt nạt đến tận cửa nhà bà.
Bà rống lên một tiếng lao tới, túm lấy Quản Đình Đình, chát chát chát cho mấy cái bạt tai trời giáng.
Quản Đình Đình:
“A!"
Triệu lão thái mặc kệ những thứ đó, bà buông Quản Đình Đình , túm lấy Viên Hạo Phong:
chát chát chát!
Viên Hạo Phong:
“A!"
Bà đ-ánh thật sự đấy!
Lý Linh Linh:
“Anh Hạo Phong!"
Cô lập tức lao lên, lóc t.h.ả.m thiết:
“Anh Hạo Phong, Hạo Phong ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-796.html.]
Sao bà thể đ-ánh như , Quản Đình Đình hạng lành gì, bà đ-ánh cô là , bà đ-ánh Hạo Phong, Hạo Phong vô tội mà.
Anh Hạo Phong.
Anh ?
Để em xem nào, mau để em xem!"
Ôi chao!
Lúc đừng là Triệu lão thái.
Tất cả đều trợn tròn mắt, thực sự là to như mắt bò , thể tin nổi Lý Linh Linh.
Ây chứ, cô đang gì ?
Người đàn ông cô đang bảo vệ đó, vợ con đấy.
Lý Linh Linh:
“Anh Hạo Phong thấy thế nào ?
Mau, em đỡ bệnh viện."
Lý Linh Linh bình thản đến mức khiến chút ngơ ngác, thậm chí còn cảm thấy nghĩ quá nhiều .
Viên Hạo Phong còn độc ?
A !
Quản Đình Đình vẫn còn ở đó mà!
Lúc Quản Đình Đình cuối cùng cũng phản ứng , cô sợ cắm sừng, miễn là nhà tiền, thì cắm chút sừng cũng chẳng .
Thế nhưng, cái sừng thể cắm ngay mặt bàn dân thiên hạ !
Cô còn cần cái mặt mũi nữa .
Cái việc Lý Linh Linh thế , chính là xổm mặt cô mà vệ sinh !
Lại nghĩ đến việc cô mới đ-á một cái, Quản Đình Đình giận dữ công tâm, lập tức xông lên, đ-âm sầm Lý Linh Linh:
“Cái con đĩ , mày cái gì , đàn ông thì chạy ngoài cướp chồng chắc?
Mày coi bà đây ch-ết hả?
Trước mặt bà đây mà dám trò , hả, là coi bà đây gì chắc?
Đồ đĩ, cái con đĩ !"
Mọi lẳng lặng gật đầu, cảm thấy Lý Linh Linh thực sự là coi Quản Đình Đình gì thật.
Lý Linh Linh:
“Cái loại như cô, xứng với Hạo Phong chứ!
Cô chính là một mụ đàn bà chanh chua, nhà cô còn hạng bại hoại, thấy cô cũng chẳng hạng lành gì.
Cái loại như cô nên tự xin ly hôn , nên tiếp tục đeo bám Hạo Phong nữa."
Cô nhất định đấu tranh cho tình yêu, Hạo Phong là thích cô .
Mọi lẳng lặng tặc lưỡi, ực, tự xin ly hôn?
Cô tưởng là thời phong kiến .
Lý Linh Linh:
“ cô từ bỏ Hạo Phong, nhưng Hạo Phong thích cô, thích chính là thích, cô hãy buông tha cho ?"
Quản Đình Đình tức giận đến run rẩy, cô chát một cái tát mặt Lý Linh Linh, mắng:
“Con đĩ , mày còn dám , tao đ-ánh ch-ết mày!"
“Cô dựa cái gì mà đ-ánh , cô cũng chẳng hạng gì, cô cướp Hạo Phong lâu như , cũng đến lúc trả cho ..."
Hai họ cứ thế lao cấu xé .
Cô túm tóc , ngắt má cô.
Cô đ-ánh , đ-ánh cô...
Hiện trường ngay lập tức trở nên hỗn loạn.
Trần Thanh Dư:
“À cái ..."