[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 790

Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:44:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trần Thanh Dư gật đầu.”

 

Cô đột nhiên nhớ một chuyện, :

 

“Mẹ sắp nghỉ hưu nhỉ?"

 

Triệu lão thái ngẩn , Trần Thanh Dư:

 

“Mẹ tính xem, sắp , cũng là cuối năm nay thôi."

 

Triệu lão thái:

 

“Ối trời đất ơi, cô cũng quên mất, chuyện ..."

 

Bà liếc Trần Thanh Dư:

 

“Tiểu Giai Tiểu Viên cũng thể nối nghiệp , cứ thế nghỉ hưu bình thường ?"

 

Trần Thanh Dư gật đầu:

 

“Chẳng ?

 

Mẹ cứ nghỉ hưu bình thường , tiền lương hưu dù cũng định."

 

Triệu lão thái thở phào nhẹ nhõm, bà cũng sợ Trần Thanh Dư đổi ý công việc đó, dù thì còn thể truyền cho con cái.

 

Cho dù thì bán cũng là tiền, bây giờ công việc tăng giá nha!

 

Lại tăng giá !

 

Bà cũng sợ Trần Thanh Dư động lòng.

 

nếu là nối nghiệp, theo quy trình nghỉ hưu, thì tiền bà sẽ hưởng .

 

Bà lén lút Trần Thanh Dư một cái, Trần Thanh Dư:

 

“Mẹ cái gì mà , tưởng đây lừa chắc, thế nào là thế nấy.

 

Đây là Tuấn Văn để cho , cũng coi như là một sự bảo đảm cho .

 

Mẹ cứ tự giữ lấy ."

 

Triệu lão thái vội vàng gật đầu, ngay đó vài phần thất lạc :

 

“Tuấn Văn đứa nhỏ , là một đứa trẻ ngoan mà, chỉ tiếc là mệnh , gánh nổi cái phúc phần ..."

 

Nếu như vẫn còn đây, cùng Trần Thanh Dư chung sống thì ngày tháng chắc chắn sẽ càng hơn.

 

Ây!

 

Trần Thanh Dư thì bình thản:

 

“Mệnh , chẳng cả.

 

Đừng ba cái chuyện nữa, tháng là tiết Thanh minh , chúng mua thêm ít đồ lên núi nhé."

 

Triệu lão thái:

 

.

 

đúng đúng."

 

:

 

“Chúng đốt thêm cho nó ít đồ, nó ở đó cũng sống , phù hộ cho nhà .

 

Con trai đúng là giỏi hơn bố nó nhiều, bố nó chẳng phù hộ gì cho gia đình cả.

 

cô xem con trai thì khác hẳn, phù hộ gia đình ngày càng khấm khá."

 

Trần Thanh Dư:

 

“..."

 

Cạn lời.

 

:

 

“Tiểu Giai Tiểu Viên vẫn về nhỉ."

 

Ai mà thảo luận chuyện chứ!

 

Chuyển chủ đề thôi.

 

Quả nhiên, Triệu lão thái dắt mũi theo, bà :

 

“Để cửa xem ."

 

Triệu lão thái cửa đón con, Trần Thanh Dư nhún vai, bày biện bàn ghế, chuẩn sẵn sàng, chỉ đợi ăn cơm.

 

Tiểu Giai Tiểu Viên ngoài mua đồ quá quen thuộc, hai đứa nhỏ xách cặp l.ồ.ng về, “Bà nội ơi, bà đón chúng con ạ?"

 

!"

 

“Nhanh lên nào!"...

 

Nhà Trần Thanh Dư tối nay ăn khá ngon, tương tự như , nhà họ Mã cũng ăn tệ, Thái Minh Minh mua nửa cân thịt đấy, xào lên thơm phức.

 

Nhà họ Mã và nhà họ Viên là đối diện , tự nhiên là ngửi thấy mùi thơm.

 

Lúc nhà họ Viên đều tan .

 

“Nhà họ ăn thịt nữa ."

 

thấy là cái việc buôn bán đó ăn đấy, mấy ngày nay đều mua thịt liên tục, kiếm tiền mà dám tiêu xài thế ?"

 

Triệu Dung lầm bầm .

 

Tuy nhiên Viên Hạo Dân thì nhíu mày, :

 

“Đầu cơ trục lợi, đáng lẽ bắt hết cái lũ như bọn họ .

 

điều, mất mặt hổ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-790.html.]

 

Viên Hạo Phong gật đầu, bọn họ đều là công việc chính thức, là hạng cực kỳ coi thường những việc , nhưng trong lòng ngưỡng mộ.

 

Những năm qua, dựa việc sức khỏe , thực cũng kiếm ít lợi lộc.

 

Ngày tháng nhà trôi qua vẫn .

 

cũng mấy năm , chán, nhưng những khác chán .

 

Chỗ chị gái của Quản Đình Đình cũng xảy chuyện, cho nên cuộc sống của bây giờ còn như mấy năm nữa.

 

Tuy rằng vẫn thể liên lạc với Hương Hương, nhưng Hương Hương cũng ít qua với hơn.

 

Anh từng để Hương Hương sinh cho một đứa con trai, như thể nắm thóp Hương Hương, gia sản của cô hề nhỏ.

 

Con trai thừa kế đồ của Hương Hương, thế chẳng là của ?

 

Đây là chủ ý của , Triệu Dung.

 

Hương Hương đề phòng lắm, kiên quyết sinh.

 

Kế hoạch của thất bại, lẽ là tâm tư của nên Hương Hương cũng lạnh nhạt với hơn nhiều.

 

Cho nên hiện tại Viên Hạo Phong sống bằng .

 

Nhà mấy ngày nay miếng thịt nào bụng .

 

“Cái việc buôn bán đó của bọn họ ăn khá đấy, chắc chắn là lãi.

 

Chỉ là bọn họ bán thế nào, kiếm bao nhiêu?

 

Lấy hàng ở ?

 

Cái chúng đều rõ."

 

Triệu Dung lầm bầm một câu, về phía con trai, Viên Hạo Phong trầm ngâm.

 

Viên Hạo Dân:

 

“Mẹ hỏi han cái gì, chúng cũng cái đó."

 

Triệu Dung liếc con trai một cái.

 

Viên Hạo Phong gì.

 

Buổi tối về phòng, ngập ngừng thương lượng với Quản Đình Đình:

 

“Đình Đình, em với Trần Thanh Dư là bạn học cũ, em tìm cô dò hỏi thực hư xem ?"

 

Quản Đình Đình :

 

vác mặt chuyện đó , cô là cái hạng gì, là hạng gì chứ."

 

nhướng mày, sắc sảo :

 

còn , đến cả hạng như Lý Linh Linh mà cũng vơ !

 

Anh mù !

 

thì tác dụng gì chứ!

 

Anh với Hương Hương và những đó thì nhịn .

 

là đàn ông, nhà chịu thiệt.

 

thể dây Lý Linh Linh?

 

Hôm nay cô còn nhảy khiêu khích nữa, tưởng nhận chắc?

 

Cái con ranh con , mặt thì mà nghĩ thì !"

 

“Em bớt giận , thích cô , chẳng qua chỉ là diễn kịch qua đường, dỗ dành cô thôi."

 

Quản Đình Đình:

 

“Anh đừng lừa , cô thì ích gì, thấy cô tiền sắc, chẳng đáng nhắc tới."

 

“Sao ?

 

Bày sạp thì mất mặt, chúng thể , nhưng thể lừa cô mà."

 

Viên Hạo Phong đầy ẩn ý:

 

“Chúng đều công việc chính thức, chắc chắn thể cái đó.

 

Lý Linh Linh là lao động thời vụ, cô thể mà.

 

kiếm tiền, lừa cô vẫn là chuyện dễ dàng."

 

Mắt Quản Đình Đình sáng lên, cô kích động:

 

“Anh mau xem nào."

 

Viên Hạo Phong:

 

“Cô là phụ nữ, dễ dàng hòa nhập với Trần Thanh Dư và Thái Minh Minh, đến lúc đó vài lời để họ dẫn dắt, cùng bày sạp thì đó chính là tiền đấy.

 

Bọn họ mới ý định tính toán chuyện .

 

Em xem hạng cay nghiệt như Triệu lão thái mà còn ngăn cản, đoán chừng là lợi lộc gì .

 

Đã như , chúng cũng nghĩ cách xen một chân."

 

“Anh đúng, Hạo Phong, vẫn cứ !"

 

“Đó là lẽ đương nhiên..."

 

Chương 126 Màn kịch hài

 

Tiền đúng là một thứ nha!

 

Đừng ngoài miệng thì coi thường việc bày sạp, coi thường tiểu thương tiểu lợi, nhưng trong lòng ai nấy đều khỏi rậm rực.

 

 

Loading...