[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 775
Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:44:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chàng thanh niên nữa, liếc Trần Thanh Dư, cô đang mặc một chiếc quần jeans.”
Đẹp thì thật đấy, nhưng mà...
đắt quá.
Hơn nữa cũng xem phim “Người đàn ông đến từ đáy đại dương" gì đó nên cũng thấy hứng thú cho lắm.
Tuy nhiên mấy hứng thú, nhưng khác để ý tới.
Chủ yếu là vì Trần Thanh Dư mặc trông quá mà.
“Quần của cô bán thế nào?
Cái loại cô đang mặc ."
Trần Thanh Dư:
“Mẫu nữ hai mươi ba tệ, mẫu nam hai mươi lăm, cả cho nam và nữ ạ."
“Đắt thế cơ !"
Trần Thanh Dư bật :
“Dạ đúng , món giá nhập cao .
Ở Tứ Hành Thành chúng từng thấy , nếu các chị xem tivi thì sẽ , đây là mốt đang thịnh hành nhất hiện nay đấy.
miền Nam lấy hàng, bên đó cực kỳ đắt hàng, bao nhiêu hàng xuất khẩu sang Cảng Thành, tranh còn chẳng chứ.
vất vả lắm mới lấy , giá cả tự nhiên cũng thấp, cho nên bán đương nhiên cũng cao hơn một chút, nhưng thấy là xứng đáng.
Các chị xem, chạy theo mốt thì là mặc đợt đầu tiên, đợi đến lúc các chị mặc vài tháng, mặc đến phát chán thì khác mới bắt đầu mặc, cảm giác đó mà giống ?
Hơn nữa thứ tuy đắt hơn một chút nhưng các chị chất vải xem, thật lòng nhé, các chị mặc hai mươi năm cũng hỏng , nếu chia bình quân thì bao nhiêu tiền ?
Chia từng ngày một thì tròn lên coi như là mặc tốn tiền luôn ."
Triệu lão thái âm thầm học hỏi, suýt chút nữa là há hốc mồm kinh ngạc, cái đệch, thế mà cũng tính ?
Con chẳng là đang lừa mấy gã ngốc ?
Nhìn cô gái hỏi giá, ờ, cô hình như vẻ xiêu lòng ?
Trần Thanh Dư:
“Nhìn là chị là một cô gái sành điệu , lẽ mặc một thời gian là thích nữa, tự nhiên sẽ mặc lâu như thế, thực là để chị chất lượng của nó tuyệt đối miễn chê."
“Cái đó thì đương nhiên ."
Cô gái đó thuyết phục , hai mươi ba tệ đúng là đắt thật, nhưng mà thể mặc tận hai mươi năm mà.
Tính toán như , bản cô cũng thấy là hợp lý.
“Có cỡ vòng eo hai thước một ?"
“Có chứ ạ, để tìm cho chị."
“Cô mặc chiếc ?"
Trần Thanh Dư lập tức đáp:
“Chiếc đang mặc là một thước chín, phối cùng với chính chiếc áo lót trắng đây."
Trần Thanh Dư:
“Chị thì thấy nó rộng rãi nhưng mặc thì lắm đấy."
Cô cởi chiếc áo khoác bông bên ngoài , để lộ dáng vẻ khi mặc chiếc áo len khoác ngoài, :
“Đợi thời gian nữa trời ấm lên, chị cũng thể mặc giống như thế ."
Cô cởi nốt chiếc áo len , cái áo lót nam đó, vài chục năm gọi là áo thun T-shirt, nhưng bây giờ đều gọi là áo lót nam (lão đầu sam), loại thêm họa tiết thì gọi là áo văn hóa (văn hóa sam).
Trần Thanh Dư sơ vin vạt áo trong quần jeans, :
“Chị xem, mặc như thế trông gọn gàng, tràn đầy sức sống ?
Quần áo sợ rộng, quan trọng là mặc thế nào thôi.
Nếu chị thích sơ vin thì cũng thể để vạt áo ngoài tự thắt một cái nút ở thắt lưng."
Trần Thanh Dư thao tác nhanh nhẹn, thoáng cái đổi kiểu dáng, :
“Chị xem, trông cũng ?"
Cô gái đó bỗng chốc thấy rung động, gật đầu:
“Đẹp thật đấy."
Cô :
“ lấy cả bộ luôn, cô bớt cho chút ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-775.html.]
Trần Thanh Dư:
“Chị trông xinh thế , mặc lên cũng là mẫu cho chúng , nhớ giới thiệu qua đây nhé.
để cho chị giá thấp nhất luôn đây, quần hai mươi ba tệ, áo mười hai tệ, tổng cộng là ba mươi lăm tệ, chị đưa ba mươi hai tệ thôi.
bớt cho chị hẳn ba tệ luôn, chị thấy ?
chỉ mong chị mặc để mẫu cho chúng thôi, chứ khác là thể dứt khoát như ."
“Được thôi, gói cho ."
Trần Thanh Dư nhanh nhẹn gói hàng, cô gái hài lòng mặt, :
“Sau bạn học của tới, cô cũng để cho họ giá đấy nhé."
Trần Thanh Dư:
“Cái đó là đương nhiên ạ."
Cô vội vàng mặc áo khoác , thở phào một cái, quả nhiên đầu tháng Ba hợp để mặc áo cộc tay, vẫn còn khá lạnh.
Hôm nay dù cũng là Chủ Nhật, qua khá đông, cô trình diễn như , cô gái mua dứt khoát, cũng lập tức thêm mấy phụ nữ nữa quây .
Thực mà , khác mặc chắc như .
Đẹp thực tế cũng xem vóc dáng và khuôn mặt nữa.
Trần Thanh Dư tuy là quá cao nhưng tỉ lệ c-ơ th-ể cô , chân dài, mặt xinh.
Cô mặc khiến mức độ thanh thuần tươi trẻ tăng vọt.
Điều cho nhiều thấy rung động.
Cái cũng giống như mua đồ giống ngôi , chẳng là vì mẫu mặc .
Chứ nếu để Triệu lão thái mặc thì là một chuyện khác .
Tuy nhiên sẽ nghĩ nhiều như :
“Ấy, cái vòng eo hai thước tư ?"
Trần Thanh Dư:
“Có ạ!"
“ thấy còn cả mẫu nam, đối tượng của thích nữa."
Trần Thanh Dư lập tức :
“Hai thể mặc giống , cả hai cùng mặc giống hệt ngoài đường, là ngay là đồ đôi ."
“Ái chà!"
“Thế thì đúng thật đấy."
“Đẹp thì thật, phim truyền hình thì cũng , chỉ điều đắt một chút."
“Các chị nếu lấy nhiều thì bớt cho một chút, cũng bán nhiều mà."
“Cái quần jeans đấy, nhà họ hàng từ miền Nam về mặc một chiếc, bảo là chất vải lắm.
Đắt lắm đấy."
Triệu lão thái cũng vội vàng tranh thủ xen :
“Thì chắc chắn là , cháu xem, sờ thử xem, cái chất vải mặc thế nào cũng hỏng , còn giữ dáng nữa."
Tiểu Giai và Tiểu Viên lúc cũng cuối cùng cũng định thần , chúng đến đây để giúp đỡ chứ để xem náo nhiệt mà!
Hai đứa nhỏ cũng vội vàng chào mời khách khứa.
Sạp hàng của họ lập tức trở nên náo nhiệt lạ thường.
Áo lót nam bán chạy hơn quần nhiều.
Dù thì quần jeans giá cả hề rẻ.
Còn áo lót nam thì khác, ở hợp tác xã cung tiêu cửa hàng quốc doanh đều loại tương tự, chỉ cần nhẩm tính một chút là mua cái hời hơn, cơ bản đều mặc cả xuống mười tệ, cần phiếu vải tiết kiệm ít nhất ba tệ nữa.
Cái áo to chừng mà đổi phiếu vải cũng mất ba tệ .
Mà cái áo còn to hơn cỡ ở bách hóa bán nữa chứ!
Rất hợp lý!
Vì ham rẻ nên cũng mua.
Còn về việc trời lạnh ư?
Hừ, bây giờ là tháng Ba , vài ngày nữa là thời tiết ấm lên ngay thôi, lỗ , vả bây giờ còn thể mặc lót bên trong mà.