[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 774
Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:44:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Có điều họ cũng vội, Chủ Nhật thường dậy muộn, nhưng thể đến nhà ăn tập thể để ăn cơm, vì việc buôn bán của họ trái còn hơn.”
Kết thúc muộn hơn ngày thường nhưng bán chạy hơn, cho nên họ đều chuẩn nhiều hơn một chút.
Trần Thanh Dư gần đây cũng dần dần để lộ sức ăn của , dù cô cũng thể giấu giếm diễn kịch cả đời .
Trước đây là đây, bây giờ là bây giờ, là .
Chính sách khác , phong khí xã hội khác thì cô cũng thể bộc lộ chút bản tính của .
Bốn họ ăn khá nhiều, khiến bà lão ngạc nhiên lắm, :
“Tiểu Trần , cháu ăn thế thì nhiều quá."
Trần Thanh Dư:
“Dạ, dạo cháu thấy thiếu thốn quá ạ."
Cô tùy tiện giải thích một câu, đó ăn nốt bát tào phớ cuối cùng mới :
“Đi thôi ạ."
Bọn họ tuy dắt xe đạp nhưng thực tế là đẩy , dù chỉ một chiếc xe mà tới bốn .
Triệu lão thái:
“Đồ con định bán thế nào?"
Trần Thanh Dư:
“Áo lót nam màu trắng mẫu chung cho nam nữ, mười hai tệ một cái, để cho họ dư hai tệ để mặc cả.
Giá thấp nhất là mười tệ, cần phiếu."
“Được."
Trần Thanh Dư:
“Quần jeans chia nam nữ, giá nhập khác nên giá bán đương nhiên cũng sự khác biệt.
Mẫu nam hai mươi lăm, mẫu nữ hai mươi ba.
Mỗi loại cũng để dư hai đến ba tệ gian để mặc cả."
Đây là Trần Thanh Dư đòi giá cao , cô cũng thăm dò ở các cửa hàng quần áo , bên đó còn đòi giá kinh khủng hơn nhiều.
Thời đại , lợi nhuận của ngành may mặc chính là lớn như đấy.
“Được.
Mẹ nhớ ."
Hành trình của họ hướng về phía Đông thành, quả thực là chút cách với khu đại tạp viện của họ.
Bọn Trần Thanh Dư nhanh ch.óng đến điểm đến, quả nhiên nơi ít bày sạp, vô cùng náo nhiệt.
liếc một vòng thì đúng là ai bán quần áo cả.
Trần Thanh Dư thở phào nhẹ nhõm, họ tìm một chỗ trống, Trần Thanh Dư tìm mấy cây gậy tre, tự buộc thành một cái giá, treo quần áo quần dài lên.
Cũng may hôm nay gió lớn như hôm qua, nếu thật sự là chống đỡ nổi.
Họ đến muộn nên vị trí lắm, nhưng đồ đạc là hàng hiếm mà.
Vừa treo là dòm ngó, vô cùng ngạc nhiên.
“Sao ở đây bán quần áo nhỉ?"
“Đây là loại quần gì thế?
Nhìn mà kỳ quái, chẳng cả."
“Bà còn bây giờ bán áo cộc tay đấy.
Mùa hè còn lâu mới tới cơ mà."
Các sạp hàng xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao.
Có điều đều là những thể bước bước đầu tiên, coi như là lứa bày sạp sớm nhất, lập tức phản ứng , tiến lên hỏi:
“Đại nương, bộ quần áo bán thế nào ạ?"
Dù thì cũng ngại dám bắt chuyện với một cô gái trẻ như Trần Thanh Dư.
Triệu lão thái ngờ mới bày đến hỏi giá, lập tức :
“Mười hai tệ, cháu đường kim mũi chỉ xem, kiểu dáng xem, đây là đồ chính tông từ miền Nam đưa tới đấy.
Không giống với mấy món ở bách hóa đại lâu .
Chúng chuyện khác, cái là cần phiếu nhé, cháu chất vải xem, nếu món mang cửa hàng bách hóa bán thì cái đống phiếu vải đó tốn bao nhiêu."
Triệu lão thái bỗng chốc trở nên thông thạo thầy tự dạy, lập tức bắt đầu chào hàng.
“Không cần phiếu ạ?"
“Thì đương nhiên là cần !
Cái mà cần phiếu thì chẳng giống hệt cửa hàng bách hóa ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-774.html.]
Chúng buôn bán nhỏ, quan trọng nhất chính là sự thực tế."
“Mười hai tệ ...
Bác bớt cho cháu chút ."
Triệu lão thái:
“Bác để giá là thực sự sát giá đấy, ở hợp tác xã cung tiêu cũng mười mười hai tệ thôi, nhưng họ còn đòi cả phiếu vải nữa."
“Cũng đúng ạ, nhưng kiểu ở hợp tác xã cung tiêu thường giá mười hai tệ , mười tệ thôi.
Bác bảo nếu rẻ hơn thì món đồ cũng xêm xêm , chi bằng hợp tác xã cung tiêu mà mua, ít nhất cũng bảo hành.
Đồ của các bác dù cũng là của tư nhân mà.
Bác bớt cho cháu chút , chúng đều cùng bày sạp ở khu , thiếu lúc giúp đỡ lẫn ạ."
Triệu lão thái chần chừ một chút, về phía Trần Thanh Dư.
Trần Thanh Dư:
“Vậy , bớt cho một tệ, chúng cũng mới bắt đầu bày sạp, cũng là để lấy may khai trương."
“Mười tệ ạ, mười tệ là cháu lấy luôn.
Cô xem hợp tác xã cung tiêu cũng chỉ mười tệ thôi mà."
Trần Thanh Dư lộ vẻ khó xử :
“ ở hợp tác xã cung tiêu mười tệ kèm phiếu, nhà ai mà nhiều phiếu vải thế chứ?
Tính thì chúng vẫn rẻ hơn mà.
Hơn nữa xem tuy đều là áo lót nam màu trắng nhưng cái của chúng là mẫu lớn, đồ ở hợp tác xã cung tiêu tốn ít vải hơn.
Lượng vải nhiều ít thì giá trị nó khác , cũng là xem hàng, chắc chắn hiểu điều đó chứ."
Chàng thanh niên đến mua hàng trong lòng cũng tán đồng quan điểm , cùng một chiếc áo lót trắng nhưng chiếc to hơn hẳn một vòng, dùng nhiều vải hơn, thật sự là chiếm món hời.
Có điều vẫn :
“Thì nhiều ít thì cũng đều là mặc cả thôi?
Cũng tháo , hơn kém một chút thì cũng thôi, cô bớt cho cháu , cháu còn nhiều bạn bè, đến lúc đó cháu sẽ giới thiệu cho qua đây."
“À thì..."
“Mười tệ ạ, cũng coi như khai trương, khai trương sớm thì càng may mắn chứ ?"
Trần Thanh Dư dường như đắn đo nhưng cuối cùng vẫn gật đầu:
“Được ."
Cô :
“Sau giới thiệu khách cho chúng đấy nhé."
Triệu lão thái:
“ thế, đúng thế."
“Được luôn, luôn!"
Trần Thanh Dư bên cạnh tiếp tục mở lời:
“Thực mẫu áo lót lớn chỉ đàn ông mới mặc , phụ nữ cũng mặc như thường, đây là mẫu chung cho cả nam và nữ.
Anh đừng chiếc áo rộng rãi nhưng thực tế phụ nữ mặc cũng đấy.
cũng đang mặc một chiếc bên trong lớp lót đây , đợi khi trời ấm lên là thể mặc trực tiếp bên ngoài luôn, b-éo chút cũng , g-ầy mặc kiểu rộng thùng thình thế chắc , mặc rộng rãi trông thanh mảnh, thon thả đấy.
Đợi vài năm nữa mặc chán còn thể sửa thành đồ nhỏ cho trẻ con mặc.
Ước chừng lượng vải thừa còn đủ để thêm một cái áo ba lỗ nữa đấy."
Chàng thanh niên Trần Thanh Dư một cái, lúc mới phát hiện cô quả thực mặc một chiếc, bên ngoài khoác một chiếc áo len cài cúc, để lộ một phần, trông chẳng hề chút nào, còn thấy sạch sẽ, trẻ trung.
Trông thì vẻ cùng tính chất với áo thu đông nhưng thời điểm thể mặc thì nhiều hơn hẳn.
Anh bỗng nghĩ đến đối tượng của , :
“Vậy cháu lấy hai cái."
Trần Thanh Dư :
“Được luôn."
“Còn chiếc quần ..."
Trần Thanh Dư:
“Đây là quần jeans, cũng cả mẫu nam và mẫu nữ, xem phim 'Người đàn ông đến từ đáy đại dương' ?
Nam chính trong đó mặc chính là quần jeans đấy, cái là lấy từ miền Nam về, phía chúng ai bán .
Chỗ đây coi như là độc nhất vô nhị."