[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 770

Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:44:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trần Thanh Dư nhếch môi , cho cùng, Trần Thanh Dư rằng, họ thực sự gặp may .”

 

Sự quyết đoán rời của họ thực sự giúp họ tránh nhiều rắc rối.

 

Gã chạy xe ba gác giúp họ chở hàng đến lữ quán thực sự nhắm họ.

 

Hai phụ nữ mang theo hàng trị giá cả vạn tệ, thật khó để khiến động lòng tham.

 

Tên phu xe khi về chỉ do dự ngắn ngủi dứt khoát bàn bạc với mấy gã em để chặn cướp hàng.

 

Có điều bọn chúng cũng , ban ngày thì dám bậy, cho nên bọn chúng định tay buổi tối.

 

Bọn chúng thật sự ngờ Trần Thanh Dư bọn họ rời ngay trong đêm.

 

Bởi vì hai trực tiếp ga mà về nhà khách, đều mặc định là ít nhất họ đến ngày hôm .

 

Bởi vì tiền trọ một đêm họ trả mà.

 

Bây giờ đều là sáng sớm trả phòng, họ buổi trưa mới về thì coi như là một ngày nữa .

 

Ai ngờ Trần Thanh Dư bọn họ chẳng thèm để ý đến tiền trọ một đêm đó mà trực tiếp rời luôn.

 

Mấy gã dám lượn lờ xung quanh ban ngày vì sợ nhớ mặt, sẩm tối trời gần tối mới kéo đến, căn bản rằng bọn Trần Thanh Dư từ đời nào .

 

Vẫn còn đang lấp ló góc tường, chờ trời tối để hành động đây...

 

Mà lúc , Trần Thanh Dư và Thái Minh Minh mua xong vé, xong thủ tục và bắt đầu lên tàu ...

 

Chương 123 Bán đắt hàng

 

Chờ trời tối mới hành động!

 

Bao nhiêu tâm tư toan tính cũng chỉ là công dã tràng, Trần Thanh Dư bọn họ theo đoàn tàu chạy xình xịch về .

 

Hàng hóa của Trần Thanh Dư bọn họ cũng nộp tiền gửi vận chuyển.

 

Suốt dọc đường Thái Minh Minh cứ cảm thán đôi tất hơn một hào, cái áo ông già hai tệ, vẫn còn chìm đắm trong sự kinh ngạc dứt .

 

Trần Thanh Dư thì nhắc nhở cô :

 

“Bà cũng thể tính như , một chuyến thế , tiền xe, tiền ở, tiền ăn uống, tiền vận chuyển đều tính giá vốn cả đấy.

 

Không thể chỉ giá mua, nếu chỉ giá mua thì những chi phí tính ?

 

Nếu vì nhập hàng thì cũng chẳng ngoài gì."

 

Nói như , Thái Minh Minh cũng phản ứng kịp.

 

gật đầu:

 

“Vẫn là bà đúng, còn kịp phản ứng ."

 

đúng là kịp phản ứng, nhưng hai dọc đường cũng khá thuận lợi.

 

Lúc đầu còn cảm thấy đồ đạc nhiều như thế nào cho , bây giờ thể gửi vận chuyển thì bớt lo bao nhiêu.

 

thì , mới thấy nhập hàng thật sự ít, gửi vận chuyển hàng hóa nhiều vô kể.

 

Bọn Trần Thanh Dư giữa đường chuyển tàu một , tuy chút chật vật nhưng cũng thuận lợi tới Tứ Hành Thành.

 

Vừa xuống tàu, cảm giác gió thổi mạnh hẳn lên.

 

Gió ở Tứ Hành Thành quả nhiên lớn hơn ở Dương Thành quá nhiều.

 

Lúc họ Dương Thành tuy quá ấm áp đến mức mặc áo cộc tay nhưng cũng ấm hơn Tứ Hành Thành nhiều.

 

Giờ về xuống tàu một cái thấy lạnh thấu xương.

 

Gió mùa xuân ở Tứ Hành Thành hề nhỏ, nếu may gặp thời tiết bão cát thì cũng c.ắ.n răng mà chịu.

 

Thứ đó vài chục năm mới , bây giờ thỉnh thoảng cũng bắt gặp.

 

Trần Thanh Dư xuyên mấy năm nay đều chứng kiến .

 

Có điều hôm nay chỉ đơn thuần là gió lớn.

 

Trước ga tàu mấy chiếc xe ba gác đang chờ khách, Trần Thanh Dư gọi một chiếc, bác tài xế cực kỳ :

 

“Hai cô đây là thanh niên trí thức về thành ?"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Không ạ."

 

“Thế hai cô mang bao lớn túi nhỏ thế gì đấy?

 

Chuyển nhà !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-770.html.]

hai cô lâu tới Tứ Hành Thành ?

 

Tứ Hành Thành mấy năm nay giống mấy năm , từ năm ngoái đám thanh niên trí thức về, đường phố bọn lưu manh cũng nhiều hẳn lên.

 

Các cô gái trẻ về lẽ thích nghi .

 

cho mà ..."

 

Bla bla.

 

Cái chuyện thật sự là nhiệt tình quá mức, đạp xe cũng thấy mệt, mà thì thôi .

 

Cũng chẳng cần bọn Trần Thanh Dư đáp lời, chủ yếu là tự hăng say.

 

Suốt quãng đường đưa tới khu đại tạp viện, Trần Thanh Dư lúc mới trả tiền.

 

Suốt dọc đường những khoản tiền nhỏ đều là Trần Thanh Dư trả, tỏ hào phóng mà là cân nhắc tình hình thực tế.

 

Thái Minh Minh chỉ một bao tải, phần lớn đồ đạc là của cô.

 

Nếu một thì cần tốn khoản tiền .

 

cô cần, cho nên cần thiết so đo tính toán.

 

Họ về cũng thật đúng lúc, trong sân của khu nhà nhiều đang tụ tập buôn chuyện, thấy họ về, lập tức quây .

 

“À, tiểu Trần và tiểu Thái về đấy ."

 

Trần Thanh Dư mỉm nhạt, gật đầu đáp một tiếng, đó kéo hành lý trong.

 

“Tiểu Trần cháu đừng vội, kể xem chuyến thế nào, hai đứa thật sự lấy hàng , mà nhiều thế , trong là cái gì đấy, cháu cho chút !"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Cháu..."

 

Cô đang định từ chối thì Thái Minh Minh :

 

“Mọi tha cho chúng cháu , dọc đường về mất bốn ngày đấy, xem sắp bốc mùi đây, lúc là bộ , lúc về vẫn là bộ , sắp thiu đến nơi .

 

Mọi đừng lỡ việc nữa.

 

Mau để chúng cháu về cất đồ tắm một cái .

 

Không chịu nổi nữa ."

 

Phải là lời ngoa chút nào, Vương đại mụ lờ mờ ngửi thấy một mùi vị kỳ quái .

 

che mũi nhíu mày:

 

“Hai đứa đúng là mùi thật, phận đàn bà con gái giữ vệ sinh gì cả."

 

“Thế thì giữ vệ sinh kiểu gì ạ?

 

Tàu hỏa nó thế, chúng cháu cũng thể quần áo tàu chứ?

 

Hơn nữa cũng chẳng chỗ mà !

 

Thay bộ quần áo xong cũng bám mùi thôi, tàu đông nghìn nghịt.

 

Bác đừng lỡ việc của chúng cháu nữa."

 

Thái Minh Minh đỡ lời xong, Trần Thanh Dư thì kéo đồ đạc, tốn chín trâu hai hổ mới kéo đồ về nhà.

 

Ừm, tóm là trông vất vả.

 

Mọi thấy là trông vất vả.

 

Tại Trần Thanh Dư thể kết bạn với Thái Minh Minh, bởi vì Thái Minh Minh vẫn trượng nghĩa.

 

cũng những cứ túm ai là dứt, chuyện gì lớn nhưng phiền phức.

 

Thế nên cô tự giải vây, tuy là chuyện nhỏ nhưng cách của Thái Minh Minh luôn khiến thấy thoải mái.

 

Trần Thanh Dư kéo đồ trong nhà, mặt đổi sắc, quãng đường ngắn thế căn bản là cái đinh gì.

 

Cô cúi đầu ngửi ngửi một cái, suýt nôn , quả nhiên là khó ngửi.

 

Trần Thanh Dư bao giờ bẩn như thế , cô vội vàng thu dọn đồ đạc, cửa gọi:

 

“Chị dâu, tắm thôi."

 

Thái Minh Minh:

 

“Tới đây, đợi chút."

 

Mặc dù chuyện họ ngoài, nhưng cũng ngăn cản.

 

 

Loading...