[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 769
Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:44:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thanh Dư:
“Chúng thôi, mấy chuyện nhặt nhạnh món hời kiểu chúng đừng nghĩ tới nữa, lạ mặt họ cũng chẳng đưa cho ."
Thái Minh Minh:
“Cũng đúng."
Hai dạo quanh vài cửa hàng, nhanh chốt xong những món Thái Minh Minh cần, Trần Thanh Dư xắn tay áo mặc cả, vẻ mặt đầy hứng khởi.
Cái cảm giác thực sự mang sự tựu lớn.
Thái Minh Minh thầm ghi nhớ trong lòng, học tập mới .
Sau cô cũng mặc cả!
Chẳng ai yêu cái cảm giác !
Hai nhanh ch.óng đặt hàng xong, vác bao tải trở về.
Thái Minh Minh tổng cộng nhập hết tám trăm tệ tiền hàng, đối với hàng tạp hóa nhỏ mà thì cũng là ít, điều thứ thể so với quần jeans , cơ bản là nặng lắm.
Tám trăm tệ tiền hàng nén c.h.ặ.t trong một bao tải lớn.
Thái Minh Minh phấn khích đến mức lắp bắp:
“Một đôi tất hơn một hào, cái đệch...
cảm thấy đây đúng là một kẻ ngốc hớ mà."
Thế cũng quá rẻ .
Cuối cùng cô cũng giá sỉ là thế nào .
Oa oa oa!
Trần Thanh Dư:
“Bình tĩnh chút ."
“ thực sự bình tĩnh nổi mà, nghĩ xem, cái áo lót nam ông già mà bà nhập hai tệ, càng cảm thấy tiền tiêu đây thật oan uổng, đồ ở miền Nam mà rẻ thế ."
Trần Thanh Dư nhắc nhở cô:
“Không đồ miền Nam rẻ , bà quên mấy cửa hàng quần áo bên đường ?
Rẻ là vì chúng mua sỉ, nếu ước chừng giá cả cũng chẳng chênh lệch bao nhiêu ."
Thái Minh Minh cuối cùng cũng định thần , :
“Vậy thì bọn họ cũng thật dám hét giá, áo ông già ở hợp tác xã cung tiêu cũng chỉ mười mấy tệ, cho dù cần phiếu, miếng vải lớn như thế, dùng phiếu mua thêm ba bốn tệ nữa là đủ .
Cộng chẳng quá mười ba mười bốn tệ.
Thế mà họ dám đòi tận hai mươi lăm tệ."
Trần Thanh Dư:
“Dù cũng đợi bà mặc cả mà.
Nếu lấy cảm giác thành tựu."
Thái Minh Minh:
“..."
Mặc dù cũng là vì mua sỉ nên mới rẻ, nhưng vẫn ngăn sự xúc động, cực kỳ phấn khích.
Hai nhanh ch.óng về nhà khách, Trần Thanh Dư :
“Bà đợi một chút, xuống lầu ngóng thêm xem .
Chúng cách , nhưng nhân viên phục vụ ở nhà khách chắc ."
“Được, bà ."
Trần Thanh Dư cảm thấy, những nơi như nhà khách tiếp xúc với nhiều , nhân viên phục vụ chắc chắn cũng tiếp xúc ít đến lấy hàng, tin tức sẽ linh thông hơn bọn cô.
Chắc chắn họ cách vận chuyển hàng thế nào.
Cô rút năm tệ cầm sẵn trong tay.
Không thích, nhờ hỏi chuyện, suy cho cùng thể chỉ suông.
Năm tệ, chắc là cũng ít .
Trần Thanh Dư nhanh ch.óng tới quầy lễ tân, chính là cô gái sáng nay, hôm qua cũng là cô .
Trần Thanh Dư nhanh ch.óng bắt chuyện, một lát , cô gái ấn lấy năm tệ, rộ lên, nhanh ch.óng chỉ đường cho cô.
Trần Thanh Dư nghĩ:
“Quả nhiên, bất kể lúc nào, dùng tiền đều tác dụng.”
Cốc cốc.
Trần Thanh Dư gõ cửa, Thái Minh Minh hỏi:
“Thế nào ?"
Lúc cô mở cửa cũng liền hỏi luôn.
Trần Thanh Dư:
“ hỏi kỹ , tàu hỏa cũng nhận chở hàng kèm theo, chỉ cần nộp tiền là .
Họ hai toa tàu đều dùng để chứa hàng hóa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-769.html.]
Trần Thanh Dư đây thật sự chuyện , nhưng bây giờ thì .
Nghe cái từ lâu, đương nhiên để cho ăn vận chuyển hàng qua , mà là để thuận tiện cho hành khách.
Thường thì đường dài như thế , ít mang theo nhiều đồ đạc, ai cũng thể mang hết thứ bên , trông coi xuể.
Cho nên tàu hỏa thực tế cũng thể chở hàng.
Có điều chắc chắn cũng lên tàu, chứ đơn thuần là vận chuyển hàng hóa.
Phải hành khách chuyến đó thì mới gửi đồ.
Thái Minh Minh:
“Tốt quá ."
Cô phấn khích, nhưng cũng chút ngại ngùng:
“Hai chúng cùng ngoài, khi còn bô bô để bảo vệ bà, chăm sóc bà, thực ngoài chẳng tích sự gì, là một bà bận rộn từ đầu đến cuối, chẳng giúp gì cả, thật sự ngại."
Trần Thanh Dư:
“Vậy thì bà sai , cảm thấy như .
Có hai cùng, bản cũng thấy vững tâm hơn, cũng là đầu đến đây mà.
Hơn nữa hai chúng cùng , lúc bắt chuyện cũng hỗ trợ.
Trên tàu đủ hạng , hai dựa dẫm luôn hơn là một đối mặt.
Nói đơn giản thôi, lúc vệ sinh gì đó cũng giúp trông coi chỗ .
Lợi ích vẫn nhiều.
Một ngoài mới là chỗ nào cũng bất tiện."
Thái Minh Minh:
“Mặc dù bà dường như cũng đúng, nhưng là bà đang giúp ."
Trần Thanh Dư bật :
“Được , tính toán nhiều thế gì, hai thì luôn chỗ dựa."
Thái Minh Minh:
“Được.
Có gì về , chúng ga tàu chứ?"
Trần Thanh Dư:
“, thôi.
tán thành việc ở lâu."
Cô tin tưởng các sạp hàng ở chợ bán sỉ, kiểu ăn cố định ở đó thì cũng chạy , chắc đến mức kiểu “sát kê thủ noãn" (g-iết gà lấy trứng).
những chạy xe ba gác chở hàng tới đây là tùy ý tìm trong chợ, ai là hạng gì.
Hơn nữa phía nhà khách cũng đến phức tạp.
Trần Thanh Dư thực sự yên tâm cho lắm.
Cô :
“ với cô em ở quầy lễ tân , cô giúp gọi xe qua đây, năm tệ đưa chúng ga, ước chừng lát nữa là đến thôi, chúng cũng thu dọn xuống ."
“Được!"
Thái Minh Minh:
“Chúng buộc tất cả các bao với , cái nối với cái , như cũng đề phòng kẻ bất ngờ cướp mất một bao chạy."
Trần Thanh Dư:
“Nghe bà hết."
Cô ngạc nhiên:
“Bà còn mang theo cả dây thừng ?"
Thái Minh Minh hắc hắc:
“Là dây lưng quần của đấy, dù quần cũng tụt , dùng để buộc cái ."
Trần Thanh Dư giơ ngón tay cái tán thưởng.
Hai chuẩn sẵn sàng thứ, cùng khiêng bao tải xuống lầu.
Phòng của họ ở tầng hai.
Nói thật, Trần Thanh Dư tuy sức lực lớn nhưng cũng thấy mệt , dù cũng là mấy trăm cân hàng mà.
May mà còn Thái Minh Minh, hai việc cũng thoăn thoắt.
Trần Thanh Dư cảm ơn cô gái lễ tân, trả tiền xe, tiền hỏi thăm là tiền hỏi thăm, tiền xe là tiền xe.
tiền bỏ là xứng đáng.
Trần Thanh Dư:
“Bác tài, lát nữa bác giúp chúng cháu chuyển trong với nhé, cháu trả thêm cho bác hai tệ nữa, bác thấy ?"
“Được!"
Cái chắc chắn là .