[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 766
Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:44:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tuy nhiên, hề chút dáng vẻ nào là ăn quá no cả.”
Thực khách trộm qua:
“..."
Bà chủ kinh ngạc:
“..."
Thái Minh Minh há hốc mồm:
“..."
Chuyến , Thái Minh Minh há hốc mồm thì cũng là kinh ngạc, nhưng mà, chị cũng còn cách nào khác mà!
Ai bảo những chuyện khiến kinh ngạc cứ nhiều như thế chứ.
Hai thanh toán tiền khỏi cửa, Thái Minh Minh vẫn còn lắp bắp:
“Em em em em, em cũng ăn quá nhiều , em thật sự thấy tức bụng ."
Trần Thanh Dư lắc đầu.
Cô :
“Suốt dọc đường em ăn no ."
Dạ dày cô lớn, mấy ngày nay tàu hỏa mặc dù bữa nào cũng ăn cơm, nhưng căn bản là đủ, nhưng cô trái cũng thể hiện sức ăn của xe.
Chủ yếu là, mùi vị xe cho lắm, khẩu vị của cô cũng theo.
Mặc dù thực sự ăn no, nhưng cũng cưỡng cầu.
Giờ xuống xe đương nhiên ăn nhiều một chút.
Vốn dĩ cô định bụng là ăn một chút đó ngoài lén ăn thêm.
nghĩ , thể nào cũng giấu giếm , chi bằng cứ để lộ một chút một cách thích hợp.
Như bản cũng thấy thoải mái hơn.
Trần Thanh Dư :
“Em vẫn là khá là ăn, nên thường xuyên ăn no."
Thái Minh Minh:
“..."
Chị :
“Ngày thường nếu em sức ăn như thế , thì đúng là..."
Trần Thanh Dư mỉm :
“Đi thôi, về nghỉ ngơi.
Ngày mai còn ngoài nữa, em là ăn nhiều hơn một chút thật, nhưng cũng thấy nhà ai ăn cơm mà thể ăn đến sạt nghiệp cả."
Thái Minh Minh u ám:
“Có thấy đấy."
Trần Thanh Dư:
“Phụt!"
Cô trêu chọc:
“Kiến thức của chị cũng rộng đấy nhỉ."
Thái Minh Minh:
“Ở làng của nhà đẻ chị ."
Hai lải nhải buôn chuyện với ...
Hai mặc dù dạo một vòng chẳng mua gì, nhưng trái ăn một bữa trò, mấy ngày nay tàu hỏa cũng ngủ ngon, nên hai chỉ ăn một bữa ngon lành, mà còn về phòng là lăn ngủ luôn.
Quả nhiên ngày hôm , họ trái thực sự khôi phục chút nguyên khí.
Trần Thanh Dư dự định Sa Hà, cô từng đến Dương Thành, nhưng qua cái chợ bán buôn , bây giờ , cô và Thái Minh Minh cùng hỏi đường, suốt chặng đường tới đó, mới xuống xe là thấy ở đây xe tấp nập.
Không ít từ khắp nơi cả nước đến lấy hàng.
Thái Minh Minh cảm thán:
“Lúc ở Tứ Cửu Thành, hễ nhắc đến việc bày sạp bán hàng, ai nấy đều lộ vẻ mặt khinh bỉ, cứ như là gặp dịch bệnh .
Cảm giác chẳng ai cái nghề cả.
hễ đến đây một cái, cái đệt , em xem, là .
Toàn là thôi!
Cảm giác chúng mà chậm một chút là chẳng tranh cướp nổi nữa."
Lúc chị thực sự cảm thấy may mắn vì ngoài, ngoài ngắm nhiều hơn, luôn hơn là cứ ở trong cái mảnh đất nhỏ bé của , chẳng chút tầm nào.
Trần Thanh Dư:
“Đi thôi."
Bây giờ cái chợ bán buôn giống như mấy mươi năm , ở đây hiện giờ đều là một dãy nhà cấp bốn, nhưng thì thực sự là đông, thể thấy nam nam nữ nữ, từng một vội vã , còn ít vác những bao lớn bao nhỏ, ngay cả những chiếc xe ba gác kéo hàng ở cửa cũng ít.
Chính là một mảnh phồn hoa.
Trần Thanh Dư:
“Xông lên nào!"
“Phụt!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-766.html.]
Thái Minh Minh tiếng, :
“Xông cái gì mà xông, thôi, chúng xem thử."
Hai nhanh ch.óng dạo quanh một lượt, đúng là đến thì , đến mới giật .
Ngày hôm qua còn đang chìm đắm trong hệ thống giá cả một chiếc váy bảy mươi tám mươi đồng, một chiếc quần năm mươi sáu mươi đồng, đến đây ...
“Chị ơi, cái bao nhiêu tiền?"
Chị bán hàng ngẩng đầu lên:
“Lấy theo lô, một cái năm đồng."
Thái Minh Minh:
“!!!"
Đệt!
Trách chị dễ kinh ngạc ?
Trách chị !
Không trách !
Cái áo ba lỗ với cái hôm qua, y hệt như đúc , hôm qua ở cửa hàng ven đường là hai mươi lăm đồng, ở đây năm đồng thôi!
Có cần phóng đại như .
Cái giá ...
Tứ Cửu Thành nhà họ cũng mười đồng mà còn cần phiếu nữa đấy!
Chị nhỏ giọng hỏi:
“Một lô là bao nhiêu?
Năm cái ?"
Năm ngón tay mà lị.
Bà chủ xì một tiếng ngoài.
Trần Thanh Dư nhỏ giọng:
“Chắc là một trăm cái."
Thái Minh Minh:
“!!!"
Trần Thanh Dư:
“Chúng vẫn nên xem thêm chút nữa, em thấy giá nhà bà thật cho lắm."
Cái áo ba lỗ mà đòi năm đồng, tuyệt đối là cao .
Dù thứ ở trung tâm thương mại Tứ Cửu Thành bán mười đồng, lợi nhuận tuyệt đối thể nhỏ như thế .
“Em gái nếu thấy hợp thì cứ mặc cả chứ, đều là ăn thực thà cả mà."
Lúc bà chủ trái ngẩng đầu lên .
Bà :
“Hàng nhà chị vẫn đầy đủ đấy, các em là gặp may đấy, lúc ai, nếu lúc đông , lấy hàng ít chị còn chẳng thèm tiếp ."
Trần Thanh Dư:
“Bọn em mới đến, chắc chắn tham khảo giá của ba nhà nữa chứ."
“Cái đó thì đúng , nhưng đồ nhà chị em thể xem, chất lượng tuyệt đối , nếu em lấy nhiều, giá cả cũng .
Nhà chị khách quen nhiều lắm."
Trần Thanh Dư cũng lời phiến diện, :
“Vậy cháu thể lấy nhiều, cái áo ba lỗ giá thế nào."
Cô thực sự là nhắm trúng cái áo ba lỗ , kiểu dáng cho cả nam lẫn nữ, rộng thùng thình, mặc dù hoa văn gì, nhưng dễ phối đồ và thực dụng mà.
Hơn nữa kiểu dáng là kiểu rộng rãi thoải mái, so với những cửa hàng bán theo kích cỡ cần phiếu thì đây quả là thích hợp.
Trong trường hợp cần phiếu, chọn đồ ai mà chẳng thích lấy cái to.
Càng to càng cảm thấy vớ món hời.
Trần Thanh Dư:
“Nếu chúng cháu lấy hàng, chắc chắn là lấy nhiều đấy."
Bà chủ Trần Thanh Dư thêm một cái, đó liếc Thái Minh Minh một cái, ăn vẫn chuẩn xác.
Bà nghĩ một lát, :
“Các em mà lấy mười lô, chị để cho giá thực lòng, hai đồng rưỡi."
Bà bổ sung:
“Em cứ ngoài tùy tiện mà hỏi thăm, nhà khác thể nào giá thấp hơn của chị .
Nhà chị bán chạy, dựa chính là chất lượng giá thấp, nếu nhà chị đào cái quy mô thế ."
Trần Thanh Dư:
“..."
Chính sách mới đưa từ tháng Mười hai năm ngoái, giờ các lớn thế , thể thấy mấy tháng nay ăn rầm rộ như thế nào, hoặc là đó họ bắt đầu ...
những chuyện chẳng liên quan gì đến những kẻ tiểu như họ cả.