[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 763
Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:44:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đ-ánh chồng ?
Làm thế cũng đúng chứ?"
“Cũng thể thế , ai bảo con trai bà gì chứ."
“Cũng đúng thôi, đàn ông mà gì thì thật sự gì cũng vô dụng, ly hôn là nên cảm ơn trời đất ."
Mọi thảo luận rôm rả.
Trần Thanh Dư:
“..."
Danh tiếng của Xa Vĩnh Phong cơ đấy!
Hê hê!
Trần Thanh Dư:
“Thuyền nát vẫn còn ba nghìn chiếc đinh, nhà cũng thiển cận quá ."
“Chẳng !
Nghe ngày thứ hai khi chuyện xảy , nó điều xuống bộ phận hậu cần .
Các xem, nghỉ hưu nhưng cũng là bản lĩnh ."
“Thế là cứ tùy tiện điều ?
Cũng lợi hại quá nhỉ?"
Bà lão:
“Các , nếu là thợ giỏi kỹ thuật thì ai mà thế?
Cái thằng Xa Vĩnh Phong đó năm năm trời vẫn là thợ bậc một, suốt ngày cậy bố vợ nên ở phân xưởng cứ chăng chớ chẳng lụng gì.
Cái thứ đó các bảo kéo lùi tiến độ của phân xưởng bao nhiêu?
Ai mà chẳng ghét?
Nó chẳng tí năng lực việc nào, đắc tội với , nhanh ch.óng tống khứ nó mới là lạ đấy."
Trần Thanh Dư mà sướng rơn, mỉm hớn hở:
“Đáng đời lắm!"
Đang chuyện, hét lên:
“Á á á, mải buôn chuyện mà quên xuống xe !"
Mọi sững sờ, đó rộ lên...
Trời ạ, cái chuyện gì thế !
Chương 122 Nhập hàng
Trần Thanh Dư và Thái Minh Minh hai nữ đồng chí cùng ngoài, mặc dù mặt Trần Thanh Dư là đầu tiên, nhưng thực tế thì .
So , Thái Minh Minh hầu như năm nào cũng tàu hỏa, Trần Thanh Dư trái còn thạo việc hơn.
Hai đổi tàu ở Vũ Hán, chuyến hì hục, từ lúc lên xe ở Tứ Cửu Thành đến lúc xuống xe ở Dương Thành, tổng cộng mất bốn ngày.
Không cách nào khác, tốc độ tàu hỏa bây giờ chậm thật, giữa đường còn nhường đường cho tàu khác.
Đây là đầu tiên Trần Thanh Dư cảm nhận chuyện .
Cảm giác khá mới mẻ, nhưng thời gian xe dài quá cũng thật sự là một cực hình.
Suốt chặng đường lăn lộn, lúc hai họ xuống xe, cảm giác sắp bốc mùi đến nơi .
Trần Thanh Dư vận động chân tay, cảm thấy sắp cứng đờ .
Lời chẳng ngoa chút nào, thật sự là như , suốt dọc đường đều là ghế cứng, tính cả thời gian đổi tàu là bốn ngày , thể cứng đờ ?
Trần Thanh Dư lẩm bẩm:
“Chẳng trách thời nay khó xa, thật sự là quá vất vả mà."
Thái Minh Minh gật đầu, con đường dài và mệt hơn nhiều so với lúc chị về nhà đẻ.
Thái Minh Minh cúi đầu ngửi ngửi quần áo, :
“Chị cảm thấy mùi ."
Trần Thanh Dư:
“Ai mà chẳng thế?"
Bọn họ ở xe mấy ngày trời đều vệ sinh cá nhân, cởi giày, hút thu-ốc, ăn cái cái nọ, mùi vị xe thật sự là... cạn lời.
Trần Thanh Dư lúc một nữa cảm thấy may mắn vì mùa đông, nếu đổi là mùa hè thì đúng là xong đời.
Không dám nghĩ, thật sự dám nghĩ cái mùi đó nồng nặc đến mức nào.
Trần Thanh Dư hít sâu vài khí trong lành, lúc mới cảm thấy giống một con .
Thái Minh Minh cũng dịu ít, đó ở tàu hỏa, thật sự là xóc đến mức mặt mày xanh xao.
“Tiểu Trần, giờ chúng ?"
Trần Thanh Dư:
“Chúng tìm chỗ ở , đó tắm rửa một chút, bộ dạng thật sự quá nhếch nhác .
Đợi chúng nghỉ ngơi một lát ăn chút gì đó, ngoài ngóng xem lấy hàng ở thì hơn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-763.html.]
“Được, theo em."
Thái Minh Minh chẳng gì cả, chị theo Trần Thanh Dư, hai theo dòng cùng khỏi sân ga.
Ga Dương Thành cũng giống hệt ga Tứ Cửu Thành, đông như .
Trước ga ít đang chèo kéo khách, hai mới ngoài một phụ nữ trung niên tới, tươi hớn hở:
“Em gái ơi ở trọ ?
Kinh tế thực tế, vô cùng thích hợp."
Trần Thanh Dư xua xua tay.
Người phụ nữ trung niên bỏ cuộc, đảo mắt một vòng, :
“Các em là từ nơi khác đến ?
Đến đây gì thế?
Đã đến thì qua chỗ chị xem thử ?
Chỗ chị thật sự , ngoài ở trọ còn giới thiệu việc cho nữa đấy.
Giới thiệu việc thu tiền ."
Trần Thanh Dư cũng lười đáp , xua tay một nữa, cô kéo Thái Minh Minh cả hai cùng về phía .
Người phụ nữ trung niên:
“Các em vội vàng gì chứ, chỗ chị..."
Trần Thanh Dư mặc kệ, phụ nữ trung niên nhổ một bãi nước bọt.
Tiếp tục lao đến hành khách tiếp theo.
Trần Thanh Dư và Thái Minh Minh thấy bà chào mời:
“Trong tiệm nhà còn mấy em gái mơn mởn lắm, cứ đến , đảm bảo ..."
Thái Minh Minh há hốc mồm, sức kéo kéo Trần Thanh Dư, :
“Bà bà bà, lời bà là ý mà chị đang nghĩ đấy chứ?"
Trần Thanh Dư:
“Chính là cái ý mà chị đang nghĩ đấy."
Thái Minh Minh kinh hãi:
“Thế cũng to gan quá , bộ sợ bắt ?"
Chuyện chẳng khi thành lập nước bãi bỏ ?
Trần Thanh Dư bật :
“Họ đều thận trọng lắm đấy, chị tưởng trong lòng họ tự ?
Làm việc thì trong lòng đều sáng như gương , họ nhất định cẩn thận.
Hơn nữa, cũng chắc là thật sự cái đó, họ chủ yếu là lừa bịp thôi, lừa qua đó ở trọ.
Có dịch vụ gì khác chẳng là do họ ?
Cường long ép địa đầu xà, đến lúc ở trong tiệm thì họ còn sợ gì nữa?
Hơn nữa chị đừng bây giờ là rẻ, thật sự thì chừng mặc mỗi cái quần đùi đuổi ngoài chứ.
Những lôi kéo khách ở nhà ga , chúng cứ tránh xa là ."
Thái Minh Minh:
“Trời đất ơi."
Đại kinh ngạc.
Thái Minh Minh cảm thấy ngoài một chuyến vốn kinh nghiệm còn nhiều hơn ở nhà cả năm.
“Sao em nhiều thế?"
Ánh mắt Trần Thanh Dư thoáng hiện lên, :
“Em lên kế hoạch ngoài thì đương nhiên ngóng nhiều một chút chứ, nếu ngoài lừa gạt thì ."
“Vẫn là em lợi hại."
Trần Thanh Dư hì hì một tiếng.
Hai họ khỏi ga, Trần Thanh Dư trái , tìm xe buýt, dẫn Thái Minh Minh qua đó.
Thái Minh Minh:
“Chúng đây là ?
Tìm chỗ ở ?"
Trần Thanh Dư gật đầu, cô :
“Ở đây , đợi xe buýt thôi."
Nhà ga cũng ít, cảm giác hễ cứ khỏi cửa là cũng thấy , lúc chẳng gì khác ngoài đông.
Trần Thanh Dư và Thái Minh Minh đều chỉ đeo một cái ba lô, nhẹ nhàng lên đường, trái nhẹ nhõm hơn khác.
Những lên xe từ trạm , mười thì tám chín là tay xách nách mang mới xuống xe.