[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 746
Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:38:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chỉ điều , hàng đầu tiên châm pháo là một thiếu niên nhỏ, Tiểu Giai còn là đứa trẻ nhỏ của năm năm nữa.
Cậu giờ là một thiếu niên chín tuổi , là một đứa trẻ lớn.”
dù là trẻ lớn, cũng cẩn thận, Tiểu Giai vươn tay từ xa châm ngòi pháo, tiếng nổ vang lên.
Năm năm , cái Tết năm bảy mươi tư vẫn còn hiện rõ mắt, chớp mắt đến năm bảy mươi chín, hôm nay là mùng một Tết, từ sáng sớm, Trần Thanh Dư dẫn theo mấy đứa trẻ quần áo mới chúc Tết từng nhà, đến chiều tối việc gì, cả gia đình cửa đốt pháo.
Tết chính là như , cứ thả lỏng mà vui chơi, những chuyện khác quan trọng.
Mỗi năm đến Tết, Trần Thanh Dư đều mua nhiều pháo, bắt đầu từ ngày hai mươi tám, hai mươi chín tháng Chạp, dẫn theo con trẻ chơi tận đến mùng hai mùng ba.
Đó thật sự là vô cùng nuông chiều con cái .
Những năm qua trôi qua, cũng hiểu thêm về cô phần nào.
Đừng là đại viện của bọn họ, cả cái phố ai mà , nhà Trần Thanh Dư là nuông chiều con nhất.
Tiểu Giai và Tiểu Viên hai đứa nhỏ tuy mặc đồ là nhất, nhưng chuyện ăn uống bao giờ thua kém ai, hai nhóc tì cũng cao hơn hẳn bạn cùng lứa.
Về chiều cao, Trần Thanh Dư hài lòng, thật Lâm Tuấn Văn khá cao, hơn một mét tám .
Trần Thanh Dư chỉ cao một mét sáu thôi, hu hu, kiếp cô cao một mét bảy lăm cơ mà, kiếp chỉ một mét sáu, con giống , Trần Thanh Dư thật sự sợ con trai con gái đều là nấm lùn, nên từ nhỏ cho chúng uống sữa bột, nhà cô đương nhiên phiếu sữa bột, nhưng chợ đen thì nha.
Lúc thể thừa nhận, thủ đô đúng là thủ đô, chợ đen chẳng gì là mua .
Chỉ cần tìm kiếm kỹ, chỉ cần chịu chi tiền, chắc chắn là thể mua .
Thật Trần Thanh Dư thấy nếu sữa bò tươi sữa dê uống cũng , tuy nhiên, chẳng là .
Thế nên Trần Thanh Dư mua sữa bột thôi, thịt trứng sữa đều thiếu, chỉ , Trần Thanh Dư phát hiện, hai nhóc tì nhà cô thật chút di truyền từ cô, sức lực đều cực kỳ lớn.
Không là khoa trương như cô, nhưng bọn họ mạnh hơn bạn cùng lứa nhiều.
Cứ Tiểu Giai, hôm nay là mùng một Tết, mới tròn chín tuổi, nhưng sức lực của thật thể sánh ngang với một đồng chí nữ trưởng thành.
Tiểu Viên cũng , hai em đều di truyền từ cô.
Trần Thanh Dư vì chuyện mà càng ngày càng cảm thấy chính là Trần Thanh Dư nguyên bản.
Bây giờ cô cũng đây là tình hình gì, dù cũng thể vì Lâm Tuấn Văn ch-ết mà kích động đến nỗi mất trí nhớ chứ?
Hay là vì thu-ốc chuột hết hạn hỏng não ?
Không hiểu nổi.
Cô thật sự nhớ gì cả, một chút cũng nghĩ .
Cô chỉ nhớ chuyện kiếp , nhưng Tiểu Giai và Tiểu Viên di truyền sức mạnh từ cô, cái luôn sai chứ.
Sự thật sờ sờ đó, cho phép cô tin.
Cô thật sự chính là nguyên chủ Trần Thanh Dư, còn về việc ký ức thiếu hụt, dù cũng ảnh hưởng đến cuộc sống của cô, nên Trần Thanh Dư cũng khó .
Con mà, ngày tháng là , khó mới là khổ nhất.
Về phương diện , Trần Thanh Dư vẫn cởi mở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-746.html.]
Sức lực bọn nhỏ lớn, đương nhiên ăn cũng nhiều, nên đám nhỏ ăn cũng nhiều hơn những đứa trẻ khác, may mà ăn thì ăn thật, nhưng hề phát phì, ngược là cao lên, Nhị Na lớn hơn bọn chúng hai tuổi mà cũng cao bằng hai em nhà .
Bọn nhỏ hiện đang học trường tiểu học nhà máy cơ khí, giờ là lớp hai, mùa hè sẽ lên lớp ba, học tập khá.
Điểm giống Trần Thanh Dư .
Mặc dù lớn thì rõ ràng, nhưng trẻ con thì luôn rõ, nếu cái gì cũng ăn, thì chắc chắn sẽ lớn nhanh như .
Vì thế đều nhà bọn họ ăn uống tệ.
cũng thấy lạ.
Trần Thanh Dư sự chuẩn từ .
Hồi Lâm Tuấn Văn mới mất lâu, Trần Thanh Dư sớm chuẩn tâm lý cho , cô chồng cô cho rằng đời vô thường, nên cơ bản tích góp tiền bạc, tiền là tiêu, ăn uống dùng hết mới chứng minh cái tiền đó thật sự phát huy giá trị.
Nếu , lỡ như mất mà tiền tiêu hết, thì đúng là quá đen đủi.
Nếu là lý lẽ của khác, thì thật sự sẽ bàn tán đến ch-ết, nhưng nhà bọn họ , tuy tán thành, nhưng cũng chỉ xì xào vài câu lưng, phần lớn là gì.
Bởi vì, nhà họ thật sự mất hai , là từng cảm nhận sự vô thường của mạng sống.
Vậy sống như thế, khác thật sự tiện gì.
Đôi khi chính là như , ngay từ đầu chuẩn tâm lý sẵn , nên nhà họ ăn ngon, đều thấy kinh ngạc.
Ăn ngon lớn nhanh, cũng là chuyện bình thường.
Những năm qua, sự đổi của nhà cô lớn, chẳng qua là bọn trẻ học, nhưng sự đổi bên ngoài thì hề nhỏ.
Bây giờ là năm bảy mươi chín .
Cuộc phong ba đó kết thúc năm bảy mươi sáu, lượt nhiều minh oan, cũng nhiều mãi mãi còn nữa.
chuyện liên quan gì đến Trần Thanh Dư, chỉ thể , lòng cô nhẹ nhõm hơn.
Năm bảy mươi bảy khôi phục kỳ thi đại học, thông báo tháng chín mùa thu, mùa đông thi , kỳ thi đại học đình chỉ mười năm, cuối cùng cũng khôi phục, đại viện của bọn họ cũng khá nhiều đăng ký, Trần Thanh Dư thật cũng đủ điều kiện, nhưng cô đăng ký.
Người và giống mà, vốn dĩ cô là sinh viên đại học chuyên ngành thể d.ụ.c thể thao, việc học tập thật sự lắm.
Cô rõ ưu điểm và nhược điểm của , cũng cưỡng cầu bản nữa, con khó chứ, cô nghĩ mãi tại ký ức của vấn đề mà cũng chẳng lo lắng khó , thể vì thi đại học mà khó bản .
Trần Thanh Dư đăng ký, nhưng những trong đại viện đăng ký cũng đều t.ử trận sạch sành sanh.
Những năm qua chị Phạm cũng mong con trai về, việc thi đại học để về thành phố cũng là điều mà chị Thạch mong mỏi, khi thi tràn đầy tự tin, khi thi...
Thạch Hiểu Vĩ dù cũng đỗ.
Những trong đại viện, cả những xuống nông thôn, chẳng một ai đỗ cả.
Quả nhiên kỳ thi vẫn khốc liệt.
Tuy đỗ, nhưng hiện giờ Thạch Hiểu Vĩ vẫn về thành phố .
Chuyện do chị Phạm nhờ vả tìm quan hệ để lo liệu, mà là do chính sách sự đổi, vì thế ít thanh niên tri thức xuống nông thôn năm xưa, chỉ cần độc , bắt đầu lục tục về thành phố.
Mấy xuống nông thôn trong đại viện của họ, đều lượt về từ mùa thu năm ngoái.