[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 743
Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:38:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái thời đại , ở tứ cửu thành (Bắc Kinh) loại trái cây thường thấy chỉ táo và lê thôi.”
bọn họ tặng chuối tiêu cũng , chuối cô tự mua trộn lẫn đó sẽ ai nghi ngờ nữa, cũng cần lén lút ăn.
Trần Thanh Dư bẻ hai quả, :
“Lại đây, mỗi một quả."
“Mẹ ơi, đây chính là chuối tiêu ạ?"
Trần Thanh Dư:
“ .
Cái bên ngoài ăn , bóc , ăn bên trong."
“Ồ~" Đứa nhỏ giọng mềm mại “ồ" một tiếng, khóe miệng nhỏ vểnh lên thật cao.
“Mẹ ăn ạ?"
Trần Thanh Dư:
“Ăn chứ, cũng ăn."
Cô là loại chim ngu ngốc cái gì cũng nhường hết cho con .
Trần Thanh Dư tự nhiên cũng ăn , ừm, cảm nhận một chút hương vị chuối tiêu của thời đại xem .
Ba con mỗi một quả, Trần Thanh Dư mấy miếng ăn xong, ừm, cũng tương tự, hương vị đều giống .
Cô hỏi:
“Ngon ?"
Trẻ con ăn chậm, nhưng mày mắt cong cong, vui vẻ cực kỳ.
“Có ngon ?"
“Ngon ạ!"
Hai đứa nhỏ đồng thanh giòn giã.
Trần Thanh Dư ừm một tiếng, :
“Trong nhà vẫn còn, các con cứ ăn , ngày mai lấy cho."
“Vâng ạ."
Tiếng trả lời lí nhí vì đang nhai.
Trần Thanh Dư xoa đầu hai đứa nhỏ.
Tiểu Giai và Tiểu Viên mép giường gạch, đung đưa đôi chân nhỏ, cảm thấy thật hạnh phúc.
Cái câu xưa là gì nhỉ, mạ lo lớn, câu quả nhiên sai.
Cái cũng chỉ mới một năm công phu mà hai đứa nhỏ lớn lên ít, thể thấy rõ là cao lên và b-éo .
Mặc dù vẫn là những hạt đậu nhỏ, nhưng tràn đầy sức sống.
Trần Thanh Dư:
“Ăn xong thì chơi , ồ đúng , gói sủi cảo xong sẽ rán ít bánh khoai lang viên, nếu các con nếm thử thì cứ chơi ở trong sân nhé."
“Muốn nếm ạ!"
Trần Thanh Dư:
“Vậy ."
Thực những nhà khác sớm bắt đầu rán đồ , nhà Trần Thanh Dư cũng rán một , nhưng mấy ngày nay cũng ăn ít.
Nhà cô trái để dồn hết đồ ăn dịp Tết, dẫu thì cứ đến lúc là ăn thôi.
Đây , sắp đến lượt đợt thứ hai .
“Lần bánh viên sợi củ cải và bánh viên sợi khoai tây cũng rán thêm một ít nữa, các con thấy ?"
“Dạ ạ!"
“Mẹ ơi, rán cá, rán cá ạ."
Tiểu Viên reo hò.
Cô bé còn là cái dáng vẻ rụt rè nhút nhát như lúc mới bắt đầu nữa, cách biểu đạt bản .
“Tiểu Viên thích ăn cá rán."
Trần Thanh Dư:
“Được, cũng thêm một ít."
Trần Thanh Dư nhanh ch.óng bận rộn lên, mấy ngày nay trong đại viện lúc nào cũng thoang thoảng đủ loại mùi thơm, nhà Trần Thanh Dư như trái hề đột ngột, đều đang chuẩn ăn Tết mà.
Có tiền tiền cũng ăn một cái Tết thật ngon.
Mẹ Mai:
“Tiểu Trần đang rán đồ ?
Bác nhớ mấy hôm cháu rán mà nhỉ?"
Trần Thanh Dư:
“Mấy hôm rán đủ ạ, cộng thêm ăn mất một ít nên cháu bổ sung thêm.
Khoai tây, củ cải, khoai lang, nấm, cháu đều một ít."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-743.html.]
“Hả?
Nấm cũng rán ?"
“Sao ạ?
Chỉ cần thì cái gì cũng hết ạ."
Mẹ Mai:
“Cái đúng là từng qua...
mà đừng nha, tay nghề của cháu thật sự , ngửi thôi thấy thơm ."
Trần Thanh Dư phì .
Trần Thanh Dư cảm thán, cái thời vật tư thiếu thốn đều tiết kiệm, nỡ cho cái nỡ cho cái , cô cho nhiều gia vị, mà còn cái danh tiếng là nấu ăn đặc biệt ngon cơ đấy.
Trần Thanh Dư:
“Nhà bác chuẩn ạ?"
“Chuẩn chứ, chuẩn ?
Ăn Tết thể dùng đến dầu mỡ.
À đúng , nãy họ mang đồ gì đến cho nhà cháu thế?"
Đây là qua đây ngóng chuyện đây.
Quả nhiên là bà Mai hóng hớt.
Trần Thanh Dư:
“Có một hộp trứng gà, cháu chừng chắc năm cân.
Còn một nải chuối tiêu; thêm nữa là một con gà với mấy cân thịt, một bao gạo và một bao bột mì."
Phải là tặng quà, là những thứ thiết thực.
Những thứ , sống qua ngày nhà nào là thiếu cả.
“Trời ơi, nhiều thế cơ !
Đây còn là... sáu món nhỉ."
Trần Thanh Dư gật đầu, :
“Vâng, sáu món."
“Cháu xem, cái rốt cuộc là lãnh đạo, thật sự là hào phóng nha, các cháu mấy cùng cứu , cái chuẩn bao nhiêu suất cơ chứ.
Cái tốn bao nhiêu tiền đây."
Trần Thanh Dư:
“Họ hiếu thảo mà ạ, cho nên đặc biệt cảm ơn bọn cháu giúp đỡ.
Thực ai gặp cũng sẽ giúp thôi, chúng mặc dù là công nhân vì nhân dân phục vụ, nhưng chút việc thì lúc nào cũng nên ."
Trần Thanh Dư cũng là những lời êm tai.
Mẹ Mai gật đầu:
“Câu đúng."
Bà :
“Nhà cháu thế là quá , cái Tết đỡ mua sắm bao nhiêu thứ."
Trần Thanh Dư:
“Ai bảo chứ ạ."
Mẹ Mai tin tức một, nhanh ch.óng chạy ngoài rêu rao.
Trần Thanh Dư trái cả, dẫu thì cũng thôi, cô bận rộn ở gian ngoài, chẳng mấy chốc mùi thơm nức mũi truyền đến, Trần Thanh Dư:
“Tiểu Giai, Tiểu Viên..."
Hai đứa nhỏ sải đôi chân ngắn, chạy nhanh như chớp.
Bên ngoài truyền đến tiếng nổ lách tách, trẻ con đốt pháo cũng ít nha.
Trần Thanh Dư:
“Lại đây."
Hai đứa nhỏ ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ.
Trần Thanh Dư bận rộn trong nhà, ngày cuối cùng ở xưởng, bọn họ Lý Trường Xuyên cũng đều còn tâm trí việc nữa.
Mọi khỏi lải nhải về việc trong nhà chuẩn những mặt hàng Tết gì, trò chuyện khí thế ngất trời, chỉ Lý Trường Xuyên là cái dáng vẻ sống bằng ch-ết, dở sống dở ch-ết, từ khi “con trai" mất tích, ông trở nên như .
Lý Trường Xuyên oán trách Liễu Tinh là , mà phá bỏ đứa bé, nhưng ông cũng dám tìm rắc rối để đòi tiền bồi bổ đó.
Nếu chẳng là mát ăn bát vàng chuyện hai tư tình ?
Thực Lý Trường Xuyên đối với sự lừa dối của Liễu Tinh còn đau lòng đến thế, ông đau lòng là vì cái đứa con trai khả năng còn nữa.
Lý Trường Xuyên hiểu nổi, tại Liễu Tinh sinh con trai , nếu sinh con trai thì ngày tháng của ông sẽ đẽ bao!
Lý Trường Xuyên thở dài một tiếng thật nặng nề.
Triệu lão thái liếc cái gã , thực sự thể hiểu nổi trở nên như , đây là chuyện gì vui .
Năm hết Tết đến, chỉ ông là mang cái bộ mặt đưa đám đó.