“Cô thấy Vương Mỹ Lan lén lén lút lút...”
Cô còn thấy Vương Đại Chùy cải trang đến mức một cái là nhận ngay...
Ơ, Vương Đại Chùy đang ở bệnh viện .
Người cũng ngây ngô chất phác như vẻ bề ngoài.
Cô còn thấy Mã Kiện...
Thật sự trùng hợp, xem chừng đều tới chợ đen sắm sửa đồ đạc.
bọn họ xong, Trần Thanh Dư càng thêm mấy phần tự tin sự cải trang của .
Cái kiểu cải trang đó của bọn họ, gọi cái quái gì là cải trang chứ!
Dáng còn thèm đổi, mà còn để nhận ?
Cô hỏa tốc mua xong đồ đạc, hỏa tốc len khỏi đám đông, vác đồ rời .
Để tránh đường về gặp trong đại viện, cô cực nhanh, thấp tha thấp thỏm, tuy rằng đồ nhiều nhưng chị đây sức khỏe lớn mà!
Không thành vấn đề!
Trần Thanh Dư về nhà còn sớm hơn những khác nữa nha.
Trần Thanh Dư về nhà cũng nghỉ ngơi, vội vàng sắp xếp đồ đạc mua, cô thực sự mua ít .
Chủng loại cũng đầy đủ.
Thứ hiếm lạ nhất mà Trần Thanh Dư mua, chắc chính là chuối tiêu .
Đừng thấy chuối tiêu mấy chục năm chẳng là cái gì, nhưng lúc là một loại trái cây quý hiếm đấy, đặc biệt là mùa đông.
Bất kể là loại trái cây nào, mùa đông đều đắt, đắt.
Trần Thanh Dư cất chuối tiêu .
Lại xếp những thứ khác đúng vị trí.
Đừng thấy nhà cô hôm nay gói nhiều sủi cảo, dùng hết ít, nhưng nhanh lấp đầy.
Vì thường xuyên tích trữ hàng hóa, hồi mùa hè Trần Thanh Dư sắm một cái tủ cũ, tuy rằng khiến gian trong nhà càng nhỏ hẹp hơn nhưng ít đồ đạc đều thể cất trong đó.
Cũng đến mức để ở lộ thiên để một cái là thấy ngay.
Đêm hôm khuya khoắt, Trần Thanh Dư thu dọn đồ đạc, Triệu lão thái lầm bầm lẩm bẩm một tiếng, mắt nhắm mắt mở:
“Con dâu ?"
Trần Thanh Dư:
“Là con đây."
Triệu lão thái “ồ" một tiếng, yên tâm trở , lật ngủ tiếp.
Trần Thanh Dư thu dọn xong xuôi tất cả, lòng đầy mãn nguyện.
Đại khái là vì là trẻ mồ côi, hoặc là vì sức ăn của cô lớn nên luôn ăn no, cho nên từ nhỏ cô cảm giác an , đặc biệt thích tích trữ đồ đạc, nhất là đồ ăn thức uống, Trần Thanh Dư đống đồ ăn thức uống đầy ắp, trong lòng đặc biệt vui sướng.
Có thực mới vực đạo mà!
Lại là một ngày thu hoạch lớn.
Trần Thanh Dư rửa mặt đơn giản, chui trong chăn, trong chăn của cô còn đặt một cái túi sưởi, tuy rằng diện tích lớn nhưng cũng chút nóng, cảm giác se lạnh ban đầu lập tức tan biến ít.
Trần Thanh Dư buồn ngủ, nghiêng tém chăn cho hai đứa nhỏ...
Ây da, càng cảm thấy chính là Trần Thanh Dư ban đầu .
Nếu cô Trần Thanh Dư thật sự, thể với Tiểu Giai và Tiểu Viên như thế chứ.
Cái loại đối xử với chúng theo tiềm thức đó.
Mặc dù cô luôn chiếm xác thì với con của , nhưng cô là kiên nhẫn như thế nha!
Vì những trải nghiệm hồi nhỏ, cô thực ghét trẻ con đấy nha.
đối với Tiểu Giai và Tiểu Viên đặc biệt kiên nhẫn...
ưm, lẽ, thực sự vì là con của nên tiềm thức sẽ thương chúng.
Dù cũng là cái giống mà dùng hết sức bình sinh, liều mạng mới sinh .
Trần Thanh Dư nghĩ ngợi lung tung, thấy nghĩ cũng lý.
mà, vẫn còn nhiều điểm nghĩ thông suốt ...
Nếu cô thực sự là Trần Thanh Dư, tại tính cách như ?
Nếu cô thực sự là Trần Thanh Dư, tại nhớ chuyện , chỉ cho rằng xuyên tới chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-740.html.]
Nếu cô thực sự là Trần Thanh Dư, ông bà ngoại tại rời nhỉ.
Đầu óc lộn xộn quá...
Trần Thanh Dư mơ màng ngủ .
Không là ngày nghĩ đêm mơ , cả đêm , Trần Thanh Dư ác mộng ngừng, cô liên tục mơ thấy những trải nghiệm của Trần Thanh Dư, nhút nhát nhu nhược, bạn học bạo lực lạnh, cha tồi kế nhắm , Triệu lão thái bắt nạt...
Tuy nhiên trong cơn ác mộng đó, cô cũng mơ thấy ông bà ngoại đối xử với cô bao, Lâm Tuấn Văn đối xử với cô bao...
Tốt đều cả, trái cũng hẳn là ác mộng nữa .
Càng giống như là những trải nghiệm của cô .
Trần Thanh Dư đêm ngủ vô cùng mệt mỏi, lúc sáng sớm thức dậy, trời nắng gắt .
“Mấy giờ ?"
Sau một thời gian dài dạy bảo, hai đứa nhỏ cuối cùng cũng xem đồng hồ .
Tiểu Giai giọng mềm mại :
“Chín giờ ạ."
Trần Thanh Dư lập tức dậy:
“Các con đói ?"
Tiểu Giai:
“Không đói ạ, bọn con ăn trứng gà ."
Tiểu Viên giọng mềm mại bổ sung:
“Mỗi một quả ạ."
Trần Thanh Dư xoa xoa mặt bắt đầu mặc quần áo, :
“Thế thì mà đủ , đợi lát nữa bữa sáng."
Cô đêm qua ngủ muộn, tự nhiên là dậy muộn .
“Bà nội ạ."
Trần Thanh Dư:
“Mẹ ."
Ngày hai mươi chín tháng Chạp, các gia đình vẫn bận rộn chuẩn cho năm mới.
Trần Thanh Dư bữa sáng cho con xong, hai đứa nhỏ liền vội vàng lạch bạch chạy ngoài, nhiều trai chị gái đang đốt pháo ở trong ngõ, hạt đậu nhỏ mới ba tuổi nên dám chơi.
bọn chúng xem náo nhiệt thì vui vẻ.
Trần Thanh Dư thấy con ngoài, liền thu dọn “thu hoạch" đêm qua.
Ước tính, lãnh đạo nhỏ của nhà máy bình thường cũng giàu bằng cô .
Trần Thanh Dư cũng vênh váo.
Mặc dù tiền nhiều, nhưng vênh váo là bao giờ nha.
Cô cũng là từng thấy qua sự đời mà.
Trần Thanh Dư thu dọn xong xuôi tất cả, nhào bột, chuẩn gói sủi cảo.
Càng nhiều càng !
“Tiểu Trần, Tiểu Trần... tìm cháu ."
Mẹ Mai từ bên ngoài về, gõ cửa rầm rầm.
Trần Thanh Dư nghi hoặc mở cửa:
“Tìm cháu ạ?"
Cô kinh ngạc vô cùng, vội vàng theo cửa, ai tìm cô chứ?
bước , Trần Thanh Dư ngẩn một chút.
Cô vạn ngờ tới, đến là phó xưởng trưởng Hạ.
Ông cũng một , bên cạnh còn một nam một nữ nữa.
Người phụ nữ đó cô quen, trông chừng ba mươi mấy, gần bốn mươi tuổi.
Ăn mặc sạch sẽ thể diện.
Ngược là đàn ông , Trần Thanh Dư cũng nhận , chính là từng bắt chuyện với cô.