[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 727
Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:38:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thanh Dư bật :
“Thế chị một bộ quần áo cũng mua .”
Thái Minh Minh:
“Tuy rằng chồng chị bảo bao gồm quần áo, nhưng thật hì hì... bố chồng chị vẫn bỏ tiền bỏ phiếu mua cho chúng chị đấy chứ.
Chị áo len, áo len của chị là do phía chồng chị bỏ tiền , mua len tự đan đấy.
Chị từng thấy nhà ai đối xử với con dâu như .
Mẹ chồng chị bênh chồng chị nhất, mỗi chú Ba về đều mắng.
Bà đối với chúng chị sẽ như .”
Trần Thanh Dư:
“...”
Mọi việc sợ nhất là đem so sánh mà.
Trần Thanh Dư thật , Bạch Phượng Tiên hề thích cô con dâu đến thế, trong mắt nhiều thành phố, điều kiện của cô quả thực bình thường.
Thái Minh Minh đúng là mà.
Những gì cô gặp , chính xác là tình cảnh gia đình như thế .
Cô con gái thứ hai học cao hiểu rộng, vì tình yêu mà mù quáng theo đàn ông suốt bao nhiêu năm ngoài việc báo bình an thì chẳng thèm liên lạc gì với gia đình.
Anh con trai thứ ba, một trai trẻ khỏe mạnh, cứ nhất định đ-âm đầu một phụ nữ góa chồng con thể sinh nở thêm nữa.
Cứ so sánh thế , Thái Minh Minh đúng là một cô con dâu điều .
Thế thì theo hướng , Bạch Phượng Tiên tất nhiên cũng coi là hài lòng.
“Chị uống thu-ốc thế nào ?”
Thái Minh Minh:
“Chúng chị uống đến Tiết Thanh minh, đó dừng ba tháng, là cơ bản thể con .
Chị dự định sang năm sẽ sinh con.”
Thái Minh Minh mong chờ:
“Chị thích trẻ con, chị cũng sinh con mà.
Mẹ chồng bảo , đến lúc đó bà sẽ trông cháu giúp.”
Trần Thanh Dư mỉm .
“Chị sẵn lòng để chồng trông cháu, những đứa trẻ bà trông đều ham học, chồng chị học hết cấp ba đấy, em út học cũng giỏi.
Chị hai thì càng khỏi , tuy chị gặp bao giờ, nhưng chị đấy, chị là sinh viên xuất sắc của trường danh tiếng, đặc biệt cách học hành.
Ngay cả chú Ba lười học nhất nhà cũng nghiệp cấp hai .
Chị cũng con học hành, học hành đúng là thật mà.
Em xem , tuy trong đại viện đều chị hai yêu đương mù quáng, theo đàn ông Tây Bắc chịu khổ, còn thèm đối xử với chị .
học hành thì kém chứ.
Chị đấy, chị hai ở bên đó công việc đấy.
Em xem, học vấn, cho dù đến những nơi gian khổ cũng cần việc chân tay, bao nhiêu.
Nếu học vấn thì chỉ thể hùng hục lụng thôi.
Chị chẳng con như .”
Trần Thanh Dư bật :
“À đúng , cô em chồng chị, con gái thứ hai của bác Mã , cô vẫn kết hôn ?”
“Chị cũng rõ lắm, hình như là , chị liên lạc với gia đình , chỉ là mỗi tháng đều gửi tiền dưỡng lão về nhà thôi.
Mẹ chồng chị bảo, bà thư cho chị hai, chị hai cũng nhận cũng hồi âm, em xem mà bướng thế .”
Trần Thanh Dư:
“Ai mà chứ.”
Thật cô cũng giỏi học hành cho lắm, cho nên khá là ngưỡng mộ những thông minh giỏi học hành như .
“À đúng .
Cô em chồng của chị, con gái thứ hai của bác Mã , cô học đại học gì thế?
Thanh Hoa Bắc Đại?”
“Chị cũng nữa, hình như là Thanh Hoa, chị nhớ mang máng là qua một , học cái gì mà vật liệu gì đó , chị cũng hiểu nữa.
Dù chồng chị cũng mắng chị học hành uổng phí , theo một đàn ông chẳng gì chạy mất hút luôn.
thỉnh thoảng vẫn cứ học hành, xuống nông thôn cũng sẽ chịu khổ...”
“À, nhắc đến chuyện xuống nông thôn, mấy hôm chị Phạm còn gửi quà Tết cho con trai chị đấy.”
Trần Thanh Dư thấy con trai út nhà chị ở cửa lẩm bẩm, thiên vị, chỉ gửi đồ cho trai, thèm quan tâm đến chị cả.
Chị Phạm tức quá cầm chổi đuổi theo một vòng mà đ-ánh trúng.
“Chị , chị còn chị Phạm còn thư kể cho con trai chị chuyện của Triệu Dung nữa cơ.
Vô cùng hả hê luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-727.html.]
Chị vẫn còn thù vụ Viên Hạo Tuyết nhà họ trúng con trai chị đấy.
Chị Phạm cũng thật kỳ quặc, thích con trai chị cũng .
Người mà chị Phạm hận nhất chính là nhà Lâm Tam Hạnh và nhà Triệu Dung.
Chính là vì Thạch Hiểu Vĩ đấy.”
Khóe miệng Trần Thanh Dư giật giật, vô cùng cạn lời.
Người thích con trai bà cũng ?
là cái đồ kỳ quặc.
Hai lảm nhảm, chuyện phiếm mua sắm quà Tết, đây là mấy ngày cuối năm , nhưng vẫn đông vô cùng.
Người trong đại viện họ bây giờ đều “đ-ánh dấu” , hễ họ xuất hiện một cái là ào, dạt dạt !
là sợ lây dính mà.
Trần Thanh Dư:
“...”
Mọi coi chúng như ôn thần !
chẳng cả, họ thể mua đồ cũng .
Trần Thanh Dư:
“Nhanh lên nhanh lên!”
Hai nhanh ch.óng bận rộn hẳn lên, đây là cái Tết đầu tiên của Trần Thanh Dư khi xuyên , nên chuẩn nhiều hơn một chút.
Cả hai đều mua nhiều, hớn hở chui khỏi đám đông, Trần Thanh Dư:
“Đi thôi.”
Nhà Trần Thanh Dư xe đạp, nhưng cửa hàng cung ứng xa, hai bộ.
Trần Thanh Dư xách đồ, :
“Nhà em cũng mua hòm hòm , em...
ơ!
Ơ ơ ơ!”
Cô vội vàng vèo một cái, rẽ một con hẻm.
Thái Minh Minh hỏa tốc đuổi theo, “Sao thế thế?”
Trần Thanh Dư:
“Chị đợi một chút.”
Người đầu , cũng lập tức vui mừng:
“Là cô .”
Người ai khác, chính là cô vợ nhỏ mà Trần Thanh Dư thỉnh thoảng gặp, lén lút bán đồ , vì vùng nhà máy cơ khí, công nhân nhiều, chịu chi tiền mua đồ.
Cho nên cô thường xuyên bán đồ ở vùng , thỉnh thoảng là thể gặp Trần Thanh Dư.
Trần Thanh Dư nhỏ giọng:
“Hôm nay cái gì?”
“Bánh tổ, cô xem, bên cho đậu đỏ , xem, nhiều ?
Còn vừng nữa, cô mang về để, để nửa năm cũng hỏng .
ước chừng cũng chẳng để lâu thế , Tết mang hấp mà ăn, rắc thêm chút đường trắng, tuyệt vời luôn!”
Trần Thanh Dư:
“Cho một ít.”
Thái Minh Minh:
“!!!”
Cô cẩn thận tiến gần, nuốt nước miếng, cái ...
Cô nhỏ giọng hỏi:
“Có thể mua ?”
Trần Thanh Dư:
“Được chứ, gì mà ?
Chị mua đồ còn thông báo cho cả thiên hạ ?
Chị , thì em thầu hết chỗ .”
Thái Minh Minh:
“Muốn chứ!”
Không mua mới là đồ đại ngốc.
Hồi họ ở nông thôn thỉnh thoảng cũng lén lút mua đồ mà.
Thái Minh Minh c.ắ.n răng:
“Chị lấy một nửa, ?”