[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 711

Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:31:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bà Triệu lúc mới thấy, phía bên cạnh bà lão xa, hai phụ nữ trung niên đang túm lấy một phụ nữ đầu tóc rối bời, hóa là Triệu Dung.”

 

Trên Triệu Dung chỉ mặc một chiếc áo lót nhỏ, bên mặc quần thu đông.

 

Cái thời tiết lạnh giá ...

 

Bà Triệu cảm thấy, Triệu Dung chắc cũng kết cả băng chứ?

 

lúc ở trung viện và hai viện phía cũng đều ngoài hết, náo loạn lớn tiếng như , ai nấy đều thấy động kinh mà.

 

Bà Liêm cũng chẳng thèm để ý đến đám đang xem , trực tiếp hỏi:

 

“Nhà Triệu Dung ở ?"

 

Mọi đều rụt cổ dám lên tiếng, ngược Lâm Tam Hạnh run rẩy :

 

“Ở, ở trung viện."

 

Bà Liêm túm lấy tóc Triệu Dung, lôi bà thẳng trong.

 

Triệu Dung:

 

“A!!!"

 

kêu lên:

 

“Bà buông , , bà hiểu lầm .

 

Bà..."

 

Chát!

 

Một cái tát nảy lửa giáng thẳng mặt Triệu Dung, :

 

“Xì!"

 

Nhìn thôi thấy đau .

 

Bà Liêm mắng xối xả:

 

“Mày còn thấy oan ức ?

 

Còn hiểu lầm ?

 

Cái con đĩ hổ , mày quyến rũ đàn ông nhà tao, tao bắt quả tang tại trận , mày còn giả vờ gì nữa.

 

Lúc nãy mày dám thế?

 

Bây giờ về đến đại viện nhà mày thì thấy ngon lành hả?

 

Đồ con đĩ!

 

Cái đồ tạp nham kén chọn, đàn ông nhà tao sáu mươi tuổi .

 

Mày mà cũng dám mở miệng, đồ đê tiện, con cái đều lớn bằng ngần nấy còn ở bên ngoài lăng nhăng, mau đến mà xem, đều đến mà xem, đây chính là Triệu Dung của đại viện các , cái thứ hổ mà dám quyến rũ lão già nhà tao.

 

Mày đúng là cái gì cũng ăn mà!

 

Lão già nhà tao sắp xong đến nơi , uống thu-ốc cũng chẳng trụ nổi ba mươi giây, mày mà còn thể hú hí với lão, mày đê tiện thế hả!

 

Người nhà Triệu Dung , đây, hết đây cho tao!

 

Viên Hạo Dân, lão đây mà xem con vợ hiền của lão , cái đồ rùa rụt cổ cắm sừng , lão quản vợ , lão đúng là đồ bỏ !"

 

ở nhị viện gào thét điên cuồng.

 

Bà Triệu nhỏ giọng:

 

“Đây là nhị viện, trung viện, nhà chúng là viện năm tiến.

 

Nhà bà ở trung viện cơ."

 

Bà Liêm ngẩn , đó túm tóc lôi về phía trung viện.

 

Một đám vội vàng theo, lúc mấy đại viện xung quanh cũng chạy hết, ở cổng dòm dòm ngó ngó, vài bạo dạn còn hẳn trong.

 

Trời ạ, họ từng thấy chuyện gì lớn như thế bao giờ!

 

Trần Thanh Dư cũng nhanh ch.óng , tiện tay đóng cửa phòng , chen chúc trong đám đông, chằm chằm Triệu Dung, bĩu môi.

 

Cho bà cứ suốt ngày định tính toán khác.

 

Triệu Dung nếu chỉ tự lăng nhăng thì Trần Thanh Dư chẳng thèm lo chuyện bao đồng.

 

mưu đồ hại khác, thì .

 

Đã dám đặt tầm ngắm lên cô, thì đừng trách cô vạch trần bộ mặt thật của bà .

 

Trần Thanh Dư lon ton theo, thật sự bỏ lỡ sự kiện lớn , cần cũng , đại viện họ sắp nổi tiếng .

 

Mặc dù tiếng thơm gì, nhưng chuyện , Triệu Dung sẽ bại danh liệt, đừng hòng tính toán ai nữa.

 

Bà Liêm túm Triệu Dung:

 

“Viên Hạo Dân, lão đây cho tao, con vợ của lão , tao chỉ hỏi lão một câu, lão vợ lão những gì !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-711.html.]

Lúc nhà họ Viên đương nhiên đều ngoài, nhưng ai nấy đều mặt mày xám xịt, Viên Hạo Dân lúc cũng trốn nữa.

 

Lão :

 

“Bà đại tỷ , xảy chuyện gì, nhưng thấy chuyện lẽ hiểu lầm..."

 

“Hiểu lầm cái con mợ nhà lão!

 

Đừng bảo lão , vợ lão tối nào cũng ở nhà, lão ở ngoài lăng nhăng ?

 

Còn hiểu lầm ?

 

Mấy đứa chúng mày, nhà lão , đ-ập cho !"

 

“A!

 

Không , đ-ập!"

 

Viên Hạo Dân vội vàng ngăn cản, :

 

“Các ...

 

ối!"

 

Lão đẩy mạnh một cái, ngã nhào chổng vó.

 

“Các cái gì thế !"

 

“Bố!"

 

Viên Hạo Phong kêu lên một tiếng, vội vàng tiến tới đỡ , lúc Quản Đình Đình phản ứng , nhanh ch.óng chạy phòng, khóa cửa từ bên trong.

 

“Mở cửa, mau mở cửa !"

 

“Mở cửa cho tao!"

 

Quản Đình Đình sắp sợ ch-ết khiếp , đừng bình thường cô hống hách, nhưng lúc căn bản dám phách lối nữa.

 

Sự kiêu ngạo đắc ý bình thường đều là diễn kịch, để xót xa cho Viên Hạo Phong hơn, từ đó thu lợi ích.

 

Chứ thật sự như .

 

run rẩy :

 

“Các , các đừng đ-ập cửa, oan đầu, nợ chủ, các thấy chồng đúng thì cứ thương lượng, thương lượng với chồng .

 

Đ-ập nhà gì.

 

, với bố chồng cũng là, cũng là hại mà!

 

Chúng cũng , ở ngoài cái gì ."

 

lắp bắp thành lời.

 

“Mày nhảm, đêm hôm khuya khoắt ở nhà mà chẳng nghi ngờ gì?

 

Tao thấy lũ tụi bây đúng là cùng một giuộc cả thôi!"

 

Viên Hạo Dân:

 

thật sự gì cả."

 

Lão gào lên, kêu:

 

“Vợ dạo gần đây là sang nhà bạn học cũ ở, , chứ!

 

Gần đây một bà bạn học cũ của cô luôn quấy nhiễu, bà tự sợ hãi, nên mới gọi vợ qua đó bầu bạn, ai mà ngờ, ai mà ngờ ... gì hết."

 

Viên Hạo Dân gào lên điên cuồng.

 

Bà Liêm:

 

“Hừ!

 

Cái đồ ngu xuẩn, gì cũng tin, đàn ông đến mức như lão, đúng là đồ bỏ .

 

Có chút tính toán đó mà cũng !

 

Lão đúng là một lão rùa rụt cổ cắm sừng, đáng đời lão cắm sừng!"

 

hùng hổ như , nhưng hề nhắc đến Hương Hương!

 

Trần Thanh Dư nhướn mày, trong lòng suy đoán, bất kể bà Liêm đó , nhưng khi bắt quả tang chắc chắn bên chỗ Hương Hương là gì.

 

nhắc đến, chắc là kéo chuyện dính líu đến Hương Hương?

 

Quả nhiên đám đều cấu kết với .

 

Trần Thanh Dư bĩu môi, Triệu Dung, Triệu Dung run cầm cập vì lạnh .

 

“Mọi đang gì thế , mau thả chị Triệu , tin chị Triệu là loại đó."

 

Vương Đại Chùy chắc là thật thà nhất đại viện , lúc mà vẫn tin tưởng Triệu Dung.

 

“Các thế thật quá đáng, thể bôi nhọ danh dự của chị Triệu, các ngoài hỏi thăm thử xem, ai mà chẳng chị Triệu là thế nào."

 

 

Loading...