[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 704
Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:31:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà dường như chút vui vì Triệu lão thái bà , còn khích bác thêm một câu:
“Triệu Dung gọi con cùng đấy, chồng con mắng cô một trận, thực thấy cần thiết , đây chẳng là..."
“Bà im miệng , bà thích thì kệ bà, đừng mà lôi kéo nhà chúng , chúng thích.
Con dâu nhà cũng chẳng trông chờ khác giới thiệu việc , nó mà thì ai chăm sóc gia đình?
Chuyện nhà bà bớt quản ."
Triệu lão thái hừ một tiếng, tiếp tục :
“Hơn nữa tìm việc nếu dễ dàng như , thì gì còn nhiều xuống nông thôn thế ?
là coi là cái rốn của vũ trụ, lấy bà trò tiêu khiển đấy, chỉ bà là tự lừa dối , còn tìm việc nữa chứ, bà bộ chính bà tin ?
Hơ hơ."
“Thì cũng thử một chút chứ, thì ..."
“Bà bớt nhảm , cái rắm !
Ai mà tin chứ!"
Triệu lão thái ngắt lời bà :
“Đừng mà hòng lừa gạt bà già .
Bà mà, cũng bớt cái trò khích bác với con dâu , con dâu là đứa hiểu chuyện nhất, nó giống bà , đầu óc trống rỗng chứa phân thôi."
“Bà!"
“Bà cái gì mà bà!
sợ bà chắc?"
Triệu lão thái mắt trợn ngược lên, chống nạnh lườm .
Lâm Tam Hạnh hít một thật sâu, :
“ thèm chấp bà."
“Hơ hơ, là bà cãi thì !"
Triệu lão thái khách khí, mấy khác cũng để rảnh rỗi, Vương đại mụ :
“Lâm Tam Hạnh , bà cũng đừng trách Triệu đại mụ lời khó , thực thấy bà đúng đấy!
Một công việc chính thức, dễ dàng mà như thế chứ?"
Cũng nhà ai cũng giống như nhà bà , là hộ song công nhân (cả 2 vợ chồng đều là công nhân), Lý Linh Linh so với con dâu bà còn kém xa lắm.
Cứ thế mà đòi dựa chút chuyện vặt vãnh đó mà một công việc ?
Bà già tin .
Vương đại mụ tin.
Hoàng đại mụ cũng chẳng tin:
“ thấy cũng đúng, công việc chính thức dễ thế, nghĩ cũng thật đấy."
Câu Sử Trân Hương cũng tán thành.
Lâm Tam Hạnh cho chút ngượng ngùng, nhưng vẫn gượng gạo :
“ cũng là dễ, nhưng cơ hội thì nắm bắt lấy chứ, thực sự thì ?
Nếu chút cơ hội mà cũng rụt rè, thì càng đừng hòng mong đợi gì nữa, chúng cũng chẳng quen năng lực nào, chẳng đều tự nỗ lực ?"
“Cũng đúng."
Trần Thanh Dư:
“Lý Linh Linh sang đó biểu diễn cho họ xem ?"
“Ừm.
Chứ nữa, lúc nãy Triệu Dung sang đây tìm cháu đấy, là cháu sang đó hát cho một bài hoặc nhảy một điệu, để khuấy động khí, rằng bạn học của cô là lãnh đạo bộ phận văn nghệ đấy, chính là cái vị đồng chí nữ trung niên ăn mặc thời thượng kìa.
Biết biểu diễn cơ hội một công việc, dẫu công nhân chính thức, thì công nhân thời vụ cũng mà!
Mọi đều vui vẻ, một công đôi việc.
Đám cưới của họ sẽ náo nhiệt hơn một chút, cháu cũng cơ hội lộ diện tranh thủ thời cơ.
Thế Triệu lão thái liền mắng cho cô một trận, nếu bà già cản , thì Triệu lão thái..."
Thái Minh Minh lén Triệu lão thái một cái, :
“Triệu lão thái suýt nữa thì tát Triệu Dung , may mà can ngăn, ngày đại hỷ mới xảy chuyện gì lớn.
Sau đó Triệu Dung mới tìm Lý Linh Linh."
Khóe miệng Trần Thanh Dư giật giật, hóa Triệu Dung vẫn tính kế , quả nhiên tát cô một cái là đúng đắn nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-704.html.]
Lâm Tam Hạnh nhỏ giọng giải thích:
“Không vì tìm thấy vợ Tuấn Văn nên mới tìm Linh Linh nhà , vốn dĩ là định tìm cả hai mà, chẳng ai là thế của ai cả, đều như thôi.
thấy Triệu Dung đúng, cô bảo cũng chút tư tâm, đám cưới náo nhiệt mắt hơn, nhưng đối với biểu diễn mà thì cũng hại gì?
Mấy vị lãnh đạo kìa, nếu ai lọt mắt xanh, thực sự công việc đấy.
thấy cũng đúng mà."
Trần Thanh Dư:
“Hơ hơ."
Quả nhiên là việc mà Triệu Dung thể , đúng là cách dỗ dành.
“Mấy bà , Linh Linh nhà , các bà cũng vì ghen tị mà lời khó đấy."
Triệu lão thái:
“Bà im miệng cái đồ ngu ngốc đầu óc vấn đề , ghen tị?
Bà đây thèm ghen tị với bà chắc!
Bà cũng xem xứng !
Ngu đến tận trời còn bày đặt bảo khác ghen tị, cái loại chuyện rách nát đó, ai thích thì , Triệu Dung khuấy động khí để con gái ?
Thôi bỏ , bà thích là việc của bà, bà bệnh là việc của bà, lười chẳng buồn với bà nữa, bà cho lây cái sự ngu ngốc mất thôi."
Triệu lão thái điệu bộ phủi phủi tay chân, :
“ là một đầy mùi ngu xuẩn, tuyệt đối đừng mà ám ."
“Phụt!"
Thái Minh Minh nhịn thành tiếng, đó lập tức bịt miệng .
Lâm Tam Hạnh uất ức đỏ hoe cả mắt, :
“Lời bà thật sự là khó quá mất."
“Khó thì đừng ."
Triệu lão thái:
“Cái hạng gì ."
“Thôi thôi, chuyện nữa, ai thích thì , thích thì thôi, tùy ý ."
Bạch Phượng Tiên dịu bầu khí.
Thực bà cũng thấy lắm, thật lòng, bà cũng chẳng tin chuyện biểu diễn một chút là thêm cơ hội !
Không bảo biểu diễn là , bây giờ cũng chẳng còn cái quan niệm sướng ca vô loài gì nữa, nhưng thì đang ăn cơm, bà ở đó hát nhảy cho một đám đàn ông xem, nghĩ thế nào cũng thấy kỳ quặc.
Thật sự giống như lời Triệu Dung , cô để con gái hát nhảy ?
Bạch Phượng Tiên tóm là thấy , nhưng bản Lâm Tam Hạnh thích chí, Lý Linh Linh cũng sẵn lòng, ngoài nhiều thì ích gì?
Triệu lão thái nữa, thì Lâm Tam Hạnh cũng chỉ thấy là đang ghen tị thôi?
là bệnh.
Bạch đại mụ:
“Tùy ý thôi, tùy ý thôi, , là chúng cũng sang đó xem thử?"
“Được thôi, xem thử nhé?"
Mọi bắt đầu phấn chấn hẳn lên, Lâm Tam Hạnh vài phần mất tự nhiên, con gái bà biểu diễn cho địa vị xem, bà thì vui lòng, nhưng đám trong đại viện lấy tư cách gì mà xem chứ, từng một tư cách gì , bà mấy vui vẻ, ngập ngừng :
“Hay là thôi .
Chỗ đó diện tích cũng chỉ , kéo sang đó lộn xộn lắm, ?
Đến lúc đó nghĩ trong đại viện tố chất thì ."
“Thế thì gì chứ!
Kết hôn chẳng càng náo nhiệt càng ?
Triệu Dung gọi con gái bà sang đó chẳng cũng là để cho náo nhiệt?"
“ , chúng cũng xem thử, , nhà bà Lý Linh Linh giờ tài cán gì về mảng nha."
“Con gái hát mà, chuyện thì gì khó?
Hạo Tuyết đều đấy thôi."
Mọi xì xào bàn tán, Triệu lão thái đầu :
“Sao cháu vẫn còn ở đây thế?
Mau về nhà trông con , thật là, lo chăm sóc gia đình mà cứ chạy lung tung gì, việc gì thì về nhà mà việc, đừng tưởng mùa đông là việc gì , cứ hóng hớt mãi, phần cho cháu xem hả?
Về nhà bận rộn việc của cháu !"