[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 694
Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:31:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiếng lành đồn xa, cho nên Trương Manh Manh mới dám bén mảng đến nhà bà.”
Sao bà chứ?
Trương Manh Manh đang xổm ở lối hành lang nối giữa viện thứ hai và viện giữa, chằm chằm con gà mái già nhà bà mà chảy nước miếng kìa.
Thật sự là may mà chồng bà ở đây nha!
ngờ bây giờ đứa trẻ khai thác thêm nghề phụ .
Quả nhiên nhà họ Trương đều là những sinh vật thần kỳ.
Trần Thanh Dư lén, Triệu Dung, sắc mặt Triệu Dung chút khó coi, bà mím môi, đuổi Trương Manh Manh , nhà tìm Viên Hạo Tuyết đang lầm bầm cái gì.
Trần Thanh Dư âm thầm rời .
Mẹ con Lâm Tam Hạnh tuy gây rối cho nhà họ Viên, nhưng bọn họ đối phó nổi Triệu Dung.
Trần Thanh Dư đối với Triệu Dung vẫn hiểu rõ, đó là hạng thật sự thể hạ quyết tâm tính kế khác, hạng như Lâm Tam Hạnh mười cũng đấu một Triệu Dung.
Lâm Tam Hạnh chỉ dám lén lút gây khó chịu, tính toán một chút khả năng nhỏ nhoi thôi, chứ thật sự bảo bà gì quá đáng thì bà dám .
Có tâm cơ nhưng nhát gan.
Triệu Dung là hạng gì chứ, ơi, bà dám phạm pháp đấy!
Chính cái chuyện bà định chuốc say Viên Tiểu Thúy tống cô lên giường của một đám đàn ông, chuyện đó rõ ràng là phạm pháp mà!
Trần Thanh Dư cảm thấy, con Lâm Tam Hạnh e rằng sắp gặp xui xẻo .
Chỉ là sẽ xui xẻo theo kiểu nào thôi.
Cô can thiệp gì nhiều, chuyện chẳng liên quan gì đến cô cả, nếu chuyện gì cũng quản thì cô mệt ch-ết mất.
Thực sự là hãy cứ quản chuyện nhà .
Trần Thanh Dư lẻn viện , lúc vặn đoàn xe đạp đón dâu về đến nơi, bên ngoài tiếng hò hét vang trời, náo nhiệt, hát hò ầm ĩ, khí vô cùng nóng hổi.
Triệu đại má động tác mau lẹ, vọt ngay ngoài:
“Đón dâu về đây."
Trong ngõ nhiều xem náo nhiệt, đừng đây cũng khác kết hôn, nhưng con trai nhà họ Viên kết hôn quy mô vẫn lớn, chỉ riêng cái đoàn xe đạp thôi cũng đủ khiến ngưỡng mộ .
Càng khỏi đến việc còn sắm thêm “tam chuyển nhất hưởng" nữa, đừng tưởng thành phố thì giàu lắm, cho dù là nhà ở thành phố thì kết hôn mua tam chuyển nhất hưởng cũng nhiều .
Cô dâu mặc một bộ quần áo và quần màu đỏ, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác màu đỏ, tóc b.úi cao, đầu cài một bông hoa đỏ lớn.
À, bộ trang phục ở thời hiện tại thì đúng là thời thượng thật, nhưng mà, cả một cây đỏ rực từ xuống từ trong ngoài là màu đỏ, thoạt chút ch.ói mắt.
vẫn ít ngưỡng mộ, cả một bộ đỏ rực thế dễ mua nha, chút bản lĩnh thì mua ?
Không thể nào !
“Cô dâu đến !"
Một tiếng hô vang lên, tiếng pháo nổ đì đùng cũng theo đó vang lên liên tiếp dứt, Trần Thanh Dư nép bên cửa, đôi tân nhân.
À, nhỉ?
Nụ của Viên Hạo Phong chút cứng nhắc, cô dâu thì sắc mặt càng lạnh lùng hơn.
Trần Thanh Dư:
“Cái ..."
Nhìn những theo đón dâu, ai nấy đều lộ vẻ ngượng ngùng, sắc mặt khó coi, tóm trông vẻ vui vẻ cho lắm.
Trần Thanh Dư dự đoán là lúc đón dâu xảy chuyện gì .
“Cô dâu đến đây, tân nhân cửa..."
Cùng với tiếng hô dứt lời, kẹo cũng tung rải r-ác khắp nơi.
Không ai đưa cho đôi tân nhân một cái túi, Viên Hạo Phong và Quản Đình Đình bắt đầu tung kẹo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-694.html.]
Hô!
Lần hiện trường càng thêm hỗn loạn.
Mọi chen lấn , một thoáng ngẩn ngắn ngủi liền lập tức xổm xuống nhặt kẹo, giành giật.
Trời đất ơi, đây là đầu tiên bọn họ gặp một đám cưới hào phóng như thế , thậm chí bắt đầu từ lúc cửa lớn tung kẹo .
Thật là hào phóng!
Vật tư khan hiếm như , hạng thế đúng là hiếm thấy, cực kỳ hiếm thấy.
Đôi tân nhân trong, tung kẹo, Trần Thanh Dư chỉ sợ dẫm mấy đứa nhỏ nhà , những nhặt kẹo đều bắt đầu xô đẩy chen lấn .
Cô vội vàng để mắt tới hai nhóc con nhà , nhanh chân tới dắt bọn nhỏ trong nhà, mà cô vẫn đưa tay là bắt mấy viên kẹo, đầu liền đưa cho bọn nhỏ.
Đừng cô nhặt, nhưng kẹo tung cô vẫn chộp vài viên đấy.
Hì hì, hưởng chút khí vui vẻ.
Đừng nha, hôm nay hưởng sái khí vui vẻ cũng ít .
Mọi xô đẩy , điên cuồng cướp kẹo:
“Cái là của , bà cái gì thế, móc trong tay , bà cút cho ."
“Á, ai dẫm chân thế?
Cái là của mà."
“ còn nhặt viên nào, tranh cướp cái gì chứ, một chút là .
Đòi bao nhiêu cho đủ đây."
“Đừng cướp của ..."...
Tiếng la hét chí ch.óe vang lên ngớt, Trần Thanh Dư thấy chồng cũng bám sát ngay gần đôi tân nhân, hai cái túi áo đều căng phồng lên , lợi hại thật đấy bà già ơi!
Cái đúng là hai hạ t.ử ( nghề) nha.
“Mọi đừng loạn, đừng loạn nhé!
Đừng xô đẩy tân nhân, chú ý nhé!"
Vương Đại Chùy giúp đỡ duy trì trật tự, là một gã khờ khạo thật thà, thật sự Triệu Dung thu phục , thật tâm thực ý giúp đỡ.
“Mọi cái gì thế, từng thấy sự đời , chỉ bấy nhiêu kẹo thôi mà tranh giành cái gì, chú ý một chút ~"
“Từng một đều là công nhân cả, thiếu một miếng ăn , đừng tranh giành nữa, để ngoài thấy cho, giữ mặt mũi chút ?"
“Mẹ kiếp, đứa nào đẩy tao đấy, tất cả yên vị cho tao, mấy cũng , bảo vệ lấy tân nhân một chút, thật là..."
Vương Đại Chùy chỉ động mồm mà còn động tay, hễ ai sán gần đôi tân nhân là trực tiếp đẩy , là một kẻ vung b.úa sắt, đương nhiên là sức khỏe.
Cũng may mà còn Vương Đại Chùy, tuy hành động trông vẻ thô lỗ nhưng rốt cuộc cũng duy trì trật tự.
Nếu thì vì cướp kẹo chắc chắn sẽ xảy dẫm đạp mất.
Trần Thanh Dư cũng nép trong nhà, áp sát cửa mà , cô thật sự là thấy cực kỳ chấn động nha, cái khâu là ai thiết kế chứ, đúng là chỉ sợ loạn mà.
Ai mà chẳng bây giờ vật tư khan hiếm, kẹo là thứ mà ai cũng thích, đồ mi-ễn ph-í thì ai mà chẳng tranh, kẹo cứ tung như , thật sự tránh khỏi hỗn loạn, cái khâu quả thật là...
đúng là chỉ sợ đám cưới quá quy củ .
Trần Thanh Dư hiểu, Trần Thanh Dư cực kỳ chấn động.
Cô hiểu tại sắp xếp cái trò , nhưng cô thể hiểu tại tranh giành.
Cái khâu thật là thừa thãi.
Hiện trường cực kỳ hỗn loạn, tiếng la hét vang trời, đôi tân nhân thì sắc mặt càng thêm đen kịt, may mà bọn họ sống ở viện giữa, nếu mà sống ở viện thì cái trò tung kẹo còn gây nhiều rắc rối hơn nữa.
Trần Thanh Dư trong nhà, trái còn yên .