Quản Đình Đình mở bọc hành lý của , :
“Nhìn xem, đây là quần áo mới tự may, một bộ màu đỏ đại hỷ, bằng vải đấy.
Trên phố bây giờ hiếm khi thấy màu đỏ tươi chuẩn như thế lắm.”
Lần xem mắt cô đụng hàng với Triệu lão thái, đó mới chuyện, thực sự là tức ch-ết cô .
Mặc dù tận mắt thấy bà già họ Triệu mặc, nhưng cô vẫn vô cùng bực bội.
Cô ở đẳng cấp nào, Triệu lão thái ở đẳng cấp nào mà dám mặc đồ giống hệt cô , thật là đáng ch-ết.
Cho nên cô mới cố ý gọi Trần Thanh Dư đến, chính là để khoe khoang.
Trần Thanh Dư bộ quần áo đỏ từ đầu đến chân.
Ái chà!
Bộ đúng là rực rỡ thật.
nếu bảo Trần Thanh Dư mặc thì cô dám mặc đường , ch.ói mắt ch-ết .
nghĩ , dù cũng là kết hôn, mặc như cũng đúng thôi.
Trần Thanh Dư chân thành hỏi:
“Nghe cô còn đòi máy khâu nữa, bao giờ thì mua ?”
Cô hỏi:
“Nghe còn cần cả đài thu thanh, cái đó cũng khó mua lắm nhỉ?”
Cô chớp chớp đôi mắt to, tiếp tục :
“Vậy hai vẫn theo những gì bàn hôm đó ?
Kết hôn định chuẩn những món gì thế?
Thời tiết lạnh thế bày tiệc ngoài trời , nhà cô sắp xếp thế nào ?”
Trần Thanh Dư vì hóng hớt nên hỏi han vô cùng nhiệt tình.
Tiểu Dư hóng hớt online.
Chỉ là, những chuyện cô nhắc tới dường như Quản Đình Đình cho lắm, mặt nặng mày nhẹ.
Cô ậm ừ :
“Cái đó đương nhiên là , sắp thôi, nhà đang đổi phiếu .”
Trần Thanh Dư:
“Ồ, khi kết hôn hai ở đây sống chung với gia đình đúng ?
Có nộp tiền sinh hoạt phí ?”
Quản Đình Đình lập tức nhảy dựng lên:
“Nộp sinh hoạt phí?
Nộp cái gì mà nộp, mới nộp .
Chúng còn để dành tiền sinh con nữa.”
Trần Thanh Dư:
“Ồ!”
Triệu Dung đứa con dâu tương lai , thấy hài lòng, nhưng vẫn cố nhịn xuống.
Trần Thanh Dư qua là hiểu ngay, cô cảm thấy cuộc hôn nhân chắc chắn nội tình gì đó, tiếc là bọn họ đều .
Trần Thanh Dư thực sự hỏi thẳng, nhưng phỏng chừng hỏi xong sẽ đuổi đ-ánh ngoài mất.
“Triệu Dung, Triệu Dung ơi.”
Đám Bạch đại ma, Sử đại ma tới, Triệu Dung đáp:
“Có đây.”
Bạch đại ma :
“Nhà bà chẳng tuần kết hôn , bán em xa mua láng giềng gần, gì cần giúp đỡ thì cứ , bình thường chúng rảnh rỗi cũng chẳng việc gì .”
Triệu Dung:
“ , cảm ơn nhé, nhưng thời gian vẫn còn kịp, cũng gì nhiều để lo liệu.
Những việc trong đám cưới, Hạo Phong nhà một tay lo liệu hết .”
“Hạo Phong đúng là đứa giỏi giang.”
“Tiểu Quản, cô đúng là phúc đấy, Hạo Phong là một đứa trẻ ngoan.”
Quản Đình Đình:
“Cháu cũng mà, cháu công việc chính thức hẳn hoi đấy.”
Cô đắc ý liếc một vòng, những phụ nữ ở đây đều công việc, loại phụ nữ như chỉ khiến coi thường.
Cô đặc biệt liếc Trần Thanh Dư một cái, cảm thấy ưu thế tràn trề.
Hừ, hồi đó mạnh hơn cô thì !
Bây giờ cô mới là nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-681.html.]
“Trần Thanh Dư , lúc kết hôn cô qua giúp một tay nhé, xem thể gì thì .”
Trần Thanh Dư mỉm :
“Thế thì , kết hôn tìm giúp đỡ, cô tìm chứ.”
Triệu Dung cũng vội vàng :
“Cô đừng phiền Tiểu Trần nữa, trong đại viện thiếu gì .”
Triệu Dung vốn chẳng tìm Trần Thanh Dư, ai mà Trần Thanh Dư mất chồng, ngày đại hỷ mà gọi cô tới giúp, cảm thấy xui xẻo lắm.
Hơn nữa, Trần Thanh Dư thực cũng khá là “sát” đấy, những bên cạnh cô từng từng đều mất .
Nhà bà là việc đại hỷ, chịu nổi cái dơ vận đó .
Dù tìm việc, bà cũng tìm vợ chồng song , con cái đầy đủ, thế mới là đại cát.
“Tiểu Trần còn trẻ hiểu chuyện , mấy việc cứ tuổi mới .”
“ đúng, chúng thấy nhiều rộng, Tiểu Trần thấy qua bao giờ .”
Mọi cứ thế tán gẫu, bỗng một bé từ ngoài chạy sân, gọi:
“Dì Trần, dì Trần ơi...”
Trần Thanh Dư lờ mờ thấy tiếng gọi , :
“ ngoài xem .”
Cô nhanh ch.óng , thấy một bé g-ầy gò đang ở sân gọi với trong.
Trần Thanh Dư:
“Ơ?
Là cháu !”
Đừng nha, Trần Thanh Dư thực sự quen, đây là con trai của thầy Nghiêm - bạn câu cá của cô.
Đứa nhỏ thỉnh thoảng theo bố bờ sông câu cá, nên tới lui cũng quen Trần Thanh Dư.
Ban đầu nó Trần Thanh Dư sống ở khu , cũng là một tới tìm bạn chơi mới tình cờ gặp .
Trần Thanh Dư:
“Sao thế?
Cháu tìm dì việc gì ?”
Cậu bé năm nay học lớp một, ăn rõ ràng:
“Bố cháu bảo cháu tới tìm dì đấy, bố cháu ở chỗ hào hộ thành đ-ập băng tạo hố , nhiều bạn câu kéo tới đó, nếu dì vớt cá thì mau qua đó .”
Mắt Trần Thanh Dư sáng lên, :
“Được đấy, dì ngay đây, cháu đợi dì một lát, dẫn đường cho dì nhé.”
Cô vội vàng về nhà quần áo, quần áo sạch sẽ thể mặc câu .
Lại từ trong tủ bốc một nắm kẹo nhỏ.
Trần Thanh Dư:
“Mẹ Mai, Mai ơi, giúp con trông mấy đứa nhỏ một lát ?
Con câu cá đây.”
Mẹ Mai:
“Hả?”
Trời lạnh thế cơ ?
Tiểu Giai:
“Mẹ ơi, chúng con ạ?”
Trần Thanh Dư:
“Mẹ sợ đông lộn xộn, hơn nữa mặt băng an , các con ngoan nhé!
Đợi tối về hầm cá cho ăn.”
Thời gian trời lạnh, cô lâu câu cá, mấy đứa nhỏ cũng ăn cá tươi nên là đồng ý ngay.
“Vậy sớm về sớm nhé.”
Trần Thanh Dư:
“Yên tâm, về ngay thôi.”
Cô nhanh ch.óng theo bé ngoài, đưa kẹo cho nó và :
“Này, cho cháu, cảm ơn cháu chạy báo tin nhé.”
Mắt bé lập tức sáng bừng, vui vẻ :
“Không gì ạ.”
Nó quẹt mũi một cái :
“Bố cháu bảo nhanh lên, đến muộn là còn chỗ .
Cháu chạy suốt quãng đường tới đây đấy.”