[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 675
Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:26:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bác gái Triệu đúng là một tay chiến đấu cừ khôi mà.”
Trần Thanh Dư bật .
Hai đang chuyện, liền thấy bà cả Bạch với vẻ mặt kỳ quái từ bên ngoài trở về.
, bà cả Bạch, mai mối là bà , một việc phiền đến hai chủ, vì chuyện , Quản Đình Đình tìm tới bà .
Bà cả Bạch một , còn dẫn theo Quản Đình Đình, Quản Đình Đình mặc một chiếc áo bông, ừm... hoa văn ...
ừm ừm ừm!
Thím Mai im lặng về phía Trần Thanh Dư.
Trần Thanh Dư trời đất chuồng gà.
Chậc, hèn gì bà cả Bạch mặt mũi kỳ quái như .
Ai mà ngờ chứ!
Áo bông của Quản Đình Đình, đụng hàng với bác gái Triệu .
Chiếc áo bông mới mà bác gái Triệu hồi mùa hè , chính là hoa văn , Trần Thanh Dư chỉ cho chồng một chiếc, chỗ còn đổi cho tiệm may .
Bây giờ xem, quả nhiên là giống hệt.
Tuy rằng ai cũng thể chợ đen mua vải, nhưng Trần Thanh Dư vẫn cảm thấy, mười phần thì đến tám chín phần là Quản Đình Đình mua vải ở chính tiệm may mà cô đến.
Khu vực tuy chỉ một tiệm, nhưng của xưởng cơ khí thường đến tiệm đó nhất.
Chuyện thì...
Trần Thanh Dư cúi đầu lời nào, nhưng vẫn liếc Quản Đình Đình, Quản Đình Đình ăn diện tươm tất.
Không thắt kiểu tóc b.í.m đuôi sâm đang thịnh hành thời bấy giờ.
Ngược xõa tóc, đeo một chiếc băng đô màu đỏ, áo bông nhỏ hoa nhí, trông cũng dáng.
Nếu áo của cô cùng mẫu với bác gái Triệu, ước chừng sẽ còn dáng hơn nữa.
Trần Thanh Dư quan sát Quản Đình Đình, Quản Đình Đình cũng quan sát Trần Thanh Dư.
“Bạch phú mỹ" thời học, bây giờ từ , nhưng trong lòng Quản Đình Đình thể tổng kết ý nghĩa của từ đó, giờ sa sút .
Trong lòng cô luôn cảm thấy đặc biệt vui sướng, thêm vài phần ưu việt.
“Trần Thanh Dư, vẫn tìm việc ?"
là mở miệng đ-âm tim .
Trần Thanh Dư ngược ôn hòa, :
“Vẫn , mà thì ai chăm sóc gia đình chứ."
Tìm việc căn bản lúc !
Bây giờ tìm việc gì chứ.
Khí chất Quản Đình Đình càng thêm kiêu ngạo, cô một cách tinh vi, :
“Phụ nữ cũng sự nghiệp của riêng , cứ mãi bà nội trợ là , phụ nữ gánh vác nửa bầu trời mà.
Chúng nên tiến về phía ."
Trần Thanh Dư:
“Mỗi nhà mỗi cảnh thôi."
Cô vẻ gì là tức giận, :
“ vẫn cân nhắc tình hình thực tế, hôm nay chẳng đến để xem mắt ?
Không qua đó ?"
Quản Đình Đình:
“Nếu xem mắt thành công, chúng sẽ là hàng xóm đấy, lúc đó sẽ tìm chơi."
Trần Thanh Dư , đáp lời.
Bà cả Bạch thì :
“Đi thôi, nhà họ Viên đang đợi đấy."
Tuy rằng Viên Hạo Phong việc ở ngành đường sắt, lịch nghỉ khác biệt, nhưng hôm nay nghỉ, còn Triệu Dung thì xin nghỉ phép .
Bà cả Bạch cũng mất thời gian.
Hai , thím Mai liền nhổ một bãi nước bọt, :
“Kiêu ngạo cái gì chứ!"
Trần Thanh Dư:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-675.html.]
“Người vốn liếng mà."
Thím Mai bĩu môi.
“Qua xem thử ?"
Trần Thanh Dư:
“Được chứ ạ."
Đừng là bọn họ, Sử Trân Hương cũng vội vàng từ trong phòng , :
“Có xem mắt ?
Sao là Quản Đình Đình nhỉ?
Đi !
cũng xem thử."
Thực đây bà cũng nhắm trúng Quản Đình Đình , vì điều kiện của cô khá , nhưng ông nhà bà đồng ý.
Cứ bảo là cô gái mạnh mẽ, thằng con thứ ba nhà bà áp chế vợ.
Cho nên bà mới cân nhắc nữa.
ngờ Quản Đình Đình tới nữa, bà cũng vội vàng theo.
Ba chạy thẳng tới trung viện, Lâm Tam Hạnh cũng từ tiền viện vội vàng chạy qua, sắc mặt khó coi vô cùng, hỏi:
“Xem mắt cho ."
Lời hỏi thật là.
Chẳng ai thèm đoái hoài đến bà .
Bà là cái thá gì chứ?
Bà chất vấn ai ?
Trần Thanh Dư liếc Lâm Tam Hạnh một cái, thầm nghĩ bà cứ việc cảm ơn Liễu Tinh bại lộ , nếu nhà bà sắp nuôi con cho khác đấy.
vì chuyện của Liễu Tinh vỡ lở nhanh, nên chắc là Lý Trường Xuyên kịp ngả bài thì Liễu Tinh trong đó .
Sau đó Liễu Tinh ngoài, trực tiếp phá bỏ cái thai.
Lý Trường Xuyên cũng cuống cuồng, nhưng cũng vì chuyện mà Lâm Tam Hạnh vẫn chẳng gì.
Chỉ là , nhà suýt chút nữa là thêm một đứa trẻ, bà cũng suýt cắm cho một cái sừng xanh .
Vì chuyện Liễu Tinh đắn ít nhiều cũng vạch trần ít, nên Lý Trường Xuyên mới chịu yên phận , mấy tháng nay Trần Thanh Dư thấy ông đều trưng cái bộ mặt đưa đám, dường như đến tận bây giờ vẫn gượng dậy nổi.
Lâm Tam Hạnh vẫn cứ bô bô cái miệng, chẳng lẽ một chút cũng phát hiện chồng gì đó ?
Trần Thanh Dư thầm mỉa mai trong lòng, nhưng thêm gì.
Người xem náo nhiệt chỉ bọn họ, mà còn những nhà khác.
Mọi đều tụ tập bên cửa sổ, lúc trong phòng cũng một khí hòa nhã.
Đừng thấy chuyện xem mắt giữa Viên Hạo Phong và Quản Đình Đình đến từ lâu, nhưng đây là đầu tiên họ gặp mặt, Viên Hạo Phong quan sát Quản Đình Đình từ xuống , ánh mắt dừng ở bộ quần áo của cô , thật khó diễn tả bằng lời.
Tuy nhiên, rõ, điều kiện của Quản Đình Đình là .
Nếu cũng đồng ý gặp mặt.
Viên Hạo Phong quan sát Quản Đình Đình, Quản Đình Đình cũng , Viên Hạo Phong mặc một chiếc áo sơ mi trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo len cổ tròn, cổ áo sơ mi lộ một chút, tóc vuốt sáp, chải chuốt tỉ mỉ, tuy là nhân viên đường sắt nhưng mặc đồng phục, ngược mặc một chiếc quần len .
Bộ đồ cần cũng là rẻ.
Càng cần , còn đồng hồ đeo tay nữa.
Cô thấy tay còn đeo một chiếc đồng hồ, hiệu Thượng Hải, loại xịn nhất.
Chỉ ngoại hình và điều kiện, Quản Đình Đình cảm thấy .
Triệu Dung:
“Tiểu Quản, nào, uống chút nước , bên ngoài lạnh lắm ?
Cháu nếm thử xem, thằng nhóc nhà bác hôm nay xem mắt, đặc biệt đến tiệm Trương Nhất Nguyên mua vụn thượng hạng đấy, mau uống chút cho ấm ."
Ánh mắt Quản Đình Đình lóe lên, ừm, đây là một điểm cộng nữa.
Nói thật, Viên Hạo Phong thực sự coi là một thanh niên điều kiện trong độ tuổi kết hôn.
Nghe yêu cầu cũng khá cao, xem qua nhiều mà đều đồng ý.
Lúc Quản Đình Đình cũng lên tiếng, :
“Cháu cảm ơn bác gái, bác cũng ạ, cần khách sáo với cháu ."