[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 667

Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:26:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

:

 

“Cùng lắm thì mấy ngày nay chúng ngày nào cũng ăn thịt, ăn thịt thì bao giờ chán .”

 

Bác gái Triệu gật đầu đồng tình.

 

Hai con ngoài đại thắng trở về, lúc về nhà đều tràn đầy đắc ý, họ xuất phát cũng tính là sớm, lúc về tới đại viện thì trời sầm tối.

 

Lúc nhà nhà đều ăn cơm xong đang ở sân tán gẫu, thấy hai con tay xách nách mang trở về, đều sững .

 

Bác gái Vương vội vàng hỏi:

 

“Hôm nay nhà bà chẳng dã ngoại , đây đều là cái gì thế?

 

Ôi ơi cái giỏ quá mất.”

 

Bác gái Triệu phục:

 

thể đan , bà giỏi thì bà , vả cũng cho bà dùng, cần gì bà ?

 

Ngược là bà đấy, còn về nhà, định ở nhà con trai ?

 

Bà cũng phai thôi.

 

Bà cứ ở đây suốt, con dâu bà tiều tụy bao nhiêu .

 

Cũng thèm quản ông già nhà , thế?

 

Không sợ ông già nhân lúc bà nhà mà ở bên ngoài cờ hoa phấp phới ?

 

Đến lúc đó tìm cho bà một cô em gái đại , bà nước mà nhè.”

 

Bác gái Vương tức đến nổ cả đầu, mắng:

 

“Cái miệng quạ đen nhà bà, ông già nhà nhân phẩm lắm đấy, bà đừng ông .”

 

Bác gái Triệu:

 

“Hơ hơ hơ!”

 

Bà liếc một cái, :

 

“Ai khổ tâm nấy .”

 

Bác gái Vương:

 

“...”

 

Tức quá mà!

 

Sử Trân Hương vội vàng hòa giải:

 

“Thôi , thôi , đều là cùng một đại viện, mấy cái chuyện nhảm nhí đó gì, đều là hàng xóm , đều là khẩu xà tâm phật, đừng bực nhé.

 

Bác gái Triệu hôm nay ngoại ô ?

 

Thế nào?

 

?”

 

Bác gái Triệu vỗ đùi một cái, đắc ý:

 

“Thế mà còn hỏi ?

 

Quá luôn chứ, ôi ơi, cho ...”

 

đầu:

 

“Trần Thanh Dư con về nhà cơm tối , đây một lát.”

 

Bác gái Triệu:

 

nó cũng ngờ tới, trong núi đồ thật là nhiều, bên một con suối nhỏ, đoán xem, trong suối nhỏ thế mà tôm, điêu , lúc thấy mắt sắp rớt ngoài luôn, thực sự ngờ tới, trong suối nhỏ núi tôm, cũng từ tới nữa.

 

Gặp quỷ .

 

Còn mộc nhĩ nho, chúng còn bắt gà rừng nữa.

 

Chao ôi, thu hoạch thực sự tưởng tượng nổi .

 

Mọi đừng thấy ngoại ô xa mệt, nhưng mà đáng giá, thực sự đáng giá nhé!

 

cũng giỏi lắm đấy, chỗ tôm đó, đều là do vớt đấy, cái bản lĩnh của , bình thường thể so sánh ...”

 

Mọi thấy bác gái Triệu khoa tay múa chân khoác lác, lượt bĩu môi, nhưng tin lời bà , dù bây giờ vật tư căng thẳng, bà khoác lác thì cũng lấy đồ .

 

Hơn nữa cũng tin bác gái Triệu nỡ bỏ tiền mua.

 

Vả , bà phấn khích đến mức .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-667.html.]

Trái Mã Kiện hỏi:

 

“Bác gái Triệu, là hướng nào thế ạ?

 

Để tuần cháu cũng xem thử.”

 

Bác gái Triệu sững một chút, đó :

 

“Ấy ch-ết, Mã Kiện cháu là một đại nam nhi tụ tập với đám đàn ông mà tán gẫu còn tụ tập trong đám đàn bà gì.

 

Cháu cũng còn tôm , hôm nay bác hận thể vớt sạch sành sanh con cháu đời đời của chúng nó luôn .

 

cháu cũng , nhất là mang theo cái gùi, bọn bác chỉ là chơi, chuẩn gì cả, đành ứng phó tại chỗ.

 

Bác cho cháu , cháu cứ theo hướng...”

 

Bà cũng giấu giếm, ừm, chuyện giấu giếm thì cũng vẫn sẽ như thường thôi, đáng .

 

Bác gái Triệu:

 

“Tốt nhất là mang theo cái lưới bắt ve sầu, hôm nay bọn bác tay bắt thôi mà cũng bắt nhiều, cháu mà mang theo dụng cụ thì thể bắt nhiều hơn, thứ về xào lên cũng một đĩa thức ăn, vẫn là thịt đấy.”

 

Mã Kiện:

 

“Vâng, cảm ơn bác gái Triệu.”

 

Anh hớn hở với vợ :

 

“Vợ , chủ nhật tuần nhà cũng .”

 

Thái Minh Minh:

 

“Được!

 

Em bắt con mồi nhất đấy, hồi chỗ bọn em cũng núi, em thành vấn đề.”

 

Mã Kiện mỉm Thái Minh Minh, mặc kệ khác coi thường cô thế nào, cảm thấy cô xứng với , nhưng Mã Kiện vẫn cảm thấy vợ , những năm quê sống , đều nhờ vợ , cô chính là đảm đang nhất, giỏi giang nhất, tuyệt vời nhất.

 

Mã Kiện tự hào:

 

“Mẹ.

 

Mẹ cứ chờ mà xem.

 

Đợi con dâu trổ tài cho thấy.”

 

Bạch Phượng Tiên miễn cưỡng lộ một chút ý , nhưng vẫn khá ôn hòa :

 

“Được, là, cùng hai đứa nhé?”

 

Mã Kiện:

 

“Thế cũng .

 

đừng vướng chân bọn con đấy nhé.”

 

“Sao mà thế .”

 

Bạch Phượng Tiên liếc con trai một cái, cảm thấy con trai đúng là gì cả, thể là hạng vô dụng , nhưng nghĩ đến tuần lên núi, bà cũng thấy vui vẻ:

 

“Quyết định , đến lúc đó cùng hai đứa.”

 

Đừng thấy Thái Minh Minh coi là một con dâu vô cùng bình thường trong mắt chồng, xuất nông thôn định mức lương thực, ngoại hình chẳng , còn vai u thịt bắp, quan trọng nhất là kết hôn bao nhiêu năm vẫn con.

 

Nhìn qua đúng là một ngàn, một vạn điểm , nếu mà đổi là bất kỳ ai khác, với đám bà già trong đại viện , hễ là đổi thành khác, đều xúi giục con trai ly hôn cho bằng .

 

Bạch Phượng Tiên thì thực sự , tuy bà cũng hài lòng với con dâu , nhưng thái độ ngoài mặt vẫn , cũng khó dễ con dâu.

 

Thực sự tính là một chồng hiếm .

 

Đương nhiên , đây cũng Bạch Phượng Tiên là đến mức nào, chủ yếu là...

 

Thái Minh Minh thực sự cảm ơn em trai em gái của Mã Kiện mới đúng.

 

Em gái thứ hai của Mã Kiện, là một kẻ lụy tình siêu cấp, nghiệp sinh viên giỏi trường danh tiếng đấy nhé, sinh viên đại học cơ đấy, vì tình yêu mà xa đến tận vùng Đại Tây Bắc, từ đó hầu như cắt đứt liên lạc với gia đình, dù trong nhà cũng chỉ là cô vẫn còn sống.

 

Mọi đều hiểu nổi, một con mọt sách qua bình thường, ngoài học giỏi thì chẳng gì nổi bật, tự dưng điên cuồng vì tình như .

 

Phải rằng, cô nghiệp trường danh tiếng chính quy, công việc cũng cực kỳ .

 

Em trai thứ ba của Mã Kiện, nhờ quan hệ của chị hai mà một công việc chính thức, tổ trưởng nhỏ trong nhà máy in của tòa soạn báo, công việc .

 

vấn đề là, cũng là một kẻ lụy tình, cứ mãi thích một phụ nữ góa chồng trong nhà máy, tận tụy kẻ đổ vỏ, phụ nữ đó chỉ lớn hơn gần mười tuổi, dắt theo mấy đứa con, quan trọng là bản còn thể sinh đẻ nữa.

 

vị vẫn cứ oán hối.

 

Chính hai kẻ lụy tình cho Mã Kiện trông giống như một bình thường .

 

Thái Minh Minh dù đến , Bạch Phượng Tiên đều cảm thấy so với mà thằng ba trúng thì mạnh hơn gấp trăm .

 

 

Loading...