[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 665

Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:26:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Miếng thịt ăn thật là tươi ngon.”

 

Quả nhiên đồ thuần tự nhiên mới là thứ nhất.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Mọi thích thì cứ ăn nhiều một chút, hôm nay đồ của chúng nhiều, đủ thì nướng thêm hai con gà, tóm ăn cho thật thỏa thích.”

 

“Được!”

 

Ngay cả bác gái Triệu cũng híp cả mắt, nhà ai ăn thịt mà thể ăn cho thỏa thích chứ!

 

Nhà bà!

 

Ha ha ha!

 

Nhà bà quả nhiên là quá tuyệt vời.

 

Bác gái Triệu vui vẻ, cảm thấy còn bà già nào thể vui sướng hơn bà nữa.

 

Tiểu Giai và Tiểu Viên đều tảng đ-á lớn, những đứa trẻ nhỏ nhắn cầm xiên thịt, hưởng thụ đến mức suýt nữa thì xuống, đôi mắt và đôi lông mày đều tràn ngập sự thỏa mãn.

 

“Ăn , vẫn còn đấy.”

 

“Vâng ạ.”

 

Bác gái Triệu:

 

“Ơ, chỗ còn nho rừng ?”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Có ạ, con nếm thử , ngọt, ăn bữa cơm một chút.”

 

“Thế thì quá, thứ nếu đem bán thì rẻ , hèn gì núi là bảo bối.”

 

Nói đến đây, bác gái Triệu lầm bầm:

 

“Chỉ là Dư Mỹ Quyên gửi cái gì cho chúng .

 

Ngày mai con nhận nhớ xem cho kỹ đấy.”

 

Hôm nay là chủ nhật, nghỉ ngơi, nếu bác gái Triệu hận thể lấy bưu kiện ngay hôm nay.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Con ạ.”

 

“Ơ.

 

Con còn xiên cả nấm nữa ?”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Vâng, ạ, món nướng lên cũng ngon lắm...”

 

Bốn ăn đến mức hương vị đọng giữa kẽ răng, lòng tràn đầy thỏa mãn.

 

“Để con xem còn cái gì nữa nào...”

 

“Mẹ ơi, con ăn thêm một xiên thịt nữa...”

 

“A, con tôm nướng kiểu cũng ngon quá...”

 

“Con dâu , đậu cô ve nướng cho một xiên nếm thử xem nào.”

 

“Chao ôi, gà thật sự là ngon quá mất!”...

 

Mấy ăn ngừng nghỉ, cũng ngừng nghỉ, nhưng tất cả đều là niềm vui, ngày tháng như thế , thực sự là quá tươi .

 

Mấy dã ngoại trong núi, phía bên từ nãy đến giờ vẫn khác lên đây.

 

Họ ngày càng cảm thấy thư thái, bác gái Triệu cảm thán:

 

“Ai mà ngờ , những ngày như thế ...”

 

Trần Thanh Dư ăn lát bánh bao nướng, cả tảng đ-á, cũng chẳng sợ lạnh, thỉnh thoảng một thế cũng .

 

Cô ngước tán cây rậm rạp, :

 

“Chỉ cần , tóm là vẫn sẽ thôi ạ.

 

Tuy chúng thể tuần nào cũng tới, nhưng dăm bữa nửa tháng tới một vẫn mà.

 

Mong nào cũng gặp nhiều con gà rừng điều như .”

 

“Ha ha ha ha~”

 

Bác gái Triệu và bọn trẻ đều bật .

 

Mấy con gà rừng hôm nay, đúng là quá mức điều .

 

Bác gái Triệu:

 

“Hy vọng nào cũng gặp những con tôm điều như thế, con xem, chỉ định qua xem nước suối thế nào, ai mà ngờ thấy trong nước nhiều tôm như , con xem cái đúng là...

 

Mẹ thấy hôm nay chúng đúng là chọn ngày lành để cửa đấy.”

 

Trần Thanh Dư gật đầu.

 

Bác gái Triệu:

 

“Cái hộp cơm chẳng đều đổ , đợi buổi chiều bắt thêm một ít nữa, quyết tâm bắt cho chúng tuyệt t.ử tuyệt tôn luôn.

 

Tối nay về nhà chúng nấu ăn, buổi trưa nướng ăn là , nấu ăn chắc chắn sẽ tươi ngon hơn.”

 

Trần Thanh Dư gật đầu:

 

“Được ạ.”

 

Cô đề nghị:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-665.html.]

“Chúng còn thể nấu cháo, cháo tôm tươi...”

 

“A, món đó ngon lắm, tươi đến mức rụng cả lưỡi luôn.”

 

“Chứ còn gì nữa...”

 

Trần Thanh Dư lẩm bẩm một câu, đó :

 

“Mẹ chồng ơi, đan cho con thêm một cái giỏ nữa , con còn thấy mộc nhĩ nữa, thực sự là chỗ đựng nên mới bỏ qua đấy.”

 

“À.

 

Thế thì , để .”

 

“Mẹ ơi ơi.

 

Chúng con cũng xem.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Được chứ, các con cũng theo.

 

Hai đứa nhóc các con mắt tinh, cũng giúp xem xem còn đồ gì nhé...”

 

“Vâng ạ!”

 

Tiểu Giai vỗ ng-ực:

 

“Mẹ ơi, cứ giao cho con, con .”

 

“Con cũng .”

 

Mấy ăn xong bữa trưa, Trần Thanh Dư dậy dùng hộp cơm múc nước, dập tắt lửa , xung quanh đều dội nước, triệt để loại bỏ khả năng cháy rừng, vô cùng vô cùng cẩn thận.

 

Tiểu Giai:

 

“Mẹ ơi, tại như ạ?”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Để phòng hỏa hoạn, nếu cái dập tắt mà chẳng may cháy xung quanh, con những khúc gỗ xem, chúng đều dễ cháy, đến lúc đó sẽ gây tổn thất lớn, cũng thể cứu vãn , chúng ...”

 

Trần Thanh Dư giỏi giảng đạo lý lớn lao, nhưng vẫn đem sự việc một cách nghiêm túc cho lũ trẻ .

 

Hai đứa nhỏ cũng chăm chú.

 

“Con dâu , lát nữa con dẫn tụi nó dạo , ở quanh đây thôi, quyết đấu với đám tôm suối .

 

Con cháu của chúng, nhất định đều nồi cơm nhà chúng !”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Dạ~”

 

Bác gái Triệu bắt tôm, bắt đến là vui vẻ.

 

Trần Thanh Dư ăn xong bữa trưa, thấy hai đứa trẻ vẫn còn tinh thần, liền dẫn chúng , “Mẹ ơi, cây trong núi đều giống quá, Tiểu Giai tự sẽ lạc đường mất.”

 

Tiểu Viên gật đầu:

 

“Con cũng thế.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Cho nên các con rời xa .”

 

“Mẹ ơi, ơi.

 

Mẹ đằng kìa, đằng trứng gà!”

 

Tiểu Viên đột nhiên kêu lên.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Cái gì?”

 

theo ngón tay nhỏ xíu của con gái, ồ hô!

 

Đừng nhé, thật sự thật!

 

Năm sáu quả trứng gà ngay trong bụi cỏ, Trần Thanh Dư vội vàng tới, hơ, tuy là đầu thấy, nhưng Trần Thanh Dư nhận , đây là trứng gà rừng.

 

Cô cảm thán:

 

“Mẹ qua còn thấy, Tiểu Viên mắt con thật đấy?”

 

Tiểu Viên tự hào một cái, ưỡn cái bụng nhỏ, tràn đầy sự đắc ý.

 

Trần Thanh Dư vội vàng thu gom trứng gà rừng , trứng gà dễ mua , nếu nhà họ cũng cần nuôi gà.

 

Trứng gà rừng ăn chắc chắn cũng tệ.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Vì đây là do Tiểu Viên phát hiện , sáng mai sẽ bánh hẹ cho các con, cho hết trứng nhé.

 

?”

 

“Được ạ!”

 

Hai đứa nhỏ thích ăn bánh hẹ nhất.

 

Tiểu Giai:

 

“Em gái đều thu hoạch, Tiểu Giai cũng nỗ lực thôi.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Được, tin con.”

 

Cô thuận tay hái mấy cành liễu, bện với , cầm trong tay.

 

 

Loading...