[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 664

Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:26:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khóe miệng Trần Thanh Dư giật giật:

 

“.............................."

 

Các con thấy chuyện hợp lý ?

 

Chuyện đúng với thường thức ?

 

Cái nơi thể bắt tôm chính là con suối nhỏ trong núi ?

 

Con suối nhỏ trong núi tôm á?

 

Có cần phi lý đến thế hả trời!

 

Trần Thanh Dư cảm thấy ông trời đang buff cho quá tay .

 

Cô bước nhanh tới:

 

“Mẹ xem nào."

 

Lúc Tiểu Giai và Tiểu Viên cũng thấy bộ dạng thu hoạch đầy ắp của Trần Thanh Dư, liền kinh hô thành tiếng:

 

“Gà rừng!

 

Nhiều gà rừng quá!

 

Một, hai, ba, tận ba con gà cơ."

 

Hai đứa nhỏ sắp nhảy cẫng lên đến tận trời , hét lớn:

 

“Mẹ ơi, giỏi quá mất!

 

Mẹ thực sự quá quá là giỏi luôn ạ!"

 

Trần Thanh Dư híp mắt:

 

“Tất nhiên , chính là giỏi như mà.

 

Đi nào, đợi đặt đồ xuống .

 

Mẹ, suối thực sự tôm ạ?"

 

Triệu đại ma lúc đang xắn ống quần chân trần bận rộn suối, vui vẻ :

 

“Có, chị đừng nha, thực sự là đấy!

 

Chị xem chúng may mắn bao nhiêu!"

 

Trần Thanh Dư vội vàng đặt đồ xuống, cũng sán gần, kìm kinh hô:

 

“Trời đất ơi~ Có thật , cái quái gì thế ."

 

Triệu đại ma:

 

“Chị cũng đừng hỏi cái quái gì nữa, mau đây giúp một tay ."

 

đống gà rừng đặt xa , xúc động:

 

“Ôi trời ơi, thu hoạch của chị cũng khá khẩm quá nhỉ!

 

Sao mà nhiều gà rừng thế?"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Còn vì nữa ạ?

 

Vì con là cao thủ chứ !"

 

Triệu đại ma xúc động xoa tay.

 

Triệu đại ma:

 

“Chị bảo chị núi nhỉ, nếu nào cũng thì cuộc sống nhà cải thiện từ lâu ."

 

Trần Thanh Dư nhịn bật , :

 

“Con bốc phét mà cũng tin thật ạ!

 

Con là cao thủ thì cũng gà rừng cho con bắt chứ.

 

Mẹ xem mấy ngoại ô hái nấm, cũng là núi mà con thu hoạch gì .

 

Đi săn thì dù cũng xem vận khí thôi, hôm nay khỏi cửa đại cát, vận may của chúng ."

 

Triệu đại ma nghĩ cũng thấy đúng, hồi đầu xuân mưa nhiều, hễ cơn mưa là Trần Thanh Dư ngoại ô hái nấm, cũng chỉ đầu tiên bắt một con gà rừng, đó thì chẳng còn thu hoạch gì nữa.

 

Chuyện chung quy vẫn dựa vận may thôi.

 

“Vậy hôm nay chúng đúng là chọn ngày lành tháng để ngoài ."

 

“Dạ đúng là mà."

 

Trần Thanh Dư cởi giày tất, cũng xắn ống quần lên, nhanh xuống nước.

 

Hai đứa nhỏ càng phấn khích hơn:

 

“Mẹ cố lên!"

 

“Bà nội cũng cố lên!"

 

“Thật là tuyệt quá ."

 

“Con thích ăn tôm."

 

“Con cũng thích ăn nữa."

 

Bọn trẻ bắt đầu líu lo ngớt.

 

Triệu đại ma và Trần Thanh Dư bận rộn một lát, cái bụng cũng bắt đầu kêu “ùng ục" .

 

Trần Thanh Dư:

 

“Hơi đói , chúng chuẩn đồ ăn ạ, bắt tôm để bữa ăn cũng mà, vội."

 

đống tôm đang nhảy tanh tách lá cây đặt bên bờ suối, ừm, cũng kha khá đấy.

 

Triệu đại ma:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-664.html.]

 

“Được!"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Con nhóm lửa, sơ chế gà một chút nhé?

 

Chúng nướng một con ăn thử."

 

Triệu đại ma:

 

“Được!"

 

Hai chia hành động.

 

Đang ở trong rừng, nhóm lửa thực cũng an cho lắm, may mà hiện tại mùa xuân mùa thu khô hanh, trời nóng nực chẳng lấy một chút gió, xung quanh con suối nên Trần Thanh Dư cũng yên tâm phần nào.

 

:

 

“Hai đứa nhặt ít cành cây khô với nào."

 

“Vâng ạ!"

 

Hai cái kẹo mút sẵn lòng giúp đỡ việc nhà, nhanh ch.óng bước đôi chân ngắn thoăn thoắt bận rộn nhặt nhạnh.

 

Một ngày dã ngoại ở ngoại ô thế thật là mới lạ vui vẻ.

 

Trần Thanh Dư nhanh ch.óng nhặt một đống cành khô mang về.

 

Sau đó cô lấy bao diêm .

 

Dù là nướng thịt nhưng họ chẳng cái vỉ nướng nào cả, thời buổi lấy cơ chứ!

 

chuyện ăn uống mà, khó khăn nào cũng cách giải quyết hết.

 

Chẳng ảnh hưởng gì cả, Trần Thanh Dư tự dùng vài cành cây dựng lên, thành một cái giá nướng đơn giản.

 

Sức ăn của cô lớn, trong chuyện ăn uống cô bao giờ chịu thiệt.

 

Lúc nào cô cũng thể .

 

Trần Thanh Dư lấy miếng thịt mua từ hôm qua , hôm qua mua một cân thịt, cũng đủ ăn .

 

Cô nhanh ch.óng bắt đầu nướng.

 

Tiểu Giai và Tiểu Viên tuy đang nhặt củi nhưng đôi mắt to tròn cứ ngừng liếc về phía .

 

Theo mùi thơm của thịt nướng tỏa , hai đứa nhỏ âm thầm nuốt nước miếng.

 

Động tác cũng vội vàng hơn vài phần.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Các con đừng vội, xong là cho ăn ngay."

 

“Vâng ạ."

 

Chuyện thật là tuyệt quá mà.

 

“Thanh Dư, chỗ tôm chúng ăn kiểu gì đây?"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Lát nữa ăn thịt xong, thì xiên tôm mà nướng thôi ạ."

 

Họ tự những xiên thịt nướng , còn xiên sắt ư... hi hi, thứ tuy phổ biến nhưng Trần Thanh Dư diệu kế riêng.

 

Đây là thứ cô lấy về từ căn nhà cũ của ông bà ngoại .

 

Trước Trần Dịch Quân nhét nó khe cửa sổ để cửa đóng c.h.ặ.t , hễ gió thổi là sẽ phát tiếng động quái dị.

 

Trần Thanh Dư chẳng thèm quan tâm Trần Dịch Quân định giở trò gì, thời gian đặc biệt qua đó một chuyến, mang tất cả về hết.

 

Lúc đó cô nghĩ nếu nhà nướng cá gì đó dùng cái sẽ tiện, ngờ hôm nay nướng thịt dùng đến nó đầu tiên.

 

Triệu đại ma:

 

“Để nướng gà cho, chị mang theo muối ?"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Con mang ạ."

 

Họ vốn nghĩ tới việc thể bắt gà rừng thỏ rừng nên chỉ mang theo muối mà còn mang cả bột ớt nữa.

 

Đã dã ngoại thì chuẩn thật đầy đủ.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Thịt nướng thì đúng là tuyệt cú mèo ."

 

Nhìn thấy các xiên thịt nướng xong, Trần Thanh Dư:

 

“Nào, ăn , mỗi hai xiên.

 

Nào."

 

Lúc thì chia chác công bằng.

 

“Cẩn thận nóng nhé."

 

“Vâng ạ!"

 

“Ăn từ từ thôi."

 

“Con ạ?"

 

Tiểu Giai và Tiểu Viên đây là đầu tiên ăn kiểu , tuy đây cũng lúc ngoài ăn vụng, nhưng kiểu xiên thịt thành từng xâu thế thì đúng là đầu tiên.

 

Tiểu Giai tò mò cúi đầu c.ắ.n một miếng dọc theo xiên thịt, đôi mắt bỗng chốc mở to, chỉ cảm thấy hương thơm ngào ngạt của thịt nướng xộc thẳng mũi, nhai vội vàng :

 

“Mẹ ơi, ngon quá, thịt ngon lắm ạ."

 

Trần Thanh Dư đắc ý:

 

“Tất nhiên , ướp từ tối qua mà."

 

Ừm, ngon thật!

 

Loading...