[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 653
Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:25:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thanh Dư khổ:
“Vâng ạ, nếu là con gái mà đặt tên như thì hợp lắm."
“ thật ngờ, mà vẫn còn bọn đó, nhưng thôi cũng , khoa bảo vệ giỏi lắm, bắt hết chúng nó , cũng yên tâm, nếu chẳng chúng còn bao nhiêu chuyện nữa.
Những kẻ đó chẳng hạng lành gì, tàn nhẫn vô cùng.
Nghe gã chồng mọc sừng còn hại vợ thê t.h.ả.m, Liễu Tinh từ trong đó phá t.h.a.i ngay.
Ai mà lấy một tên gián điệp chứ.
Cô đúng là quá đen đủi."
Mặc dù thông báo ghi tên thật của chồng Liễu Tinh, nhưng vẫn quen gọi bằng biệt danh.
Trần Thanh Dư:
“Vậy Liễu Tinh ?"
Có một như , dù bản Liễu Tinh cũng vô cùng căm ghét, nhưng những ánh mắt kỳ thị của chắc chắn là thiếu .
Cuộc sống của cô sẽ hề dễ dàng.
“Ai mà chứ?
Dù chuyện gì thì cũng gánh chịu thôi."
Thím Mai tin tức linh thông:
“Liễu Tinh một chịu khổ chịu cực, chồng cô ở bên ngoài thì ăn sung mặc sướng, chẳng họ còn một đứa con ?
Năm nay bảy tuổi, thằng bé đó mới bảy tuổi theo bố nó , còn giúp cái cái .
Lần cũng đưa một lượt, thả về.
Chắc chắn là trại giáo dưỡng .
Trường hợp của nó, ước chừng sẽ phạt nặng.
Cô cứ nuôi con để dưỡng già, nhà Liễu Tinh đúng là con trai đấy, nhỏ tí tuổi theo bố lừa dối .
Nó theo bố ở bên ngoài ăn ngon lắm, thế mà về nhà vẫn đòi ăn ngon mặc , một miếng ngon cũng nhường cho đẻ, còn luôn đòi hỏi cái cái nọ, nếu Liễu Tinh cũng chẳng đến bước đường .
Thật khiến xót xa."
Trần Thanh Dư xong, lòng cũng thấy thoải mái.
Cô lặng lẽ về phía Tiểu Giai và Tiểu Viên, thầm nghĩ nuôi con thực sự thể chỉ cho ăn ngon mặc là .
Vẫn giáo d.ụ.c cho , nếu thì cái hạng gì ?
Thím Mai:
“Bất kể tính kế những đàn ông , việc chồng và con trai đều là gián điệp đủ khiến Liễu Tinh khổ sở .
Cô cứ chờ mà xem, những ngày khổ cực của cô còn ở phía cơ, giờ mới chỉ là bắt đầu thôi."
Trần Thanh Dư khẽ gật đầu.
Hai đang buôn chuyện thì những khác cũng tới.
Mọi tụ tập một chỗ, Sử Trân Hương :
“Trương Hưng Phát cứ việc mà mừng thầm , cũng may là tên khốn đó phát hiện sớm, nếu chậm chút nữa mà kéo xuống nước thì coi như hết đường sống."
“Chứ còn gì nữa."
“Trương Hưng Phát bậy ngờ còn tình cờ lôi gián điệp, chẳng nên bảo đen đủi may mắn nữa."
“Chắc chắn là may mắn .
Nếu toi đời , mà , chuyện gia đình các bà tìm bà mai định ngày xem mắt đến ?"
“Nhà cuối tuần xem mắt."
“À, nhà cũng thế."
Trần Thanh Dư thắc mắc:
“Sao đều vội vàng thế ạ?
Lẽ nào cuối tuần là ngày lành tháng gì ?"
“Tiểu Trần cháu hiểu .
Trương Hưng Phát thả về là đúng, nhưng đó là vì cùng hội cùng thuyền với bọn gián điệp.
điều đó nghĩa là 'ăn tạp' cả nam lẫn nữ nhé!
Cháu thấy nhà máy gì ?
Cháu thấy khoa bảo vệ gì ?
Cháu thấy phường thông báo nhắc đến ?
Đều gì cả!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-653.html.]
Mọi đều chuyện thác loạn với đàn ông trong nhà vệ sinh là tính kế.
Trương Hưng Phát tự gào thét là hãm hại, nhưng khoa bảo vệ giỏi như mà cũng chẳng tra manh mối gì.
Đủ thấy chuyện tám chín phần mười là thật đấy!
Thế thì chẳng nên nhanh ch.óng lên ?"
Trần Thanh Dư:
“..."
“Nhà dù cũng nhanh ch.óng xem mắt, nếu Trương Hưng Phát trúng bám lấy thì mà lấy vợ.
Bản Trương Hưng Phát con gái , nhưng nhà thì chịu nổi cái kiểu đó ."
“Bà nhỉ, nhà chúng cũng chịu nổi ."
“Chuyện chẳng ai chịu nổi cả."
“Này, bà Bạch, bà định giới thiệu cho Hạo Phong ?
Một tháng bảo là xem mắt, giờ vẫn thấy ?"
“ , cũng quên khuấy mất chuyện ."
Bà Bạch chút lúng túng, :
“Bọn họ hợp lắm, đang tính xem xét giới thiệu khác."
Thực là...
Quản Đình Đình đại viện của bọn họ một kẻ “ăn tạp" nam nữ đều chơi, lập tức đồng ý gặp mặt nữa.
Cô cảm thấy phong khí của cái đại viện .
Nếu là chuyện khác thì còn , chứ loại chuyện cô thật sự gả .
Quản Đình Đình chịu, cuộc xem mắt của Viên Hạo Phong coi như tan thành mây khói.
chuyện như , bà Bạch nỡ thẳng , chỉ đành ứng phó qua loa.
Những khác thấy, đưa mắt đầy ý vị sâu xa.
“Hạo Phong điều kiện , tìm kiểu gì mà chẳng , đương nhiên giới thiệu hơn ."
Bạch Phượng Tiên cố gỡ gạc thể diện.
Tuy nhiên Lâm Tam Hạnh thì thực lòng vui mừng.
Bà chỉ mong Viên Hạo Phong xem mắt thành, đây là con rể mà bà nhắm trúng .
Người khác tranh là .
Bà :
“Mấy cô gái bên ngoài rõ gốc gác, từng đứa cứ yểu điệu thục nữ chẳng .
Tìm đối tượng mà, lấy vợ lấy hiền, kiểu phụ nữ sự nghiệp tuy thì oai đấy nhưng sống qua ngày thì .
Trong nhà vẫn phụ nữ trông nom, nếu cả hai vợ chồng đều thì ai lo việc nhà?
Làm giỏi đến mấy cũng vẫn thiếu sót, phụ nữ là lấy gia đình trọng."
Lâm Tam Hạnh gì , cũng từng chuyện gì quá đáng, nhưng quan điểm sống thì thực sự hợp .
Trong lòng Trần Thanh Dư thực sự ưa nổi.
Dù cô cũng là bà nội trợ, nhưng cô kế hoạch của riêng , đối với những lời lẽ của , cô phản đối cả nghìn vạn .
Cô cúi đầu, tiếp lời.
Thật khéo, cũng chẳng ai tiếp lời cả.
Hiện trường đột nhiên im bặt.
Lâm Tam Hạnh:
“..."
Sợ nhất là bầu khí đột nhiên yên tĩnh!
So với việc Trần Thanh Dư ưa lời lẽ của Lâm Tam Hạnh, những khác suy nghĩ của riêng .
Ai cũng lập trường riêng, nhà nào cũng con trai, đương nhiên là mong con trai cưới vợ công ăn việc , gia đình hai thì áp lực kinh tế sẽ nhẹ .
Còn về việc việc nhà, dù thì phụ nữ vẫn việc nhà thôi, gì mà bàn cãi?
Suy nghĩ của mỗi một ý, nhưng đều hưởng ứng lời Lâm Tam Hạnh, ai nấy đều giữ im lặng.
Lâm Tam Hạnh thấy hụt hẫng, hỏi:
“Các bà đều định ngày xem mắt hết ?"
Thím Mai:
“Con nhà vẫn đến lúc."