[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 648
Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:25:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhà Trần Thanh Dư cũng dọn cơm ăn .”
Trần Thanh Dư:
“Nhà máy của hôm nay tình hình thế nào ạ?"
Cô tò mò hỏi, vài phần nóng lòng.
Mặc dù lời đồn bên ngoài ít nhưng ai mấy phần thật mấy phần giả.
Cứ hỏi bà Triệu là nhất.
Bà Triệu cũng sẵn lòng kể, mồm mép liến thoắng, từ đầu đến cuối, khua chân múa tay:
“Con ..."
“Trời đất ơi lúc đó những đó ..."
“Hắn còn định đổ cho , chuyện đó là thể nào , hừ.
Tính kế ?
Đừng hòng!"
Bà Triệu lải nhải, Trần Thanh Dư đến mức tai dựng cả lên, đến cuối cùng mới hỏi:
“Vậy cuối cùng vẫn kết quả xử lý ạ?"
“Chưa .
Ơ , chuyện chính nhé, chuyện thực chút kỳ quái đấy.
Con bảo chỉ bấy nhiêu chuyện thôi mà cần điều tra cả một ngày trời?
mà cứ điều tra lâu như , còn gọi nữa.
Người khác chứ rõ lắm, mấy gọi qua đó đều là nhân tình của Liễu Tinh cả.
Lúc ở kho nhà ăn đều thấy qua .
Con bảo là chồng của Liễu Tinh tố cáo cô nhỉ?"
Bà Triệu càng nghĩ càng thấy đúng là chuyện như , nếu thì đúng, chuyện chẳng liên quan gì đến họ cả, cần thiết gọi họ qua.
Đó vẫn là chuyện của chồng Liễu Tinh.
Bà Triệu:
“Người đàn bà kết hôn, đúng là mở to mắt mà , con xem Liễu Tinh tìm cái loại gì kìa, đây là ngoắt một cái bán cô .
Chậc chậc!"
Cũng Liễu Tinh là hạng lành gì, nhưng bất kể Liễu Tinh lành thì chồng cô chắc chắn hạng lành gì.
Bà Triệu dù cũng cảm thấy, chắc chắn là chồng của Liễu Tinh bán cô .
Nếu mà trùng hợp thế, chính là mấy đó gọi qua.
“Cô cũng mạng ."
Trần Thanh Dư quen Liễu Tinh, nhưng cũng chẳng gì nhà cô, nên cô cũng cùng suy nghĩ với bà Triệu.
Nếu một chồng như , cô chắc thành thế .
là phụ nữ sợ gả nhầm chồng.
Trần Thanh Dư:
“Đang yên đang lành, vạch áo cho xem lưng là để gì.
Chẳng lẽ khoa bảo vệ thực sự lợi hại đến mức những chuyện cũ rích đó cũng thể đào bới ?"
“Thế thì ai mà , mặc kệ ."
Trần Thanh Dư:
“Cũng đúng ạ."
Nếu thực sự chuyện thì cũng chẳng vì hai thể chứng minh quan hệ 100% mà chuyện, chỉ thể là họ còn những chuyện khác nữa.
Cho nên Trần Thanh Dư cũng nghĩ ngợi nhiều gì.
Cô :
“Ăn cơm thôi ạ."
“Ơ , đậu phụ trong cá ngon thật đấy."
“Chứ còn gì nữa, đậu phụ thì mà tệ ."
Cả gia đình ăn uống vui vẻ, là thời buổi thật đơn giản, ăn một bữa cá là một chuyện hạnh phúc .
Rất dễ thỏa mãn.
Nhà họ bàn tán về cái tin bát quái , những nhà khác cũng , trong khu tập thể hễ một nhà là nhà đó, nhà nào nhà nấy đều thiếu chủ đề .
Chỉ nhà họ Trương là sầu t.h.ả.m mây mù giăng lối.
Bác Trương xổm cửa hút thu-ốc, bà Hoàng lóc t.h.ả.m thiết:
“Ông mau nghĩ cách chứ, con trai chúng ở khoa bảo vệ chắc chắn là chịu khổ .
Dựa cái gì chứ!
Dựa cái gì mà giữ .
Con trai sinh ?
Nó thể thích đàn ông ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-648.html.]
Đây chẳng là oan uổng ?
Họ thể như ?
Khoa bảo vệ mà đối xử với Hưng Phát nhà chúng , sẽ tìm họ.
Ông nó ơi, ông cũng nghĩ cách chứ!
Đứa con trai ngoan của mang cái danh như , còn tìm đối tượng thế nào nữa?"
“Không tìm đối tượng thì tìm!
Nó tự tìm đường ch-ết thì còn oán ai?
bảo nó an phận một chút, an phận một chút, nó chẳng lấy một chữ, nào?
Lời của bố như giống như đ-ánh rắm ?
Chẳng chút tác dụng nào ?
Nó lời nên rốt cuộc là chịu thiệt đấy?
Hai gã đàn ông to xác cái chuyện đó, bà tưởng ho lắm ?
Bây giờ cả nhà máy đều truyền tai , nó nam nữ đều chơi tuốt.
Ngay cả bố như cũng lời đồn như , nhà chúng là di truyền đấy!
Nó gây bao nhiêu chuyện cho , bà còn mặt mũi nào mà gào thét với hả?"
Bác Trương thực sự phiền lòng cực độ, oán trách :
“Ngày thường bảo bà quản con cho hẳn hoi, bà cứ luôn bênh vực, bây giờ , bà xem, tới lui thành thế đấy?"
Bác Trương ngừng oán trách bà vợ già, chỉ cảm thấy tất cả đều là của bà .
Bà Hoàng:
“Ông cứ thì ích gì.
Nó là một lớn , quản nổi mà.
Hơn nữa đàn ông ngoài chút hoa hòe hoa sói thì chuyện gì to tát , ngờ là sẽ thành thế mà."
Bà Hoàng coi chồng như trời nhưng lúc cũng chút cuống lên .
“Ông cứ oán trách thì ích gì, lúc nên mau ch.óng nghĩ cách chứ.
Nếu con trai thế nào bây giờ."
“Không nghĩ !
mà nghĩ !"
Bác Trương oán hận:
“ cũng đừng nó nam nữ đều chơi tuốt, để nó mau ch.óng về nhà, nhưng ở khoa bảo vệ cũng ."
Bà Hoàng:
“Sao mà nghiêm khắc như , thế !
Lúc vụ Lý Đại Sơn nghiêm khắc thế , khi nào là những đó cố ý ?
Cố ý bắt nạt con trai chúng ?"
Bác Trương:
“Bà nghĩ nhiều ."
“ chẳng nghĩ nhiều , là họ ghen tị với Hưng Phát nhà chúng nên nắm cơ hội cố ý gây sự thì ?"
Bác Trương:
“..."
Ông bà vợ già, cảm thấy bà đôi chút não tàn.
Loại lời mà cũng , đúng là quá coi trọng bản .
“Không thể nào , bà im mồm ."
“ mà..."
“Câm miệng!"
Bà Hoàng ỉu xìu im miệng, đó :
“Tất cả đều tại bà Triệu, nếu vì để đối phó với bà Triệu thì nhiều chuyện như !
Tất cả đều là của bà !
Cũng tại cả chị Phạm nữa, cái mụ già đê tiện đó, con trai đắc tội gì mụ mà mụ bới móc chuyện , cái mụ già đê tiện điều.
Mụ chẳng hạng lành gì, đúng là cái loại đáng ch-ết!
Đều là của họ.
Chị Phạm, đúng , chính là chị Phạm điều, tìm mụ ..."
Bà Hoàng bỗng nhiên lao ngoài, còn kịp vọt đến sân giữa bác Trương kéo ngược trở , ông lôi bà về, tát cho một cái nảy lửa, mắng:
“Bà im lặng cho nhờ, trong nhà bao nhiêu chuyện , bà thành thật mà yên đó, mà còn gây sự, bà sợ nhà sống yên quá ?
Cái đồ gậy khuấy phân phá hỏng việc thì giỏi.
Sao vớ bà cơ chứ, bà sống ?
Lúc bà thành thật một chút, chẳng lẽ còn đợi tiếp tục tìm nữa ?
Đồ vô dụng!"