“Tiếng chuông tan vang lên.”
Hôm nay tan thật là náo nhiệt quá .
Lúc đều đông nghịt, hận thể bay ngay về nhà.
Đó là tâm trạng nôn nóng về nhà để lan truyền tin bát quái, đều hiểu , ai cũng đừng coi thường ai, đều như cả thôi.
Đó là những bước chân vội vã về nhà.
Bà Triệu cũng là tiên phong.
Theo lý thì họ tan sớm hơn một chút, nhưng ai bảo bà đen đủi chứ.
Vì chuyện của Trương Hưng Phát, khoa bảo vệ gọi bà một nữa, bà Triệu chẳng hề tỏ sợ sệt chút nào.
Dù thì bà thực sự đường hoàng đĩnh đạc, chuyện bà , hơn nữa Trương Hưng Phát và bọn họ đúng là dáng con .
Bà hạng để kẻ khác đ-ánh lên đầu mà vẫn nhẫn nhịn như con rùa rụt cổ.
Bà Triệu thấy chẳng gì sai cả, trong nhà cũng gì sai, họ chỉ là dạy cho một bài học thôi, thậm chí còn hại ai, căn bản là sai.
Thế nên bà Triệu mới đường hoàng đĩnh đạc như !
Khiến cho khoa bảo vệ cũng chẳng mảy may nghi ngờ bà Triệu chút nào.
khoan hãy về mặt tình cảm thế nào, thực tế là thực sự cho rằng bà Triệu , vì bằng chứng rành rành đó mà.
Lần gọi bà là để một cuộc hỏi đáp chính thức, dù Trương Hưng Phát cũng thực sự tay với bà, hỏi đáp bà xuất hiện với tư cách là hại.
Việc mất ít thời gian của bà Triệu, bà Triệu mắng xối xả .
Thực sự đ-ánh cho Trương Hưng Phát một trận mà, phiền phức quá mất.
Đ-ánh tuy nhưng là cách giải tỏa cơn giận sảng khoái nhất.
tiếc, khoa bảo vệ cho bà cơ hội đó.
mà, hỏi cả ngày trời mà vẫn thả , trong lòng bà Triệu cũng chút nghi ngờ, nhưng nhanh ch.óng gạt sang một bên.
Nếu họ mà trong sạch thì chắc chắn thả từ lâu , chuyện chắc chắn vẫn là vấn đề của chính họ thôi.
Bà Triệu chẳng thèm quan tâm .
Rất nhiều trong nhà máy cùng tan với bà, về chuyện vẫn đều thấy tặc lưỡi kinh ngạc.
Thật sự là hiểu nổi, chuyện cỏn con mất cả ngày để điều tra.
Bà Triệu đường về nhà gặp Triệu Dung và chị Phạm trong khu tập thể.
Mọi cũng hòa thuận, đều đang bàn tán về những chuyện .
Chị Phạm là đầu tiên thấy bà Triệu, gọi bà :
“Lão Triệu, hôm nay bà về muộn thế?
Vừa từ chỗ đó ?
Thế nào ?
Chuyện Trương Hưng Phát và bọn họ là thế?
Lão Tùy ở văn phòng chúng cũng gọi qua đó, mãi vẫn thấy về.
Không là chuyện gì nữa.
Sao ông cũng dính líu thế?"
Bà Triệu:
“ chuyện gì chứ, họ gọi qua chỉ là để hỏi chuyện tối qua thôi, chẳng , ghi chép sự việc tối qua cho cho thôi.
thì chuyện của khác.
Sao còn gọi nữa thế?
Chẳng lẽ đều dính dáng hết ?"
“Có đấy, thấy đại sư phụ của nhà ăn hai cũng qua đó ."
Triệu Dung ở nhà ăn hai, ngạc nhiên nhướng mày:
“Gọi ông gì?
Chẳng lẽ cũng liên lụy đến ông ?"
Chuyện thật kỳ quái quá .
bất kể kỳ quái cũng chẳng liên quan đến họ, bà Triệu:
“Hai cái đồ xúi quẩy mà."
“Ơ , thấy bác Trương ?
Cái sắc mặt khó coi đó kìa, đen như nhọ nồi ."
Bà Triệu hì hì:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-646.html.]
“Ông dạy dỗ con trai cho hẳn hoi thì đây là đáng đời.
Dù thì cũng sẽ giúp ông dạy dỗ con trai thôi."
“ thấy cũng , Trương Hưng Phát cũng chẳng trẻ con nữa, việc thực sự là quá vô liêm sỉ.
Cái gì mà nam nữ đều chơi tuốt, ghê tởm quá mất."
“Chứ còn gì nữa."
Mấy họ trò chuyện rôm rả, Triệu Dung:
“Hôm nay cũng thấy Liễu Tinh, hôm nay cô ?"
“Có chứ, mà .
Nghe hôm nay cô đến muộn một chút, lúc đó Trương Hưng Phát đưa về khoa bảo vệ .
đó cô cũng đưa về khoa bảo vệ luôn, thế là cũng thấy ."
Chị Phạm vẫn luôn theo dõi chuyện , vô cùng phấn khích, nắm bắt tin tức một.
Bà Triệu:
“Ơ, cái nhỉ?"
“Bà Triệu bà kém quá, cái mà cũng thấy, nhưng cũng đúng thôi, là cứ bên cửa sổ canh chừng suốt mà, chẳng lơ là chút nào."
“Ơ , thấy cứ gì đó đúng nhỉ, Trương Hưng Phát và đàn ông cái gì, cứ từng từng gọi qua thế?
cứ cảm thấy gì đó nha."
Triệu Dung phản ứng , thấp giọng vài câu.
Bà Triệu và chị Phạm hai họ đều chẳng hiểu gì cả, ngơ ngác .
Triệu Dung:
“..."
Gánh nổi, đúng là hai kẻ ngốc.
Triệu Dung:
“ thấy chắc chắn là họ khai cái gì đó, liên lụy đến những ."
Bà Triệu:
“Thế thì ai mà , tóm là chỉ họ đ-ánh thôi, cái thằng Trương Hưng Phát mà ngoài, nhất định đ-ánh cho nó một trận mới ."
“Bà Triệu bà đừng bậy, đây là một kẻ tàn nhẫn đấy, đàn ông mà cũng ăn thì bà còn trông mong là hạng hiền lành gì?
Tránh xa một chút , thật là đáng sợ."
Bà Triệu liếc chị Phạm một cái, :
“ chẳng sợ nó , cái loại bại tướng tay thì lợi hại đến mức nào chứ?
cả, dù sợ thì cũng là nó sợ , trông mong sợ nó á?
Đừng hòng."
“Chuyện như ."
Mấy bảy mồm tám lưỡi, suốt quãng đường về đến nhà, bọn bà Triệu đến con hẻm, còn về đến nhà thấy Trần Thanh Dư đạp xe từ bên ngoài về, đối mặt .
Trần Thanh Dư:
“Mẹ ạ."
Cô dừng xe , chủ động :
“Buổi chiều con câu cá ạ."
“Thu hoạch thế nào?"
Trần Thanh Dư:
“Hôm nay thu hoạch khá ạ, lúc về con tiện đường mua một miếng đậu phụ, tối nay hầm cá ăn, ngon tuyệt luôn."
Bà Triệu:
“Được."
Về chuyện Trần Thanh Dư câu cá, ít trong khu tập thể thực sự ngưỡng mộ.
Dù câu cá thì dễ nhưng thì chẳng dễ chút nào.
Nhà bà Triệu ăn cá nhiều, khác mà ngưỡng mộ cho .
, thiên phú như Trần Thanh Dư mà.
Không ít bắt chước nhưng đều , thu hoạch chẳng bao nhiêu, giống như Trần Thanh Dư, lúc nào cũng kha khá, cũng xứng đáng gọi là cao thủ câu cá .
Chị Phạm ghen tị :
“Nhà bà ăn cá , đến địa chủ giàu cũng chẳng ăn cá nhiều bằng nhà bà ."