[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 639

Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:04:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nỗi đau thể chịu đựng nổi trong cuộc đời!”

 

Trương Hưng Phát xảy chuyện gì, nhưng đàn ông mặt, các đồng chí đội bảo vệ xung quanh cùng đám đông nghịt.

 

Trước mắt tối sầm , cảm thấy danh tiếng thế là tan tành mây khói .

 

Hắn hét t.h.ả.m một tiếng nữa, gào lên:

 

“Đồ khốn khiếp nhà , ch-ết !"

 

Trương Hưng Phát bỗng dưng nổi đóa, trực tiếp giáng một cái tát nảy lửa qua đó.

 

Tất cả đều tại cái tên khốn !

 

Tại lão !

 

Lão mà dám nhòm ngó !

 

thể nhẫn chứ thể nhịn !

 

đ-ánh ch-ết , dám bậy với , đ-ánh ch-ết đấy!

 

A đúng, đúng đúng, sự trong sạch của ..."

 

Hắn vội vàng cúi đầu, kiểm tra từ xuống .

 

Chỉ là qua một cái thấy ngượng ngùng, vội vàng kéo chiếc quần đùi lên, sắc mặt chuyển thành màu gan heo.

 

cũng may, gì khác biệt.

 

Chắc là chứ?

 

Tóm , tâm trạng so với ban nãy hơn nhiều .

 

Chỉ cần thì gì hết.

 

“Đội trưởng Vương, Đội trưởng Vương , tất cả những chuyện đều là của lão , trong sạch vô tội mà!

 

là một đàn ông đường đường chính chính, dù thế nào cũng thể chuyện !

 

Thật đấy, tin ."

 

Anh trai đội mũ xanh lời nào, nhưng đôi mắt thì đảo qua đảo , đảo nhanh.

 

Bà Triệu ở hàng đầu tiên, thấy rõ mồn một, bà đang định châm chọc vài câu.

 

bà còn kịp mở lời, Trương Hưng Phát bùng nổ , tính tình quả nhiên lắm, Trương Hưng Phát trực tiếp túm lấy trai đội mũ xanh tẩn cho một trận tơi bời, mắng nhiếc:

 

“Đồ khốn nhà , uổng công còn coi em , ngờ chuyện với .

 

Đồ khốn, con .

 

Anh là đồ khốn khiếp!

 

đ-ánh ch-ết .

 

Sự trong sạch của ơi.

 

A a a!

 

A đúng , đúng đúng..."

 

Hắn điên cuồng trút giận lên trai đội mũ xanh.

 

Hắn bây giờ đầu óc cũng rối bời, ai gặp chuyện thế mà chẳng rối chứ?

 

Hắn cũng thật sự ngờ tới việc và lão ở đây...

 

“A a a!

 

Tại chúng ở trong nhà vệ sinh hả!"

 

Trương Hưng Phát gào lên.

 

Bà Triệu:

 

“Thế nên mới bảo các chơi bạo quá cơ."

 

“Bà im mồm , đồ mụ già thối tha, cái thứ đáng ch-ết , bà hãm hại .

 

, chắc chắn là bà hãm hại , nếu ở đây, đ-ánh ch-ết bà..."

 

Trương Hưng Phát lao thẳng về phía bà Triệu.

 

Bà Triệu mặc kệ mấy thứ đó, động tác vô cùng nhanh nhẹn bồi cho một cú đ-á, theo là một cái tát nảy lửa.

 

“Cút !

 

Bản chim lành gì, chạy đến đây mấy cái trò , bây giờ phát hiện hắt nước bẩn ?

 

Anh hổ ?

 

Anh tưởng mù hết chắc?

 

Mọi đều thấy , hai quấn lấy thiết lắm cơ.

 

Còn ở đây giả vờ trong sạch vô tội gì chứ?

 

Còn vu oan cho bà già trong sạch như , !

 

Sự trong sạch của cho phép vấy bẩn!

 

Anh đổ chuyện lên đầu , đừng hòng nhé, quả hồng mềm để các nắn thế nào thì nắn !"

 

Bà Triệu dễ bắt nạt, bà chống nạnh, dáng vẻ cực kỳ khó chọc , lớn tiếng quát tháo:

 

“Sao hả?

 

Anh còn dám động tay động chân?

 

Anh xem là cái thá gì , động tay động chân cũng xem xứng chứ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-639.html.]

“Ư..."

 

Trương Hưng Phát ôm bụng thụp xuống, đau mặt đau bụng, cái mụ già đáng ch-ết .

 

Bà Triệu:

 

“Nhìn cái rắm gì, phục thì đ-ánh một trận , bà già sợ !"

 

Trương Hưng Phát tức đến thở dốc.

 

những khác thì xem đến mức vô cùng kích động, thấp giọng lẩm bẩm:

 

“Bà Triệu đúng là thủ nhanh nhẹn thật đấy."

 

“Chứ còn gì nữa, bà nổi tiếng là bà chằn ở khu chúng đấy, dữ dằn lắm.

 

Đè bẹp con dâu bà luôn, con dâu bà cứ như cây cải trắng nhỏ ."

 

“Hả, cái đó thấy , vụ Lý Đại Sơn bà đến, trời đất ơi, cô con dâu đó thật, cứ như từ nước ..."

 

“Nước cái gì mà nước, thấy giống như Tường Lâm tẩu .

 

nhiều lắm, hễ liên quan đến Lâm Tuấn Văn là cô bình thường, cực kỳ lải nhải luôn."

 

thấy dữ dằn một chút cũng chẳng , nếu dữ thì chẳng bắt nạt ?

 

Anh Trương Hưng Phát , còn đổ hết chuyện kìa."

 

thế."...

 

Trương Hưng Phát:

 

“Lũ khốn các !

 

A a, Đội trưởng Vương, xem, mụ đ-ánh kìa!

 

Anh quản lý kiểu gì thế, chuyện thế quản !"

 

Đội trưởng Vương đảo mắt, cái còn ăn vạ nữa.

 

Bà Triệu:

 

“Đ-ánh thì nào, chính là đ-ánh đấy, ai bảo tay ?

 

Mọi đều thấy , cứ như con sói già lao tới, phản kháng chắc?

 

Anh tưởng là cây cải trắng nhỏ?

 

Để mặc cho giẫm đạp ?

 

Mẹ kiếp, xem là cái thứ gì .

 

cho , nếu còn dám giở trò hèn hạ nữa, đừng trách khách khí.

 

Còn đổ chuyện lên , đúng là nực quá , là bảo ôm ấp cái lão già mấy chuyện mèo mả gà đồng ?

 

Anh oan uổng khác cũng xem phối hợp chứ!

 

là thần kinh!"

 

Trương Hưng Phát:

 

“Làm thể bà, thể !"

 

Hắn tuy đầu óc hỗn loạn, nhưng lúc cũng nhớ chuyện ngày hôm qua , ngày hôm qua vốn dĩ trừng trị bà Triệu, nhưng còn kịp trừng trị, bản ngược rơi bước đường .

 

Nghĩ đến đây, càng thêm nghiến răng nghiến lợi, giận dữ :

 

“Không bà thì là ai, rõ ràng là bà!"

 

Bà Triệu:

 

“Hê, cái tính nóng nảy của , dạy dỗ , tưởng dễ bắt nạt..."

 

Bà Triệu xắn tay áo định lao lên đ-ánh nh-au, của đội bảo vệ vội vàng ngăn , bà Triệu lớn tiếng quát:

 

“Cái tên khốn đổ oan cho , xem, thể bỏ qua như ?

 

Chính chuyện còn hắt nước bẩn ?

 

Anh tưởng dễ bắt nạt ?

 

Mẹ kiếp, dám thề, chuyện nếu là do , trời tru đất diệt!!!

 

Anh dám thề ?

 

Anh dám thề chắc chắn nhất định khẳng định một trăm phần trăm là , nếu , sẽ sét đ-ánh ?

 

Anh thề , chính mắt thấy , là !"

 

Bà Triệu gào thét nhảy dựng lên, bà sợ !

 

Vốn dĩ !

 

Thực thề thốt cũng chẳng đại biểu cho điều gì, nhưng bà Triệu tỏ vô cùng vô cùng lý, cái sự hùng hồn của bà sắp xuyên thủng bầu trời luôn .

 

Mọi đều tin bà sái cổ.

 

Đừng , cả Trương Hưng Phát... thực cũng nhất thời dám chắc nữa .

 

Hôm qua quả thực định tính kế bà Triệu, cho nên mới đinh ninh là bà Triệu trả thù.

 

mà, chuyện thành công, bản bà Triệu cũng hề chuyện đó mà.

 

“Anh thề !

 

Anh thề cho xem nào!"

 

Bà Triệu gào lên.

 

Trương Hưng Phát càng lúc càng do dự.

 

 

Loading...