[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 633

Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:04:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trần Thanh Dư là một nữ đồng chí suy nghĩ cho đại cục.”

 

Cô vốn định đẩy xuống hố phân, nhưng vẫn lôi tới đây, mục đích gì khác ngoài việc hai kẻ buồn nôn một phen.

 

Lời đồn đại giữa Trương Hưng Phát và Liễu Tinh thì thấm tháp gì, lời đồn giữa Trương Hưng Phát và chồng của Liễu Tinh mới thực sự thú vị cơ.

 

Trần Thanh Dư ác ý nghĩ thầm, loại đàn ông đê tiện như Trương Hưng Phát hợp với trò .

 

Để suốt ngày cứ chằm chằm các nữ đồng chí, thì cũng nên để nếm trải thử “giông bão" từ các nam đồng chí xem .

 

Trần Thanh Dư thực là kiểu thể động thủ thì sẽ cãi vã, nhưng hiếm khi mới cơ hội ghê tởm khác thế , cô vẫn thao tác một chút.

 

Cho dù Trương Hưng Phát giờ luôn khác buồn nôn, dù xa thật sự nữa, thì đó cũng là vì nhà cô cảnh giác cao, chứ vì Trương Hưng Phát dám.

 

Cái tên cứ dăm ba bữa nhảy một , thật sự là buồn nôn đến cực điểm.

 

Trần Thanh Dư cũng chẳng quan tâm nhiều, khi lôi hai nhà vệ sinh, cô liền lột sạch quần áo của họ .

 

Ờ, cái học theo bà Triệu nhé.

 

Nghĩ đến việc bà Triệu cũng chút do dự lột sạch đồ của bộ đôi tên trộm dạo , cô cảm thấy vẫn còn tố chất.

 

Ít nhất, cô chỉ lột quần áo ngoài thôi.

 

Cái đó, cô sợ đau mắt bẩn mắt , , .

 

Hoàn là vì cô lòng thôi mà.

 

Trần – bụng – Thanh Dư.

 

Chính là cô đây.

 

Trần Thanh Dư lột sạch áo khoác và quần dài của hai , ngẫm nghĩ một lát, liền ném thẳng lên xà nhà treo lơ lửng, đương nhiên cũng treo hết, còn cái thì vứt mặt đất.

 

Tóm hiện trường trông cứ như là...

 

ừm ừm ừm.

 

Ai hiểu thì tự hiểu.

 

Trần Thanh Dư sắp xếp xong xuôi mới hài lòng gật đầu.

 

Nhìn hai , cô khẽ nhíu mày, nghĩ là , cô lập tức bước tới đặt hai tư thế ôm c.h.ặ.t lấy , kéo góc tường.

 

Trời gió lớn thế tuy lạnh lắm, nhưng cũng chú ý giữ ấm chứ.

 

May mà lúc đến mức ch-ết rét .

 

Ôm là cách sưởi ấm nhất.

 

Ừm ừm, lắm!

 

Cô tính toán cú đ-ánh sẽ khiến họ hôn mê hề ngắn.

 

Vậy thì yên tâm .

 

Lại yên tâm .

 

Trần Thanh Dư xử lý xong tất cả, theo đường cũ ngoài, thực đội bảo vệ ở đây nghiêm ngặt, nhưng Trần Thanh Dư thường.

 

Chút chuyện căn bản khó cô.

 

Trần Thanh Dư nhảy khỏi tường bao, cảm thấy gió càng lúc càng lớn, cành cây và đ-á nhỏ thổi bay tứ tung.

 

Trần Thanh Dư ôm đầu, chằm chằm bà cụ phía , ừm, trông giống chồng cô thế nhỉ.

 

Đừng nhé, Trương Hưng Phát tính toán thời gian thật sự sai lệch bao nhiêu.

 

Lúc bà Triệu đang gồng chống chọi với gió để về nhà.

 

Trần Thanh Dư chạy chậm vài bước đuổi theo.

 

Nghe thấy tiếng bước chân phía , bà Triệu lẩm bẩm:

 

“Thiên linh linh địa linh linh, các vị thần tiên đừng tìm nhé, mà..."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Là con, là con đây."

 

Bà Triệu:

 

“???!!!"

 

Bà kinh ngạc đầu , thấy đang quấn c.h.ặ.t kín mít chính là Trần Thanh Dư, mỗi Trần Thanh Dư chợ đen đều ăn mặc kiểu , cũng chẳng sợ nóng.

 

Chủ yếu là để ai nhận .

 

việc Trần Thanh Dư ngụy trang thì bà rõ.

 

Chính bà cô hóa trang mà!

 

“Trời đất ơi, là con?

 

Đêm hôm thế con ngoài gì?

 

Sao hả?

 

Con đến đón ?

 

Thôi, con xem con kìa, cần gì chứ!

 

Mẹ là bà già thì sợ gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-633.html.]

 

Ngược là con , một cơn gió cũng thể thổi bay ."

 

Trần Thanh Dư mỉm , tiến lên khoác tay bà Triệu, :

 

“Nhanh thôi , về nhà ."

 

Bà Triệu:

 

“Hả?

 

Ờ."

 

Nhìn dáng vẻ là bên trong chuyện đây.

 

Bà hạ thấp giọng:

 

“Có chuyện gì ?"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Về nhà ."

 

giữa trời gió thế , cát bay đầy mồm mất.

 

Hai con thẳng về nhà, nhưng bà Triệu nhịn việc chuyện, bà hào hứng kể:

 

“Con , đồ ăn hôm nay của bọn cực kỳ, con xem mấy vị lãnh đạo , ngày tháng của họ hưởng thụ quá mất.

 

Đồ ăn mỹ vị lắm luôn.

 

Có mấy món ngon chúng đều nếm trộm , hi hi!

 

Đây là đầu tiên ăn thứ ngon như thế, ăn cái bếp nhỏ xong, cảm thấy đây ăn cám lợn."

 

Bà khoe khoang :

 

“Con xem, thức ăn thừa đều lấy về , loại bàn nhé, là nhà bếp bọn lén múc một ít đấy.

 

Tốt lắm, mà đừng nhé, tay nghề của đại đầu bếp đúng là giỏi thật, con xem con nấu ăn cũng ngon đấy, nhưng so với thì đúng là cửa, chút gì để so sánh luôn."

 

Trần Thanh Dư:

 

“..."

 

Người đúng là nhiều thật đấy.

 

Bà Triệu chẳng sợ hít bụi, suốt dọc đường cứ lải nhải ngừng, bà là đầu tiên tham gia dịp như thế , thực sự là tràn đầy kích động.

 

Hai cứ thế lầm bầm về đến nhà, Trần Thanh Dư cùng bà Triệu, cô leo tường nhảy thẳng sân thứ hai, bà Triệu thì cửa như bình thường.

 

Lâm Tam Hạnh mở cửa, :

 

“Bà Triệu, nhà bếp các bà muộn thế cơ ?"

 

Ả lập tức chằm chằm tay bà Triệu, quả nhiên thấy một chiếc cặp l.ồ.ng, ghen tị bĩu môi, chồng ả hôm nay việc bận, nếu cũng chẳng thiếu phần nhà ả.

 

hỏi:

 

“Bà với đóng gói thức ăn thừa gì thế?

 

Có thịt ?

 

Chắc chắn là đúng ?"

 

Ả thăm dò, vô cùng ngưỡng mộ.

 

Bà Triệu:

 

“Cũng gì, trời gió lớn đừng tán dóc nữa, mau về nhà ."

 

Nếu là bình thường, bà chắc chắn sẽ mắng , nhưng bây giờ thì , dù đêm hôm cũng mở cửa cho .

 

Bà Triệu:

 

“Hôm nay gió to thật đấy."

 

“Chứ còn gì nữa."

 

Bà Triệu:

 

“Cô cũng mau nghỉ ngơi ."

 

Bà bước chân vội vã về nhà, Lâm Tam Hạnh lẩm bẩm:

 

“Không lấy thứ gì mà vui mừng đến mức tính tình cũng lên thế ."

 

Đừng thấy nhà ả ở ngay cổng lớn, hễ buổi tối ai về, ả vẫn sẵn lòng mở cửa, đồng thời cũng thể nắm bắt tin tức đầu tay, ai về muộn, vì về muộn, mang theo gì .

 

Ả cũng thể coi là một trong những nhân vật thạo tin của cả đại viện .

 

Lâm Tam Hạnh về nhà, lầm bầm:

 

“Muộn thế chắc còn ai nữa ..."

 

Lúc bà Triệu nhà, Trần Thanh Dư xong quần áo.

 

Bà Triệu đợi nữa:

 

“Con mau cho , rốt cuộc là thế nào?

 

Sao con ngoài?"

 

 

Loading...