[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 631

Cập nhật lúc: 2026-02-19 22:53:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đôi khi Trần Thanh Dư cũng nghĩ đến mấy chục năm , nếu là mấy chục năm thì ai thèm quan tâm đến chuyện chứ.”

 

bây giờ thì , bây giờ chính là như .

 

Phong khí xã hội khác .

 

Trần Thanh Dư dò dẫm nóc nhà, hít một thật sâu.

 

Cô quan sát tình hình trong sân một chút, lặng lẽ nhảy xuống, một góc khuất trong bóng tối, bí mật quan sát.

 

Lúc Trương Hưng Phát đang uống r-ượu với “mọc sừng", hai chén thù chén tạc, Trương Hưng Phát c.h.ử.i bới om sòm:

 

“Cái mụ già họ Triệu ch-ết tiệt đó, cứ tưởng là phụ nữ thì dám tay chắc, hừ, đúng là coi như quả hồng mềm để nắn .

 

Cũng xem là hạng nào, là thể tùy tiện bắt nạt ?

 

Thế mà dám động thủ với .

 

Hai cái cú đ-á đó của mụ , suýt chút nữa thì phế luôn , đàn ông mà cái đó thì khác gì thái giám.

 

thấy mụ chính là cố ý.

 

Mẹ kiếp!

 

Nếu dạy cho mụ một bài học thì chẳng còn mặt mũi nào mà lăn lộn nữa.

 

Để cho một mụ già cũng tính toán , còn thể diện gì nữa đây?"

 

“Trương Hưng Phát, đúng là lợi hại thật đấy, nhưng bà già họ Triệu đó cũng chẳng hạng .

 

Cậu đấu mụ ?"

 

“Thế thì gì mà ?

 

Bản lĩnh của Trương Hưng Phát đây các đều mà, sợ ai bao giờ?

 

Chẳng lẽ sợ một mụ già vô dụng ?

 

Mụ sắp xuống lỗ đến nơi còn bộ tịch cái gì nữa!

 

xử lý mụ dễ như trở bàn tay.

 

Cậu cứ , hôm nay giúp dạy cho mụ một trận, chuyện gì, bảo kê cho ."

 

Trương Hưng Phát huênh hoang vung vẩy cánh tay, nhưng “đàn em" mọc sừng của gã gì, vẻ như dính líu chuyện cho lắm.

 

“Cậu chứ, cứ im như thóc thế?

 

Sao nào?

 

Cậu giúp ?

 

Cậu quên mất ai là giúp đỡ gia đình ?

 

Những năm qua, trợ cấp cho nhà ít , hẳn bản lĩnh của chứ.

 

Nếu dám trở mặt với , sẽ khách khí đấy."

 

“Lời như , ý đó, chỉ là, tính đấy, vốn nhát gan, thực sự là..."

 

“Cậu sợ cái gì chứ, mụ bộ định ăn tươi nuốt sống chắc, mụ mà thực sự bản lĩnh đó thì sống dặt dẹo thế .

 

Mụ chỉ là hư trương thanh thế thôi, , cho , chúng thế ... đó chúng thế ...

 

đến lúc đó cả Bắc Kinh đều sẽ cái bộ dạng t.h.ả.m hại của mụ thôi.

 

Ha ha ha ha~"

 

Trương Hưng Phát đắc ý:

 

“Cái mụ già đó còn dám trêu ghẹo , thấy mụ chắc chắn là ý đồ với , nếu dạy cho mụ một bài học sớm, chịu thiệt thì thế nào!

 

Mấy cái mụ đàn bà như hổ như sói , chừng nhắm cũng nên.

 

đây gọi là tay để chiếm ưu thế.

 

Nếu mụ tay với thì tính !

 

Mụ bao nhiêu năm đàn ông , chừng định cũng nên, cái sự trong trắng của cũng quan trọng lắm chứ.

 

Mụ đừng hòng , đừng hòng."

 

“Hả?"

 

Anh mọc sừng lộ ánh mắt chấn động và thể tin nổi, chìm đắm trong sự hoang mang tột độ.

 

Không thiếu hiểu , mà là cái chuyện , liệu khả năng xảy chứ?

 

Anh :

 

“Cậu , nhầm lẫn gì đấy.

 

Những chuyện khác đều tin, nhưng cái chuyện thật sự là mấy ai tin .

 

Cậu thế , thế ..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-631.html.]

Bảo bà Triệu ý với gã, thì thà bảo bão thổi bay đến Thập Sát Hải xoay một trăm vòng còn dễ tin hơn.

 

Bà Triệu bao nhiêu tuổi , Trương Hưng Phát bao nhiêu tuổi chứ.

 

Chuyện thực sự hợp lý mà.

 

Anh tin, nhưng trí thông minh mách bảo rằng chuyện thể nào, tuyệt đối thể nào xảy .

 

Trương Hưng Phát tự luyến đến mức đó ?

 

Gã thế mà bảo một bà già ý đồ với gã!

 

Điên !

 

Điên thật !

 

Cái thế đạo đúng là điên mà.

 

Liễu Tinh bên cạnh hầu hạ cũng đờ , cô ngờ Trương Hưng Phát những lời như , á, thế chẳng là quá ghê tởm !

 

Gã đang cái quái gì thế !

 

Tuy rằng hôm nay cô xem náo nhiệt tại hiện trường, nhưng cũng phong phanh vài chuyện.

 

Với cái luận điệu của Trương Hưng Phát, cô điên mới tin.

 

Bây giờ cô cũng đang nuôi nhiều “cá" trong ao, nhưng dù cũng dám ai ai cũng thèm khát .

 

Chỉ thể là đôi bên cùng lợi, cô tin chắc những chẳng mấy ai thật lòng thích cả.

 

Giống như Trương Hưng Phát tự tin những lời , đúng là khiến kinh ngạc cảm thán.

 

Liễu Tinh:

 

“..."

 

Nhất thời chẳng gì cho .

 

Cậu khoe khoang một bà già thích , bộ thấy vấn đề gì ?

 

Chuyện gì đáng để đắc ý chứ.

 

Liễu Tinh cũng cạn lời luôn , nếu vì Trương Hưng Phát là kẻ bốc đồng, dễ nổi nóng và dễ lợi dụng thì cô chẳng thèm dây dưa với hạng gì, gã chịu chi tiền, còn là cái loại “keo ch.ó" bám dai như đỉa.

 

là phiền phức tột cùng.

 

Cũng may là hạng dễ lợi dụng, là một kẻ ngu xuẩn.

 

dùng chút kế khích tướng, kiểu gì chẳng thêm một đứa giúp việc.

 

Nếu thì với hạng , cô thực sự “nhai" trôi.

 

chồng một cái cùng khẩy một tiếng.

 

Trương Hưng Phát vẫn còn đang ba hoa khoác lác:

 

“Mụ già đó dám ý đồ với một thanh niên như , thì định hủy hoại , tuyệt đối bỏ qua chuyện .

 

Cậu cứ giúp , giúp sẽ giúp , chúng còn phân biệt gì nữa chứ, đúng Liễu Tinh?"

 

Liễu Tinh khẽ mỉm một cái, gì, nhưng trong mắt chẳng hề ý .

 

“À , Liễu Tinh khi nào thì cô phá thai?

 

cho cô , cho phép cô sinh đứa bé đó , tuy con trai nhưng sớm muộn gì cũng thôi, cô tuyệt đối sinh.

 

sẽ nuôi con của khác ."

 

Liễu Tinh hít thở đầy giận dữ.

 

Trương Hưng Phát vẫn còn lải nhải ngớt, Trần Thanh Dư góc tường mà cũng cạn lời luôn .

 

Trương Hưng Phát rốt cuộc là bệnh gì nặng lắm ?

 

Thế mà nghĩ bà Triệu thích gã cho .

 

thấy ai thiếu tự trọng như cái thằng .

 

Đừng bà Triệu già , nhưng cũng chẳng thèm để mắt đến cái loại hàng nhé!

 

rõ ràng là Trương Hưng Phát nghĩ , bản gã còn đang khá là đắc ý cơ đấy.

 

đắc ý thì đắc ý, thù vẫn trả.

 

“Lát nữa chúng thẳng qua đó, cứ chỉ huy, chắc chắn vấn đề gì ..."

 

“Chúng qua đó liệu ?

 

Hơn nữa chừng họ về nhà từ sớm , hôm nay thời tiết , chắc chắn là về sớm thôi.

 

Hay là bỏ , xem cũng chuyện gì lớn, bác sĩ chẳng bảo cứ tĩnh dưỡng là ?

 

Cậu thực sự cần mạo hiểm , bà Triệu như mụ đàn bà chanh chua , chúng dễ chịu thiệt thòi lắm.

 

Hơn nữa, trời gió bão thế ngoài nguy hiểm bao."

 

 

Loading...