[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 629
Cập nhật lúc: 2026-02-19 22:53:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thanh Dư:
“Vâng , đúng ạ."
Bác Bạch cảm thấy lời chút là lạ, nhưng nghĩ thì cũng chẳng gì kỳ lạ cả, bèn tiếp:
“Hy vọng chuyện sẽ suôn sẻ.
May mà điều kiện của Hạo Phong , nên cũng chẳng lo lắng gì nhiều."
Hạo Phong chắc chắn kiểu gì cũng hơn đứt cái thằng Vương Đại Chùy .
Lần là Vương Đại Chùy, đổi thành Hạo Phong, trong lòng bà cũng khá là tự tin.
“Thôi , bác về đây."
“Dạ ạ."
Giọng Trần Thanh Dư nhẹ, bác Bạch cũng quen .
Hai hàn huyên nữa, Trần Thanh Dư đầu thì bắt đầu thấy khuôn mặt u ám của Lâm Tam Hạnh, sắc mặt bà khó coi vô cùng, dường như chỉ trực chờ để c.h.ử.i bới khác, nhưng Lâm Tam Hạnh tỏ nhẫn nhịn, dù trong lòng một ngàn, một vạn điều hài lòng nhưng rốt cuộc cũng biểu lộ hết.
Dù thì trong lòng bà cũng hiểu rõ rằng thể ngăn cản .
cũng thực sự là khỏi tức giận, trong lòng thầm mắng Bạch Phượng Tiên là đồ nhiều chuyện.
Bà thậm chí giữ nổi một nụ , quần áo cũng chẳng giặt nữa, bưng chậu về nhà, Lý Linh Linh đang nấu cơm.
Bạch Phượng Tiên con gái, lạnh lùng :
“Con còn tâm trí cái .
Mẹ với con từ sớm , mau ch.óng quyến rũ Hạo Phong, mà con chẳng để tâm gì cả."
Lý Linh Linh ngẩn , đó vội vàng :
“Mẹ, gì thế?"
Có chút thẹn thùng.
cô lúc chẳng tâm trạng nào mà chuyện linh tinh với cô, chỉ lạnh mặt bảo:
“Chuyện , nhất định phá hỏng cho bằng ."
Lý Linh Linh:
“Cái gì cơ ạ?"
Lâm Tam Hạnh:
“Hạo Phong sắp xem mắt , chuyện chúng nhất định phá hoại."
Bà là đang thuyết phục Lý Linh Linh là đang thuyết phục chính , nghiêm túc :
“Đây của chúng , cũng chỉ con sống thôi, con cũng quyền mưu cầu hạnh phúc mà, chừng nào kết hôn thì chúng vẫn còn thể cố gắng.
Nếu họ kết hôn thì chúng chịu, nhưng mới chỉ là xem mắt thôi, thành thì cũng , con thấy đúng ?"
Lý Linh Linh mất hết chủ kiến, mà ngây .
Lâm Tam Hạnh:
“Mẹ đang chuyện với con đấy, con thấy , con đừng lúc nào cũng trưng cái bộ mặt đó với , tất cả những gì đều là vì tương lai của con thôi.
Bây giờ con nỗ lực, định gả cho hạng thế nào?
Không , bây giờ đàn ông hiếm lắm, nếu chúng nắm bắt cho c.h.ặ.t thì sẽ khác nẫng tay mất, thế là tuyệt đối .
Con hiểu ?"
Lý Linh Linh:
“Con ạ."
“Nếu con thể gả chỗ thì mới thực sự yên tâm ."
Lý Linh Linh khẽ gật đầu.
Hai con họ vì chuyện Viên Hạo Phong xem mắt mà vui, cha con ông Trương cũng về đến nhà.
Trương Hưng Phát khinh bỉ cha là hạng đàn ông hèn nhát, chẳng buồn để ý đến ông , ngược bà Hoàng cứ lải nhải suốt, năng lăng nhăng, mắng nhiếc bà Triệu ghen tị vì bà con trai, đúng là thất đức, những lời Trương Hưng Phát để tai, gã dậy:
“Con ngoài một lát."
Gã thêm:
“Bữa tối đừng chờ con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-629.html.]
“Con định thế hả?
Con cái gió xem, dự báo thời tiết chẳng sai , bão sắp đến đấy.
Bây giờ gió bắt đầu thổi mạnh , con ngoài ngộ nhỡ chuyện gì thì ."
“Mẹ thể cầu cho con điều gì hơn ?
Con thì mà chuyện ?
Ba xem Từ Cao Minh cha thế nào, vợ chồng Viên Hạo Dân đối xử với ba đứa con ruột .
Ba lo liệu gì cho con mà suốt ngày chỉ vướng chân, mấy lời xui xẻo, ba còn ích gì nữa chứ."
“Con năng kiểu gì thế hả."
“Con thế đấy, thì , thì thôi."
Trương Hưng Phát sầm một cái đóng cửa , thẳng ngoài.
Người nhà khác là em cùng lòng, cha con cùng sức.
Nhà gã thì , cha gã thì sợ liên lụy nên gặp chuyện là trốn biệt tăm biệt tích, cứ như thể chẳng dính dáng gì , cái điệu bộ đó thật là đáng hận, đúng là cái lão già ích kỷ.
Cứ như mà còn trông mong gã dưỡng già cho ?
Mơ .
Nếu bây giờ còn cần dùng đến họ, gã sớm chẳng thèm đếm xỉa gì đến họ , thật là vô dụng.
Trương Hưng Phát khỏi cửa, cân nhắc xem nên tìm ai giúp đỡ, đám bạn bè của gã thì nhiều, nhưng đứa chịu cùng gã trừng trị bà Triệu thì chắc chắn chẳng mấy mống.
Cha đẻ gặp chuyện còn thụt lùi, gì đến khác.
Gã cũng chẳng tin tưởng họ cho lắm.
Trương Hưng Phát suy nghĩ một lát, nhắm chuẩn chồng của Liễu Tinh.
Quan hệ của họ vẫn sắt son, sắt đến mức thể nhà như cơm bữa, Trương Hưng Phát vẫn tin tưởng “mọc sừng" , nghĩ , gã rảo bước nhanh hơn.
Có điều cái sự “nhanh hơn" của gã cũng chỉ đến thế mà thôi, ai bảo đang thương nặng chứ.
Trương Hưng Phát lạch bạch như vịt bầu khỏi đại viện, gió lớn vù vù thổi qua, suýt chút nữa thì thổi bay cả gã, nhưng Trương Hưng Phát nghĩ đến việc hôm nay thể trừng trị bà Triệu, trong lòng vẫn phấn khích.
Trần Thanh Dư thấy gã khỏi cửa, khỏi chút thắc mắc, thời tiết thế đều cố gắng khỏi nhà mới đúng.
Đừng ban ngày cô cũng ngoài, nhưng lúc đó gió to thế , gió là đến chiều tối mới bắt đầu thổi mạnh lên.
Cực kỳ lớn, Trần Thanh Dư vẻ mặt phần điên cuồng của Trương Hưng Phát, nhớ biểu cảm lúc nãy của gã, nảy sinh vài phần nghi ngờ.
Gã định gì với nhà đấy chứ?
Dù thì hôm nay bà Triệu cũng nhà.
Hay là, gã nhắm bà Triệu?
Chẳng trách Trần Thanh Dư nghĩ nhanh như , thực sự là vì bà Triệu giỏi kéo thù hận về .
Kéo thù hận quá giỏi thì kết quả rõ ràng .
Trần Thanh Dư cúi đầu suy nghĩ một lát, cảm thấy vẫn nên cẩn thận một chút.
Không chỉ cô cẩn thận mà ngay cả chồng cô cũng nên cẩn thận mới .
“Mẹ ơi.
Mẹ đang gì thế ạ?"
Trần Thanh Dư thấy con gái nhỏ sáp gần, :
“Không gì , đang nấu cơm."
Cô nghĩ ngợi một chút, bảo:
“Mẹ ngoài vệ sinh một lát, hai đứa ngoan ngoãn ở nhà nhé, ?"
“Dạ ạ."
Trần Thanh Dư dỗ dành bọn trẻ, dặn thêm:
“Đừng ngoài đấy nhé, cứ ở giường mà chơi."
“Chúng con ạ."
Trần Thanh Dư cũng thời tiết thế để trẻ con ở nhà là an , nhưng cô cũng định ở ngoài quá lâu, chỉ định theo dõi Trương Hưng Phát một lát, thăm dò tình hình về ngay.
Sau khi dặn dò mấy đứa nhỏ thêm vài câu, cô cũng thấy yên tâm hơn, nhanh ch.óng ngoài.