Ông Trương:
“Ồ, con suýt nữa thì nát bét còn ."
Được , thế thì yên tâm .
Nó chẳng còn khả năng bậy nữa, ông bảo mà, con trai ông cũng chẳng gan đó.
Trương Hưng Phát:
“..."
Gã lạnh lùng cha đẻ của , :
“Ba ý gì , ba con suýt nát bét thì mụ gây vết thương lớn thế nào cho con, mụ định cứ thế mà xong chuyện ?
Mơ , con tuyệt đối tha cho mụ !
Hiếm khi cơ hội như hôm nay, mụ chắc chắn về muộn, chúng trái thể lợi dụng một chút."
Trương Hưng Phát nghĩ đến việc thể trừng trị bà Triệu là cảm thấy thật là sướng rơn.
Điều hạnh phúc nhất đời chính là trả thù!
“Con gì hả?
Đừng bảo con định ý đồ với bà Triệu nhé."
Nói đến đây, ông Trương kinh hãi con trai, gầm nhẹ:
“Con đúng là đói khát thật !!!
Con kén chọn đến mức đó ?
Con gì thế!
Con cho ba , rốt cuộc con định gì, ngay cả bà Triệu mà con cũng xơi một miếng !
Con trai ơi!
Con thể như thế ."
Ông Trương gần như mất kiểm soát, cảm thấy dù ch-ết cũng thể để con trai loại chuyện .
Nó thế mà ý đồ với bà Triệu, điên , thực sự điên .
Trương Hưng Phát ngây ông Trương, một lúc lâu , gã mới “ào" lên một tiếng, kêu:
“Ba ơi, ba của con ơi!
Ba điên ?
Ba mới là điên !
Con là dạy cho mụ một bài học, là thực sự dạy dỗ mụ .
Kiểu như đ-ánh cho mụ một trận , ba nghĩ thế hả, ba cho con , rốt cuộc ba nghĩ ?
Làm con thể gì mụ .
Con đói khát đến mức nào chứ?
Con sắp nát bét đến nơi , đang lúc cần bảo dưỡng, lẽ nào con thương bản ?
Bác sĩ bảo , giờ mà con chăm sóc cho thì chẳng còn dùng nữa ."
Tuy rằng đến nỗi nát hỏng hẳn, nhưng cũng chẳng là chuyện gì, cho nên Trương Hưng Phát cũng hiểu phần nào.
Cái của gã, chịu nổi dày vò .
Ông Trương ngượng ngùng, :
“Ba cũng chẳng cố ý hiểu lầm con, nhưng chuyện con xem , chẳng do chính con năng rõ ràng ."
Trương Hưng Phát:
“Hừ."
Ông Trương:
“Dù con chuyện đó, ba cũng thấy con nên .
Chuyện mà để thì ?
Sao con chẳng cân nhắc gì hết ?
Thế thực sự ."
Ba gã chính là hạng như , chẳng tích sự gì mà cứ vướng chân gã.
Trương Hưng Phát mất kiên nhẫn:
“Ba bớt cản trở con , con nhất định cho mụ già ác độc đó một bài học, nếu mụ tưởng con dễ bắt nạt.
Hiếm khi cơ hội thế , đây chính là ý trời.
Ý trời khó cãi, ba chịu giúp con mà còn ở đây lải nhải, thế là chứ."
“ mà..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-627.html.]
“Làm gì mà lắm 'nhưng mà' thế?
Ba nghĩ xem, nếu ý trời thì tự nhiên chúng chuyện ?
Đây chính là ông trời báo cho chúng đấy.
Đã là ông trời bảo chúng thì chúng tay cũng là lẽ đương nhiên."
Gã tiếp tục khuyên nhủ:
“Ba , giờ ba hèn nhát thế, một mụ già mà cũng dám đối phó, ba hãy nghĩ cho kỹ xem mụ đối xử với ba thế nào.
Mụ hãm hại ba ít .
Còn tung tin đồn về ba nữa, ba cứ thế mà nhịn ?
Thế thì khác gì đồ rùa đen rút đầu."
Trương Hưng Phát:
“Ba, chỉ cần ba cùng con, hai cha con xử lý mụ là cái chắc."
Ông Trương rơi trầm tư, vô cùng do dự.
Ông là gan , cho nên đối với lời cũng mấy động tâm, nhưng lời con trai dường như cũng lý.
Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, một lúc lâu , ông Trương trầm giọng:
“Con thể đảm bảo, vạn nhất thất?"
“Con thể, con đương nhiên thể, chuyện là gì, xử lý một chút việc cỏn con mà con ?"
“Vậy con định thế nào."
“Mụ hôm nay chẳng tan muộn ?
Hôm nay thời tiết , chúng phục kích đường mụ về, gặp mụ là tay trùm bao tải, ba thấy ?"
Ông Trương:
“..."
Cái kế hoạch của con, coi như chẳng kế hoạch gì cả.
Hoàn chẳng thấy mưu tính gì.
Ông :
“Thế lỡ mụ nhận thì ?
Chúng giải thích thế nào?"
“Cần gì giải thích?
Mụ sẽ , chúng trùm bao tải đ-ánh cho một trận, đẩy mụ xuống hố phân, thế là xong."
Trương Hưng Phát thề cho bà Triệu gặp họa, gặp họa thật nặng.
Mụ gặp họa thì thật với cái nỗi khổ mà gã đang chịu.
Hôm nay gã mất mặt quá lớn , gã nhất định cho bà Triệu t.h.ả.m hại hơn mới bù đắp sự phẫn nộ trong lòng.
Chẳng gì tuyệt hơn việc rơi xuống hố phân.
Dù thì ở cái khu , lúc mất mặt nhất chính là gặp loại chuyện đó.
“Thời tiết , một đêm cũng chẳng ch-ết ."
Ông Trương:
“..."
Đây vấn đề ch-ết , mà là sự chuẩn , hơn nữa việc đẩy xuống hố phân cũng quá là tởm lợm.
Trong lòng ông là như , cảm thấy thật là mất mặt, ông họ Trương dù cũng là thể diện mà.
“Ba thấy là..."
“Con cần ba thấy, con cần con thấy, ba con là hạng nào, con là oán báo oán thù báo thù.
Mụ đối xử với con như thế, nếu con bỏ qua thì thật với cái tội con đang chịu."
Trương Hưng Phát:
“Ba, rốt cuộc ba cùng con , nếu ba cùng con, con sẽ tìm khác."
Ông Trương:
“Thế con tìm khác , ba thực sự .
Con tìm khác, ba sẽ giữ bí mật cho con.
lúc nhà hai thể cùng việc , nếu một khi lộ thì chẳng tóm cả ổ ?
Nếu con nhất định , ba cũng cản con, tóm là ba gì hết.
Nếu con xảy chuyện, ba cũng thể lo liệu cho con, ba thấy thế nào?"