[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 620
Cập nhật lúc: 2026-02-19 22:52:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trong lòng bà Triệu vô cùng đắc ý, ối giời đất ơi, quả nhiên đỉnh cao đạo đức là hữu dụng.
Tranh thủ lúc nơi để giương cao ngọn cờ chính nghĩa cho , quả nhiên vô cùng hiệu quả!”
Bà Triệu trong lòng đắc ý nhưng ngoài mặt vẫn tỏ đầy vẻ chính nghĩa:
“ cho ông , thấu ông từ lâu !
Ông bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, ông tay với một bà già như thì đừng trách phản kích!"
Trương Hưng Phát đau đến mức rít lên, khi lao tới thực sự nghĩ nhiều đến thế, cái mụ già đáng ch-ết nghĩ sâu xa thật đấy.
“Mẹ kiếp bà..."
Mắt bà Triệu sắp dựng ngược cả lên:
“Mẹ kiếp ông!"
Bà lập tức định xông lên, ông Trương vội vàng giữ bà Triệu , :
“Chị ơi chị bình tĩnh , chị bình tĩnh !"
Bà Triệu:
“Cút xéo , ông đừng thừa cơ mà kéo , ông thầm thương trộm nhớ , nhưng ông đừng mà động tay động chân."
Ông Trương:
“ đm!!!"
Ông tức đến mức suýt chút nữa là thở nổi, ông thích là hạng phụ nữ ba mươi mấy, bốn mươi tuổi, phong thái vẫn còn, vóc dáng cơ.
Bà Triệu thì tính là cái thá gì chứ!
Cái thá gì cơ chứ!
Mắt ông mù !
Bà trông còn chẳng bằng bà vợ cũ họ Hoàng của ông nữa là.
Ông mà trúng cái hạng , bao giờ!
Ông Trương:
“Bà bà bà, bà đừng nhục sự trong sạch của !"
Bà Triệu mất kiên nhẫn:
“Ông thì cái thá gì trong sạch chứ, cút xéo !"
Ông Trương:
“Cái mụ già , bà... mù chắc?
mà trúng bà á, ..."
“Ông trúng thì cứ hở một tí là lôi lôi kéo kéo thế hả?"
Bà Triệu:
“ hạng bà già hào sảng như là trong mộng của nhiều ông già.
các trúng , còn thì trúng các , đừng mà đa tình nữa."
Ông Trương:
“Hù hù hù!"
Ông cảm thấy sắp ngất xỉu đến nơi .
Những khác đều thể tin nổi mà bà Triệu, cũng vô cùng kinh ngạc, hiểu nổi tại bà già tự tin đến mức như .
Vẻ ngoài của bà thực sự hề ưa chút nào mà!
Bà Triệu mà trông thì chẳng còn ai trông nữa .
Người thì g-ầy khô như que củi đành, quan trọng là ngũ quan trông khắc khổ!
Cái kiểu đóng vai mấy bà già chua ngoa khắc nghiệt là đúng kiểu diễn như diễn, chẳng cần hóa trang gì thêm cả.
Chính là bản bà luôn.
Cái hạng như thế thực sự chẳng ai trúng nổi, trừ phi là nghèo đến mức sống nổi nữa hoặc cưới nổi vợ mới trúng bà thôi.
Ông Trương:
“ đm, đm...
Trời xanh mắt hỡi!
thề với trời đất đây .
thực sự thích bà nhé."
Ông Trương gào lên, trực tiếp quỳ xuống tại chỗ, dang rộng hai tay, gầm thét:
“ thề là thích bà nhé."
Ông Trương còn đang nghĩ đến việc tìm một bà vợ kế điều kiện khá khẩm một chút cơ, nếu mà cứ dây dưa với bà Triệu thì tưởng ông gu thẩm mỹ như đấy.
Ông còn sống nổi nữa?
Ông Trương uất ức đến mức sắp đến nơi .
Chỉ cảm thấy cuộc đời mà thê t.h.ả.m đến thế.
Ông hét:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-620.html.]
“ thề, nếu mà thầm thương trộm nhớ bà thì cứ để một tia sét đ-ánh ch-ết !"
Hồ!
Mọi ông Trương, ngược chút đồng cảm với sự đau khổ của ông .
Dù thì bà Triệu trông cũng thực sự cả.
“Ông Trương ơi, ông lên , cái gì thế ?"
“Phải đấy, ông đừng cái trò mê tín dị đoan ở trong xưởng chứ!"
“Chứ còn gì nữa, cũng may lời chẳng là gì, nếu ông bảo lỡ hiểu lầm là trò mê tín thì tính ..."
“ thế đấy!
Ông cũng đừng như chứ."
Ông Trương kích động:
“Nếu còn , thì cái gáo nước bẩn bao giờ rửa sạch , thích bà , thích bà chút nào hết!"
Bà Triệu nhẹ nhàng :
“Giải thích chính là che giấu, che giấu chính là sự thật hiển nhiên."
Vãi...
Ông Trương giống như một con gà mái già bóp cổ, há hốc mồm nên lời, vẻ mặt đầy tuyệt vọng!
Ai mà tin đồn tình cảm với một bà già xí cơ chứ.
Lý Đại Sơn một bên:
“..."
Ông lặng lẽ thu chổi , thực sự dám tiến lên nữa, chỉ sợ tiến lên một bước là sẽ trở thành tiếp theo thầm thương trộm nhớ bà Triệu.
Mọi xì xào bàn tán, Trương Hưng Phát cảm thấy sắp tan nát đến nơi , thật đấy, tan nát .
Hắn cố nén đau đớn, mồ hôi đầm đìa :
“Bố, đưa con, đưa con đến phòng y tế... con chịu nổi nữa ... bố con mà..."
Ông Trương:
“Hả?
Ồ ồ ồ!"
Ông chỉ mải lo cho sự trong sạch của mà suýt nữa quên mất con trai, nhưng c-ơ th-ể con trai quan trọng bằng sự trong sạch của ?
Ông Trương cảm thấy cũng chắc.
thôi vẫn nên nhanh ch.óng đưa con trai .
“Mọi giúp một tay, giúp khiêng nó qua đó với..."
“Hả?
Lại khiêng ?"
Mọi đồng loạt chằm chằm cái quần của Trương Hưng Phát.
Cũng chẳng trách như thế, khiêng đến phòng y tế là Xa Vĩnh Phong.
“Khiêng , khiêng thôi."
“Ôi ơi, cái thằng mặc quần, khiêng thế chút quen tay lắm."
“Phụt!"
Mấy bên ban bảo vệ chủ động tiến lên giúp đỡ, bọn họ đến một lát , xem náo nhiệt hăng say.
Xưởng của bọn họ hổ danh là xưởng lớn vạn , chuyện lạ gì cũng nhiều hơn các xưởng khác.
là chỉ ở chỗ bọn họ mới thôi!
Mấy ban bảo vệ khiêng Trương Hưng Phát .
Bà Triệu khinh bỉ lườm Trương Hưng Phát, đúng lúc chạm ánh mắt của , bà Triệu trừng mắt một cách lạnh lùng, lời mà chỉ mấp máy môi:
“Mày còn dám chằm chằm con dâu tao nữa, tao sẽ phế mày luôn!"
Trương Hưng Phát:
“!!!"
Trong chớp mắt, hiểu tại hôm nay bà Triệu tay tàn độc đến thế!
Hôm qua chằm chằm Trần Thanh Dư bà Triệu thấy !
“Bà, cái mụ già thối , bà báo thù..."
Không đợi hết câu, mắt bà Triệu đảo một vòng, nảy một ý kiến tuyệt vời, bà đột nhiên giơ chân, nhắm thẳng mà đ-á một cái, một phát trúng ngay m-ông , bảo vệ:
“Ái chà, bà Triệu ơi, bà đừng động tay động chân nữa, đ-ánh nữa nhé, chú ý tố chất một chút."
Bà đ-á nặng, cũng chỉ là một cái đ-á nhẹ thôi, cho nên cũng gây ảnh hưởng gì lớn cho , các bảo vệ tự nhiên cũng để tâm lắm, chỉ nhắc nhở một câu tiếp tục .
Bà Triệu :
“Cái m-ông cũng còn đàn hồi đấy chứ!"
“Á á á á á á!"
Trương Hưng Phát cảm thấy da gà da vịt nổi hết cả lên, “Mụ già đắn!"