[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 616

Cập nhật lúc: 2026-02-19 22:52:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc Hứa Cao Minh đang dặn dò Sử Trân Hương:

 

“Ngày mai bà mua ít tiền giấy , càng nhiều càng , đừng tiếc tiền, chỗ nào cần tiêu thì vẫn tiêu thôi, giữ mạng mới là quan trọng nhất.

 

mua nhiều , ngày mai trời bão, ít ngoài, ngược sẽ an hơn.

 

Buổi tối chúng tìm một ngã tư đường, lén đốt cho Lâm Tuấn Văn ít tiền giấy."

 

Sử Trân Hương nghiêm nghị:

 

thấy đấy, ý kiến ."

 

“Thế mới là chứ, nếu chúng sẽ đen đủi như em nhà Xa Vĩnh Phong cho mà xem.

 

Bà xem , bà xem , chuyện thể là do con chứ?

 

Sao bọn chúng đen đủi đến mức !

 

Rõ ràng là quỷ nhập tràng ."

 

quá chứ!"

 

Sử Trân Hương phấn khích:

 

“Ông nó , cũng nghĩ y hệt như đấy."

 

Hai vợ chồng thì thầm bàn bạc.

 

Hứa Tiểu Tam:

 

“..."

 

Cậu ở bên cạnh hết đầu đuôi câu chuyện, gãi đầu :

 

“Trên đời quỷ chứ, hai thể tin cái trò mê tín dị đoan ?"

 

“Mày im ngay!

 

Mê tín cái gì mà mê tín, con sự kính sợ đối với những điều chứ!

 

Cái dáng vẻ của mày thật chẳng cả!

 

mày , mày từng đắc tội với Lâm Tuấn Văn, nó sẽ tìm mày , nhưng mày đừng linh tinh nhé, đừng mà rước họa .

 

Mày cứ những chuyện xảy thời gian qua , cho kỹ , còn hiểu ?

 

Mày xem những kẻ đắc tội với bà cụ Triệu xem, mấy kẻ kết cục nào?"

 

Hứa Tiểu Tam:

 

“Thì chẳng qua là vì bà đ-ánh thôi."

 

Hứa Cao Minh:

 

“Mê !"

 

Sử Trân Hương phụ họa:

 

“Cực kỳ mê !"

 

Hứa Cao Minh:

 

“Rất nhiều , bà cụ Triệu còn kịp tay mà kẻ đó xảy chuyện đấy thôi?

 

Mày xem chuyện ở chợ đen tối nay , là ngẫu nhiên ngoài ý !

 

Rồi cả chuyện Trương Hưng Phát gặp hạn lúc , chuyện Lý Đại Sơn gặp hạn lúc , ồ, còn cả nhà nữa...

 

Mày xem bao nhiêu đen đủi như thế, thể là do con chứ?"

 

Ông cảm thấy, con trai còn quá trẻ, nhận sự việc thật nông cạn quá mất!

 

Hứa Tiểu Tam:

 

“Thế Vương Kiến Quốc cũng gặp chuyện đấy thôi, ông liên quan gì đến bà cụ Triệu , đôi khi chỉ là trùng hợp thôi mà."

 

“Thế cái lão Lý sửa nồi cũng thương đấy thôi, những liên quan thì lôi gì?

 

Chẳng lẽ cho gặp t.a.i n.ạ.n ngoài ý ?

 

Mày cứ thích cãi lý với tao đúng ?

 

Mày những kẻ mâu thuẫn với bà cụ Triệu !

 

đều gặp hạn cả ?

 

Tao cho mày , mày còn trẻ hiểu chuyện thì cứ cách bọn tao xử lý sự việc mà học tập, đừng bừa."

 

Hứa Tiểu Tam:

 

“Vâng ạ."

 

Cậu cũng cãi Hứa Cao Minh.

 

Hứa Cao Minh:

 

“Mày vẫn còn trẻ quá, thôi bỏ , đợi đến khi lập gia đình thì sẽ hiểu thôi.

 

Đợi tao nhờ bà mai mối tìm cho mày một đối tượng."

 

Hứa Tiểu Tam:

 

“Con ..."

 

“Mày đừng .

 

Mày cứ theo sắp xếp của tao là .

 

Đừng tự bày đặt ý kiến, lũ trẻ các mày chẳng thế nào mới là , đừng mà nghĩ vớ nghĩ quẩn."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-616.html.]

Hứa Cao Minh con trai học theo cái thằng con thứ ba nhà Mã Chính Nghĩa, tự lắm ý kiến, cứ nhất quyết đòi giúp đỡ cho mấy cô góa phụ.

 

Cũng may là, tuy viện của họ cũng góa phụ, nhưng vẫn cư xử đúng mực.

 

Ờ, mà chắc cũng chẳng dám ý đồ gì , trừ phi là chán sống , bà cụ Triệu thực sự là một kẻ điên mà!

 

“Mày cứ theo tao chỉ huy là ."

 

Hứa Tiểu Tam:

 

“Vâng ạ."

 

Cậu tuy thông minh lắm nhưng lời.

 

“Mày đừng qua với thằng con thứ ba nhà Mã Chính Nghĩa, đó là một thằng ngu chỉ theo đuôi góa phụ.

 

Ồ đúng , cũng đừng qua với Mã Kiện, học theo nó chẳng !

 

Chỉ giỏi cái mồm mép tép nhảy, lười chảy thây, hám lợi mà khí phách."

 

Hứa Cao Minh nghiêm túc dặn dò, đó tiếp:

 

“Cũng đừng qua với Vương Đại Chùy, đó là một thằng chỉ đ-âm đầu việc!

 

Ngoài việc thì chẳng cái gì khác nữa, ba mươi tuổi đầu mà vẫn vợ, đúng là đồ FA.

 

Ồ đúng , cũng đừng qua với Viên Hạo Phong, thằng ranh đó tâm cơ nhiều lắm, giỏi giả tạo nữa, mày tính toán , dễ nó hố lắm."

 

Hứa Tiểu Tam:

 

“............................"

 

Cậu thật lòng phát hỏi:

 

“Vậy những kết hôn trong đại viện , con chẳng tiếp xúc với ai nữa ?

 

Thế thì chẳng lấy một nào hồn ."

 

Hứa Cao Minh suy nghĩ một chút:

 

“Mày thể chơi với con trai dì Mai, thằng bé đó tính tình khá ."

 

Hứa Tiểu Tam một nữa rơi im lặng sâu sắc, cái , mà là...

 

Cậu :

 

“Bố ơi, con cũng theo bố lắm, nhưng vấn đề là, em mới bắt đầu học cấp hai, còn học hết tiểu học nữa, hai chúng con cùng lứa tuổi mà!

 

Em vốn học sớm.

 

Bây giờ cũng mới học lớp mười, còn con hơn hai mươi tuổi .

 

Hai chúng con chơi cùng !"

 

Hứa Cao Minh:

 

“Tóm là mày lời tao, học cái thì dễ chứ học cái thì khó lắm, mày cứ theo con đường tao vạch sẵn cho mày.

 

Nghe tao bao giờ sai !

 

Không tin mày cứ cái thằng Thạch Hiểu Vĩ xem, chẳng xuống nông thôn ?

 

Còn mày chẳng vẫn thành phố đó thôi?

 

Đây là công lao của ai?

 

Là của tao!"

 

Sử Trân Hương gật đầu:

 

, là của bố mày đấy!"

 

Hứa Tiểu Tam:

 

“Vâng ạ."

 

Cậu vốn dĩ lời, nhà họ ba con trai, cả và hai đều cá tính riêng, lớn lên ý kiến cá nhân nhiều lắm, thế nên đối với đứa con thứ ba, Hứa Cao Minh quản lý vô cùng nghiêm khắc, kết quả là dạy cho một đứa trẻ vốn dĩ chỉ lầm lì trở nên ngày càng thật thà, chẳng chút chủ kiến nào của riêng .

 

vợ chồng Hứa Cao Minh cảm thấy cuối cùng cũng dạy dỗ thành công .

 

Thế nên mới đông con trai cũng cái lợi , đầu dạy thì thể đổi cách khác, thứ hai thì còn thứ ba.

 

Lúc nào cũng thể như ý nguyện.

 

Vợ chồng Hứa Cao Minh lúc đều cảm thấy mãn nguyện, :

 

“Mày hiểu chuyện là , mày cứ yên tâm, tao nhất định sẽ tìm cho mày một vợ hồn, mày là một công nhân, đó là điều kiện ăn khách nhất ."

 

Lời cũng sai chút nào, bây giờ là năm bảy mươi ba, còn giống như những năm sáu mươi nữa.

 

Lúc phong trào xuống nông thôn diễn nhiều năm .

 

Công việc ở thành phố khan hiếm đến mức đáng sợ.

 

Giống như Hứa Tiểu Tam, một công việc là do Hứa Cao Minh rình rập suốt hai năm trời, đó dùng đủ chiêu trò khích bác, ly gián, cuối cùng mới quyết định bán công việc đó .

 

Nội chuyện đó thôi cũng tốn bao nhiêu công sức và ân tình của Hứa Cao Minh .

 

Ông rõ bây giờ để một công việc khó khăn đến mức nào.

 

Chính vì khó khăn nên giá trị của nó mới cao.

 

“Bố ơi, con thấy Hạo Tuyết..."

 

“Mày im ngay cho tao, Hạo Tuyết , con bé đó chỉ là một công nhân tạm thời, tao bao giờ cân nhắc đến con bé đó cả, với điều kiện nhà , mày nhất định tìm một là công nhân chính thức.

 

Vả tâm tính của Hạo Tuyết cao lắm, mày quản .

 

Mày cứ đợi đấy, tao là sắp xếp thì nhất định sẽ sắp xếp cho mày."

 

“Vâng, thì ạ."

 

Loading...